📖 CHƯƠNG 4
Chu Dự rũ mắt, nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang đan chặt của hai đứa, cả người huynh ấy cứ như lơ lửng trên mây, mặc cho ta lôi tuột vào trong.
Một vị phu nhân phục sức lộng lẫy, trang điểm cầu kỳ bước ra đón tiếp: “Tiểu công tử muốn tìm vị cô nương như thế nào?"
“Ta tìm hoa."
Bà ta che miệng cười khúc khích: “Ở đây chỗ nào mà chẳng có hoa, công tử muốn hoa gì?"
Chu Dự khẽ giật gấu áo ta: "Diêm Thư, chúng ta đi thôi..."
"Gấp cái gì." Ta vỗ vỗ tay huynh ấy trấn an: "Bà ấy bảo ở đây có nhiều hoa lắm."
Đoạn, ta quay sang nói với phu nhân kia: “Huynh ấy muốn trà hoa, còn ta muốn mẫu đơn."
Vị phu nhân vỗ tay cười lớn: "Đúng là có nhãn quang!" Dứt lời, bà ta vẫy tay gọi người dẫn chúng ta lên lầu.
Vào đến nhã gian, một cô nương mặc váy thêu mẫu đơn rực rỡ, cười tươi như hoa rồi tất nhiên ngồi ngay vào lòng ta. Chu Dự lập tức đưa tay gạt nàng ta ra: "Không được chạm vào đệ ấy!"
Ta vẫn ngó nghiêng xung quanh: "Hoa đâu?"
“Thiếp chính là Mẫu Đơn đây mà." Cô nương kia dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào chóp mũi ta.
Một vị cô nương mặc áo tím khác sáp lại gần Chu Dự: "Còn thiếp là Trà Hoa."
Ta bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra ở đây là "thưởng hoa người" chứ không phải hoa thật. Bị lừa rồi!
“Không xem nữa." Ta đứng phắt dậy: "Chúng ta đi."
Nhưng Mẫu Đơn đã nhanh chân chặn cửa: “Tiểu công tử, đã bước chân vào cửa này... thì phải trả bạc."
“Chỉ nhìn hai cái cũng đòi tiền sao?"
“Lúc nãy công tử còn chạm vào ta đấy thôi."
Ta ngây người: "Ta chạm vào lúc nào? Thế... hay là cho ngươi chạm lại?"
Nàng ta cười xùy một tiếng, bỗng dưng đưa tay nâng cằm ta lên, đầu ngón tay lướt nhẹ qua cổ. “Lạ thật đấy..." Nàng ta chau mày: "Sao lại không có yết hầu?"
Chuyện này ta cũng từng hỏi nương thân. Bà nói có những nam nhân yết hầu vốn không rõ ràng, có lẽ của ta mọc muộn. “Ta vẫn chưa mọc ra thôi."
“Hoang đường," Mẫu Đơn cười lạnh, "Nam nhi đại trượng phu sao lại không có yết hầu?"
Bàn tay nàng ta bất thình lình hạ thấp xuống, ấn mạnh một cái vào trước ngực ta. Cả người ta run lên bần bật, mắt trợn tròn. Chu Dự ngay lập tức đẩy mạnh nàng ta ra: "Láo xược!"
“Ngươi thích đệ ấy à?" Mẫu Đơn nhướng mày.
“Nói... nói bậy bạ gì đó!"
“Không thích? Vậy ta chạm vào đệ ấy, ngươi gấp cái gì?"
Chu Dự lôi túi tiền ra: "Bạc cho cô nương đây, thả chúng ta đi."
Mẫu Đơn tung tung túi tiền, cân nhắc một hồi: "Không đủ."
Ta hối hận đến xanh cả ruột. Đây đâu phải hoa lầu, rõ ràng là hang ổ của bọn cướp mà! Nàng ta nhìn chằm chằm vào mặt ta, chậc lưỡi cảm thán: “Cái nhan sắc này... quả thực lâu lắm rồi mới thấy một người tuấn tú thế này."
Mẫu Đơn đảo mắt, bỗng nhiên nảy ra ý định: bắt ta phải mặc nữ phục, nhảy một điệu múa ở đây để gán nợ. Nếu không, nàng ta sẽ giải chúng ta lên quan phủ, cáo tội ăn quỵt.
Ta đã ăn cái gì đâu? Một miếng cũng chưa ăn mà! Nhưng nếu để cha nương biết ta trốn ra ngoài đi kỹ viện còn mắc nợ, chắc chắn ta sẽ phải quỳ nát từ đường mất.
“Có thể để huynh ấy mặc được không?" Ta chỉ tay vào Chu Dự.
“Hắn mặc không đẹp."
“Ta mặc cũng chẳng đẹp đâu!"
“Ngươi đẹp." Mẫu Đơn cười tủm tỉm: "Ngươi mà không mặc, ta báo quan thật đấy."
“... Ta mặc!"
Đợi đến khi ta khoác lên mình bộ huyết hồng la quần bước ra, đôi mắt của Chu Dự gần như đứng tròng.
Yết hầu huynh ấy lên xuống liên hồi, nuốt nước miếng một cái thật lớn. Ta ngượng nghịu kéo kéo gấu váy, dặn dò: “Không được nói chuyện này ra ngoài đâu đấy."
Ánh mắt huynh ấy hoảng loạn nhìn quanh quất, cuối cùng lại dừng ngay tại... trước ngực ta.
Ta đầy tự hào, ưỡn ngực lên: “Hàng thật giá thật đấy. Huynh cứ thong thả mà mọc, không cần phải hâm mộ đâu."
Cả người Chu Dự chấn động mạnh: “Đệ... sao đệ lại có thể là..."
Chưa kịp nói hết câu, Mẫu Đơn đã giục ta lên đài.
“Khiêu vũ... ta không biết." “Thế ngươi biết cái gì?" “Có kiếm không?" “Kiếm vũ sao?" – Mẫu Đơn nhướng mày.
Ta gật đầu. Múa kiếm thì chắc cũng gọi là kiếm vũ thôi nhỉ.
-------------------------------
Một thanh trường kiếm cầm tay, hàn quang lưu chuyển. Ta xoay người, bước chân nhịp nhàng, kiếm phong phá không, tà áo bay bổng như bướm lượn giữa ngàn hoa. Đến khi ta thu thế, cả sảnh đường bỗng chốc lặng ngắt như tờ.
Mẫu Đơn mắt sáng rực lên: “Múa được vẻ hiên ngang thế này... quả thực còn hớp hồn người hơn cả vũ điệu thường tình."
“Quá khen, quá khen."
Ta nhảy xuống đài, lại thấy Chu Dự máu mũi đã chảy dài trên vạt áo. Ta hốt hoảng rút khăn tay định chặn lại, nhưng ánh mắt huynh ấy cứ né tránh, tuyệt nhiên không dám nhìn thẳng vào mặt ta.
------------------------
Rời khỏi hoa lầu, Chu Dự đưa ta về tận cổng phủ. Ta căn dặn kỹ lưỡng: “Chuyện hôm nay, chỉ có trời biết, đất biết, huynh biết và ta biết thôi nhé."
Huynh ấy trịnh trọng gật đầu. Đang lúc ta định trèo tường vào nhà, huynh ấy bỗng gọi giật lại: “Diêm Thư... khi nào đệ lại tới tìm ta?"
Ta sực nhớ ra vẫn còn một "bảo bối" đang gửi chỗ huynh ấy, bèn đáp: “Vài ngày nữa đi." (Để ta xem "món hàng" đó trưởng thành đến đâu rồi.)
Vừa nhảy vào viện, chẳng lệch một phân, ta rơi ngay xuống trước mặt nương thân. Bà đang cầm gia pháp, mặt sa sầm như nước: “Đi đâu về?" “... Đi chơi ạ." “Từ đường, quỳ xuống cho ta!"
Thế là ta xám xịt mặt mày, quỳ suốt nửa đêm. Mãi mười ngày sau, nương mới nới lỏng lệnh cấm cho ta ra ngoài hít thở không khí. Tiểu Hàn vừa chải đầu cho ta vừa lẩm bẩm: “Trong cung đang chọn phi cho Tam hoàng tử đấy, nhưng không hiểu sao ngài ấy bỗng dưng đổ bệnh..."
“Bệnh gì cơ?" “Cũng không rõ nữa, nghe nói là ngài ấy nhất quyết không chịu gặp các cô nương."
Ta gãi đầu: Không muốn gặp con gái thì là loại bệnh gì nhỉ?
Ta gói ghém mấy món điểm tâm vào cung thăm hắn.
Tần Chiếu Lâm đang ủ rũ nằm bò ra bàn đá thở ngắn than dài, vừa thấy ta, đôi mắt hắn bỗng chốc sáng rực lên như thấy cứu tinh.
“Sao thế này?"
“Mẫu phi ép ta đi xem mắt, nhưng mà..." Hắn ngập ngừng, lời đến cửa miệng lại nuốt vào.
“Xem mắt là chuyện tốt mà!" Ta nhét một miếng bánh vào miệng hắn: "Huynh sắp cưới nương tử rồi à? Nhớ kỹ đấy, đừng có học thói đánh người của Lâm Tư, hắn chẳng phải hạng tốt lành gì đâu."
“Chỉ là..." Tần Chiếu Lâm nhíu mày: "Ta nhìn chẳng ưng ai cả."
“Không ưng thì xem tiếp." Ta thong thả nhai một quả nho: "Kiểu gì chẳng có người hợp nhãn duyên."
“Thế còn đệ?" Hắn đột nhiên hỏi: "Đệ có người nào thầm thương trộm nhớ chưa?"
Ta bắt đầu xòe ngón tay ra đếm: "Tỷ tỷ bán tranh đường ở phố Đông, nương tử gảy tì bà ở ngõ Tây, nữ phu tử mới đến học viện... À, còn cả cung nữ hay làm bánh sữa cuộn trong cung của huynh nữa!"
Tần Chiếu Lâm nghiến răng trân trối nhìn ta: "... Đồ phong lưu!"
“Ta thì có lỗi gì chứ?" Ta lý luận đầy hùng hồn: "Ta chỉ muốn cho mỗi người bọn họ một mái nhà mà thôi!"
Hắn: "..."
Đang lúc nói chuyện thì Thẩm Hoài Dật xách theo một con diều bước tới. “Diêm Thư, đi thả diều không?" “Đi chứ!" Ta nhảy cẫng lên.
Tần Chiếu Lâm cũng đứng dậy: "Ta cũng đi." Thẩm Hoài Dật liếc hắn một cái: "Tam hoàng tử không đi xem mắt nữa sao?" Ánh mắt hai người vừa chạm nhau đã vội vã dời đi chỗ khác.
-------------------
Rốt cuộc diều cũng chẳng thả nổi. Nho ăn nhiều quá khiến bụng ta bắt đầu đau quặn từng cơn, cứ thế chạy ra chạy vào nhà xí liên tục. Đến lần thứ năm ngồi xuống, bụng dưới của ta bỗng nhiên trĩu nặng một cái.
Cúi đầu nhìn xuống. Một vũng máu đỏ thẫm đang từ từ loang ra.
Ta sợ đến mức hai mắt tối sầm, suýt nữa thì ngất xỉu. Hỏng rồi! Chẳng lẽ ta trúng độc rồi? Nho có độc? Hay là điểm tâm ta mua không sạch sẽ?
Ta quýnh quáng túm quần, vừa khóc vừa mếu máo xông thẳng ra ngoài.
Tần Chiếu Lâm hoảng hốt: "Sao thế? Sao lại khóc rồi?"
Thẩm Hoài Dật liếc mắt thấy vệt máu loang lổ trên quần ta, sắc mặt lập tức đại biến: "Đệ bị thương sao?!"
Huynh ấy chẳng nói chẳng rằng, một tay nhấc bổng ta lên theo kiểu ôm ngang eo, vội vàng đặt ta nằm xuống giường.
Giữa lúc huynh ấy định gọi Thái y thì Thành Quý phi nghe tin vội vã chạy đến. Ánh mắt bà lướt qua phía dưới của ta, rồi lại dừng lại ở vùng cổ trống trơn không có yết hầu.
Bà bỗng chấn động, sững sờ mất một lúc lâu.
“Tất cả cút hết ra ngoài cho ta!"
Bà vung ống tay áo, dứt khoát đuổi cả Tần Chiếu Lâm và Thẩm Hoài Dật ra khỏi phòng.

