📖 TRĂNG NÚI KHÔNG HAY LÒNG NGƯỜI - CHƯƠNG 2
Tôi dè dặt quay người nhìn anh ta.
Người đàn ông cao lớn, thẳng tắp đứng cách vài bước, áo len cổ cao màu đen ôm sát thân hình rắn chắc, đôi mắt nâu sẫm nhìn chằm chằm vào tôi: “Xe tôi hết xăng rồi.”
Đầu óc tôi nhất thời chưa phản ứng kịp, ngơ ngác “hả” một tiếng.
Anh trai tôi lập tức hiểu ra gì đó, dang tay chắn trước tôi như bảo vệ con non:
“Đều là đàn ông, đừng có giả vờ trước mặt tôi! Chẳng phải là muốn ở lại đây, mê hoặc chúng tôi, để ép em gái tôi ở bên anh sao? Tôi nói cho anh biết, không có cửa! Kiểu người theo đuổi lắm mưu nhiều kế như anh, em gái tôi – đại mỹ nữ thuộc hàng cực phẩm gặp nhiều rồi! Xếp hàng từ làng chúng tôi đến tận nước Pháp luôn! Pháp ở đâu anh biết không?”
“Anh đừng nói nữa…” Tôi vội nhét một nắm lạc vào miệng anh ấy, vừa xấu hổ vừa căng thẳng nhìn Chu Lẫm Sơn, sợ anh ta nói ra mối quan hệ thật của chúng tôi.
May mà…
Chu Lẫm Sơn chỉ hơi nheo mắt, rồi nhìn tôi với nụ cười như có như không: “Biết chứ, tôi còn từng đưa Chúc tiểu thư đi nữa mà.”
Tôi mím môi.
Ký ức ùa về.
Chuyến đi Pháp đó, tôi gần như không rời khỏi khách sạn.
Mỗi góc trong phòng tổng thống đều lưu lại dấu vết của tôi và Chu Lẫm Sơn.
Anh ta đúng là một kẻ điên không biết mệt.
Thấy tai tôi ửng đỏ, Chu Lẫm Sơn biết tôi nhớ ra điều gì, ác ý tiếp tục hỏi:
“Chúc tiểu thư, em thấy chuyến đi Pháp lần đó..” anh ta cố ý ngừng lại một chút, “có vui không?”
Dù vô cùng xấu hổ, tôi vẫn vội vàng gật đầu, chỉ muốn cho qua chuyện này, tiện thể tiễn vị đại Phật này đi luôn.
“Vui, vui lắm! Chu tiên sinh, xe anh hết xăng đúng không? Vậy em lái xe mui trần đưa anh lên thị trấn thuê khách sạn nhé!”
Lần này đến lượt anh trai tôi ngơ ngác.
“Nhà mình nghèo vậy, lấy đâu ra xe mui trần?”
Tôi bình tĩnh giơ tay, chỉ vào chiếc xe ba bánh trong sân: “Chẳng phải ở đó sao?”
Chu Lẫm Sơn bị chọc đến bật cười.
Vị đại thiếu gia ngậm thìa vàng từ nhỏ này chắc cũng không ngờ gần ba mươi tuổi rồi còn gặp phải cảnh này.
Ngay cả anh trai tôi cũng có chút không nhìn nổi nữa.
“Trời âm năm sáu độ mà ngồi cái xe ba bánh này chạy sáu cây số lên thị trấn, chậc, em gái, mày với anh ta có thù à?”
“Thế thì làm sao? Nhà mình ngoài xe điện hai bánh thì chỉ còn cái xe ba bánh mui trần này thôi.”
Anh trai tôi nhìn Chu Lẫm Sơn, do dự mấy giây, mới nói: “Nhìn anh cũng ra dáng người đàng hoàng, tạm cho anh ở lại một đêm, sáng mai cút sớm cho tôi! Nghe rõ chưa?”
Thấy kế hoạch thành công, tôi vội nháy mắt với Chu Lẫm Sơn.
Anh ta liếc tôi một cái, ánh mắt hiện lên ý cười, ngoan ngoãn gật đầu.
05
“Biết rồi, anh.”
“Thằng nào là anh mày! À mà… cái xe của mày lát nữa cho tao mượn chụp mấy tấm được không?”
Tối hôm đó, bố mẹ tôi đặc biệt dọn một phòng trên lầu cho Chu Lẫm Sơn.
Ngay giữa phòng tôi và phòng anh trai tôi.
Trước khi đi ngủ, anh trai tôi hung hăng chỉ vào ngực Chu Lẫm Sơn: “Tối nay mày ngủ yên ổn cho tao đấy, tao sẽ thỉnh thoảng sang kiểm tra phòng!”
Chu Lẫm Sơn ngoan ngoãn gật đầu, trông như học sinh gương mẫu ba tốt.
Nhưng nửa đêm, anh ta lại gõ cửa phòng tôi.
Ánh đèn đường vàng nhạt xuyên qua rèm cửa lờ mờ chiếu vào.
Chu Lẫm Sơn ép tôi vào sau cánh cửa, giơ tay lơ lửng ôm lấy cổ tôi, dùng phần giữa ngón cái và ngón trỏ nâng cằm tôi lên, buộc tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
“Người theo đuổi?”
Xong rồi.
Tính sổ rồi.
Cảm nhận ánh mắt mang theo áp lực của anh ta, tôi căng thẳng đến mức vô thức cắn lớp da khô trên môi.
“Anh nghe em giả..”
Lời biện minh còn chưa nói xong, ngón tay anh ta đã đặt lên môi dưới của tôi.
“Đừng cắn.
“Kẻo lại chảy máu.”
Chu Lẫm Sơn cau mày, vẻ dịu dàng quan tâm trong mắt không giống giả vờ, khiến tôi đứng sững tại chỗ.
Thật ra, tôi ở bên Chu Lẫm Sơn chưa đến một năm, đã có được thứ mình muốn.
Tôi vốn nên rời đi từ lâu rồi.
Nhưng có lẽ anh ta đã quen với sự ở bên của tôi, từ một Chu Lẫm Sơn ban đầu lạnh lùng kiêu ngạo, dần dần thu lại gai góc, thỉnh thoảng lại như hôm nay lộ ra chút dịu dàng.
Chúng giống như những dây leo nhỏ bé, lặng lẽ quấn lấy trái tim tôi.
Đến khi tôi nhận ra, chúng đã hòa vào máu thịt, không thể tách rời.
Nhưng giờ đây, tin nhắn của Tống Hoài lại thô bạo xé toạc tất cả.
Đau đến mức tôi gần như bật khóc.
Mối quan hệ không thể công khai giữa tôi và Chu Lẫm Sơn, cuối cùng cũng phải đi đến hồi kết.
“Cảm ơn anh.” Tôi khẽ nói.
Chu Lẫm Sơn hơi nhướng mày khó hiểu.
“Cảm ơn cái gì?”
“Cảm ơn anh đã không vạch trần em trước mặt gia đình.” Tôi tự giễu cười, “Nếu anh trai em biết em bị người ta bao nuôi, chắc lột da em mất.”
Chu Lẫm Sơn lặng lẽ cúi mắt nhìn tôi, không biết đang nghĩ gì, trong đáy mắt đan xen những cảm xúc tôi không hiểu nổi.
Đột nhiên, anh ta cúi xuống hôn tôi.
Nụ hôn rất bá đạo, rất mạnh mẽ, như muốn nghiền tôi vào trong cơ thể anh ta.
Bàn tay mang theo hơi lạnh luồn vào dưới vạt áo ngủ của tôi, lạnh đến mức tôi vô thức nép vào lòng anh ta.
“Lạnh quá…”
Chu Lẫm Sơn lại rút tay ra, cách lớp áo ngủ siết lấy eo tôi.
Thấy tình hình không ổn, tôi chống tay lên ngực anh ta, khó khăn đẩy ra một khoảng.
“Lỡ anh trai em qua thì sao?”
“Anh ấy ngáy như sấm, chắc tạm thời không tỉnh đâu.”
Như để chứng minh lời mình, vừa dứt câu, tôi đã nghe thấy tiếng ngáy như heo của anh trai vang lên.
Không biết còn tưởng ai đang chạy xe máy.
Cạn lời.
Tôi vịn mép giường, nhắc nhở Chu Lẫm Sơn: “Nhà em cách âm kém lắm…”
Anh ta hiểu ý cười một tiếng.
“Tôi biết.”
Giây sau, anh ta bóp nhẹ má tôi, chạm môi tôi một cái như chuồn chuồn lướt nước, cười đầy ý xấu.
“Tôi sẽ không phát ra tiếng.”
“Anh không, em có đấy!”
Chu Lẫm Sơn thân mật cọ cọ sống mũi vào tôi: “Vậy thì, em phải nhịn nhé.”
Người này!
Xấu xa thật!

