Menu

📖 CHƯƠNG 3

~7 phút đọc1.440 từ3/7 chương

Hai ngày nay, kinh thành náo nhiệt vô cùng.

Lâm gia công tử Lâm Tư thành thân cùng biểu muội, mời rộng rãi đồng môn đến dự tiệc. Mấy đứa chúng ta thừa cơ lẻn vào tân phòng, nằm bò một hàng dưới gầm giường.

Bên trái ta là Chu Dự và Thẩm Hoài Dật, bên phải là Tần Chiếu Lâm. Một cái gầm giường cứ thế bị nhét đầy khít không kẽ hở.

Tần Chiếu Lâm nén giọng thì thầm: "Ta chưa được đi náo động phòng bao giờ... Lần trước Thái tử thành thân, ta định lẻn vào thì bị mẫu phi xách tai lôi về."

Vành tai Chu Dự đỏ như nhỏ máu, giọng nói căng thẳng: "Chúng ta làm thế này... liệu có bất ổn lắm không?"

Ta quay đầu định đáp lời, môi vô tình lướt qua gò má huynh ấy.

"Có gì mà bất ổn?" Ta hạ thấp giọng: "Ngoài cửa sổ kia còn có mấy đám người đang rình cơ mà."

Cả người Chu Dự run lên một cái như bị bỏng, đứng hình tại chỗ, ánh mắt bắt đầu phiêu dạt tận đâu đâu. Thẩm Hoài Dật bỗng hừ nhẹ một tiếng, xen vào hỏi ta:

"Diêm Thư, đệ có đói không? Nếu đói... ta đi trộm đĩa bánh ngọt vào cho đệ."

"Không đói..."

Lời còn chưa dứt, tiếng bước chân bên ngoài đã lại gần. Có người dìu tân nương tử đi vào. Nàng ngồi xuống cạnh giường, không lâu sau, Lâm Tư cũng đỏ mặt bước vào, nói chuyện cũng lắp ba lắp bắp. Lúc khăn trùm đầu được vén lên, ta chỉ nghe thấy hơi thở của hai người bọn họ đều trở nên dồn dập.

Sao bỗng dưng im bặt thế nhỉ?

Đang thắc mắc, bỗng nghe tiếng tân nương tử dịu dàng: "Phu quân, để thiếp cởi áo cho chàng."

Y phục sột soạt rơi xuống đất, ngay sát trước mắt ta. Ta định bụng bò ra ngoài hù Lâm Tư một trận cho hắn hú vía. Thế nhưng, cái giường trên đầu bỗng nhiên phát ra tiếng két... két... rung chuyển liên hồi.

Ba người bên cạnh ta ngay lập tức mặt đỏ tía tai, đồng loạt quay mặt đi, không dám nhìn ta. Ta vừa định mở miệng, Tần Chiếu Lâm đã nhanh tay bịt chặt miệng ta lại, dùng khẩu hình bảo: "Đừng nói gì cả!"

Ta: ???

Chu Dự ghé sát tai ta, hơi thở có chút hỗn loạn: "Chúng ta... lát nữa hãy ra."

Ta: ??? Tại sao phải đợi lát nữa?

Thẩm Hoài Dật nhìn chằm chằm ta, ra hiệu bảo ta lấy tay bịt tai lại.

Tại sao phải bịt tai?

Bỗng nhiên, tiếng của tân nương tử mang theo tiếng khóc nức nở.

Tốt lắm! Lâm Tư bình thường trông có vẻ hiền lành, vậy mà dám đánh nương tử ngay đêm tân hôn sao?! Nếu là nương ta, bà đã sớm đánh gãy chân hắn rồi!

Ta phẫn nộ định xông ra, Tần Chiếu Lâm sống c.h.ế.c giữ ta lại, Chu Dự thì dứt khoát đưa tay bịt chặt hai tai ta. Trong bóng tối mịt mù, chỉ còn lại tiếng giường rung lắc dữ dội trên đầu và hơi thở nóng rực của ba người bên cạnh.

-----------------------

Suốt cả nửa đêm, Lâm Tư cứ "đánh" nương tử mãi không thôi. Ta nghe mà lửa giận bừng bừng, vậy mà ba tên bên cạnh cứ c.h.ế.c trân đè chặt lấy ta. Khó khăn lắm mới đợi đến nửa đêm về sáng, động tĩnh phía trên mới dừng lại.

Ta vận khí đan điền, hét lớn một tiếng:

"Tốt cho tên Lâm Tư nhà ngươi! Cuối cùng cũng để ta bắt thóp được bộ mặt thật của ngươi rồi!"

Chu Dự và những người khác muốn cản cũng không kịp nữa. Ta "xoẹt" một cái bò ra khỏi gầm giường, chỉ tay vào Lâm Tư đang giật nảy mình vì khiếp sợ:

"Ngươi... ngươi dám đánh nương tử!"

Tân nương tử xấu hổ đến mức cuộn tròn người trong chăn gấm không dám ngẩng đầu.

"Đừng sợ!" Ta bất bình khôn tả: "Ta đi báo cho Lâm phu nhân và Lâm lão gia ngay đây, nhất định sẽ đòi lại công đạo cho tỷ!"

Ba người kia cũng luống cuống bò ra, kẻ bịt miệng, người kéo tay ta lôi đi.

"Xin lỗi, xin lỗi!" "Đừng trách, đừng trách! Chúng ta đi ngay đây!"

Lâm Tư run rẩy chỉ tay về phía chúng ta: "Các ngươi... nãy giờ vẫn ở đây sao?"

Bốn đứa chúng ta đồng loạt gật đầu cái rụp.

"Nếu không sao thấy rõ bộ mặt thật của ngươi được?"

Đúng lúc này, nha hoàn bên ngoài nghe tiếng động đẩy cửa bước vào. Trông thấy trong phòng bỗng dưng mọc ra bốn gã nam nhân, nàng ta đứng hình tại chỗ, hóa đá luôn rồi.

Chúng ta bị người của mỗi phủ xách cổ mang về.

Nương thân sau khi nghe xong "chiến tích oanh liệt" của ta, hai mắt đảo ngược, suýt chút nữa là ngất lịm tại chỗ. Cha ta vội vàng cuống cuồng bấm nhân trung cho bà:

"Đừng hoảng, đừng hoảng... Thư nhi là nam nhi, nó là nam nhi mà..."

"Thế còn sau này thì sao?"

Giọng nương ta run rẩy: "Nó... nó dám đi cùng Tam hoàng tử bọn họ... đi nghe lén chuyện giường chiếu!"

Ta gãi gãi đầu, đầy vẻ thắc mắc. Sau này? Chẳng lẽ sau này ta sẽ biến thành nữ tử chắc?

"Không phải nghe lén chuyện giường chiếu," ta lên tiếng đính chính, "là đi náo động phòng. Tại bọn họ cứ đè chặt không cho con ra, nếu không con đã sớm cứu được tân nương tử rồi."

Nương ta run rẩy chỉ tay vào ta, phân phó Tiểu Hàn:

"Trông chừng nó cho kỹ... Từ giờ đến lúc sinh thần, không được để nó bước chân ra khỏi phủ nửa bước!"

-----------------

Ta thấy nương thân thật chẳng hiểu lý lẽ chút nào. Chẳng qua là đi náo động phòng thôi mà, sao lại nỡ cấm túc ta tận hơn một tháng trời? Cách ngày sinh thần vẫn còn lâu như thế, suốt ngày bị nhốt trong phòng, trên người ta chắc chắn sẽ mọc nấm mốc mất thôi.

Thừa dịp Tiểu Hàn xuống bếp lấy điểm tâm, ta trèo qua bức tường thấp ở hậu viện, lén lút chuồn ra ngoài. Bị nhốt mất ba ngày, không khí bên ngoài quả nhiên là trời cao đất rộng, sảng khoái vô cùng!

Chỉ là đi dạo được nửa ngày ta mới sực nhớ ra: Ta quên mang theo bạc rồi!

Đang định quay về thì lại tình cờ đụng mặt Chu Dự. Huynh ấy vừa thấy ta, đôi gò má đã ngay lập tức đỏ bừng như tôm luộc.

"Sao đệ lại ra ngoài được?"

"Ta..." Huynh ấy ngập ngừng một chút: "Sao lại không ra ngoài được?"

Ta ngạc nhiên: "Huynh không bị cấm túc à?"

Chu Dự lắc đầu. Xem kìa, cha mẹ người ta đúng là hiểu chuyện hơn nương ta nhiều.

"Ta bị nhốt mất ba ngày, sắp nghẹt thở đến nơi rồi." Ta tiến lại gần hỏi nhỏ: "Huynh cũng không bị phạt sao?"

"Không có." Chu Dự lắc đầu: "Ta có đến tìm đệ, Diêm đại nhân nói đệ bị ốm... Thư nhi, thân thể đệ đã khỏe hẳn chưa?"

Nhìn đôi mắt đầy vẻ lo lắng của huynh ấy, ta vỗ vỗ ngực bộp bộp: "Khỏe re hà!"

Đoạn, ta túm lấy tay áo huynh ấy: "Có mang bạc không? Cho ta mượn ít, lúc nãy đi vội quá quên không mang theo."

Huynh ấy gật đầu, thế là ta liền kéo huynh ấy dọc theo phố xá đi dạo linh tinh. Đi một hồi, chúng ta dừng lại trước một lầu các trang hoàng lộng lẫy, lụa là rực rỡ.

Ta ngửa cổ nhìn tấm biển hiệu lấp lánh: "Chu Dự, huynh đã đến chỗ này bao giờ chưa?"

"Chưa từng." Vành tai huynh ấy lại đỏ lên: "Chỗ này... không nên đến. Lần trước cha ta đến đây uống rượu với đồng liêu, đã bị nương ta đuổi ra thư phòng ngủ rồi."

"Chỉ vào xem hoa thôi cũng không được sao?" Ta chớp chớp mắt: "Lần trước chẳng phải huynh nói thích giống hoa trà 'Thập Bát Học Sĩ' sao? Hôm nay ta cũng sẽ tặng huynh một chậu."

Chẳng đợi huynh ấy kịp phản ứng, ta đã dứt khoát kéo tay huynh ấy lôi tuột vào bên trong.

HomeTrước
Sau