📖 CHƯƠNG 2
Ta hớn hở bước ra khỏi Hầu phủ, vừa rẽ ở góc đường đã đụng ngay phải Thẩm tướng quân – Thẩm Hoài Dật.
Huynh ấy vừa mới khải hoàn trở về từ biên quan năm ngoái. Chẳng biết bao nhiêu khuê các thiếu nữ trong kinh thành mong được gả cho huynh ấy, ai nấy đều ca tụng huynh ấy là bậc anh hùng anh vũ cái thế. Đến cả Hoàng thượng cũng có ý định ban hôn, vậy mà lại bị huynh ấy dùng một câu: "Thần vốn có sở thích nam phong" mà chặn đứng trở về.
Thế là bao trái tim thiếu nữ trong thành tan vỡ vụn vầy. Thẩm lão tướng quân và phu nhân đã tra hỏi huynh ấy suốt đêm, nhưng cũng chẳng moi ra được rốt cuộc huynh ấy thầm thương trộm nhớ "vị công tử" nào, đành phải thôi.
Ta toe toét cười, tiến lại gần: "Thẩm tướng quân, ta có chuyện muốn thương lượng với huynh."
Nói đoạn, ta túm lấy tay áo huynh ấy, lôi tuột vào tửu lâu bên cạnh.
Trong phòng nhã nhặn, Thẩm Hoài Dật rót cho ta một chén trà: "Diêm Thư, tìm ta có việc gì?"
Dường như sực nhớ ra điều gì, đáy mắt huynh ấy thoáng hiện ý cười: "Đúng rồi, chẳng phải đệ thích thả diều sao? Dạo gần đây ta có làm mấy cái, hôm nào sẽ đưa đệ đi thả."
Chuyện thả diều... Ta vẫn còn nhớ rõ.
Thuở nhỏ ta luôn mơ ước được bay, có lần tự buộc mình vào một chiếc diều lớn rồi từ nóc nhà gieo mình xuống. Chính Thẩm Hoài Dật đã phi thân ra đỡ lấy ta. Ta thì bình an vô sự, còn huynh ấy lại bị ta va trúng đến mức gãy mất một chiếc răng cửa.
Ta đưa tay kéo kéo khóe miệng huynh ấy: "Cái răng cửa đó của huynh... đã mọc lại hẳn hoi chưa?"
Đôi gò má huynh ấy bị ta kéo đến ửng đỏ, ngơ ngác nhìn ta: "Sớm đã mọc lại rồi... Khi đó vốn dĩ cũng là lúc ta đang thay răng mà."
Nghe vậy ta mới yên tâm.
"Có chuyện này muốn bàn với huynh."
"Đệ nói đi." Sắc mặt huynh ấy trở nên nghiêm túc: "Chuyện của Diêm Thư, ta nhất định sẽ để tâm."
Ta thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên huynh ấy vẫn dễ nói chuyện như vậy.
"Ta muốn hỏi mua của huynh một món bảo bối."
Thẩm Hoài Dật ngẩn ra: "Giữa ta và đệ, cần gì chuyện mua bán?"
"Không được, không được." Ta lắc đầu lia lịa: "Món bảo bối đó huynh cũng chỉ có một cái, quý hiếm vô cùng."
Ta lôi tờ ngân phiếu một trăm lượng ra đẩy về phía huynh ấy: "Cái này huynh cứ nhận lấy trước."
Huynh ấy khăng khăng không chịu nhận, bảo là muốn tặng không cho ta. Ta làm sao nỡ lấy không của người ta được? Người ta đã "nuôi" nó suốt mười tám năm trời, dù thế nào cũng phải bồi thường chút ít chứ.
"Huynh cứ cầm lấy bạc đi, vài bữa nữa ta sẽ qua lấy 'hàng'. Huynh mà không nhận là ta không mua của huynh nữa đâu."
Lúc này huynh ấy mới gật đầu, nhưng lại xoay người lấy từ trong ngực áo ra một chiếc vòng tay.
"Vật này ta có được từ biên quan, tặng đệ."
Chiếc vòng ngọc bóng bẩy tỏa sáng, bên trên khảm những viên bảo thạch nhỏ li ti, trông vô cùng đẹp mắt.
"Đẹp thì có đẹp thật..." Ta gãi đầu: "Nhưng ta là nam nhi, sao có thể đeo thứ này?"
Thực ra trong lòng ta thích đến phát điên đi được, nhìn qua là biết đáng giá liên thành rồi.
Ánh mắt Thẩm Hoài Dật bỗng tối sầm lại: "Là ta quên mất... đệ là nam nhi."
Ta vỗ vỗ vai huynh ấy: "Không sao! Ta cứ nhận lấy, sau này sẽ lén đeo sau."
Cũng chẳng trách huynh ấy quên được. Ta vốn không cao bằng huynh ấy, nước da lại trắng trẻo, bị nhận nhầm thành tiểu cô nương... cũng chẳng phải lần đầu.
Trở về phủ, ta không quên khen ngợi Tiểu Hàn một câu: "Chủ ý này của ngươi đúng là diệu kế!"
Tiểu Hàn lại cau mày, vẻ mặt đầy nghi hoặc: "Lạ thật đấy, trong phủ mình cứ như có trộm ấy... Tiền riêng của lão gia bỗng dưng không cánh mà bay, ông ấy đang lục tung cả viện lên để tìm, mong là tìm thấy trước khi phu nhân về phủ."
Ta chột dạ sờ sờ mũi, lắp bắp: "Chắc là... có chuột rồi."
Lời còn chưa dứt, cha ta đã hùng hổ xông tới: "Thư nhi! Con có thấy bạc của cha đâu không?"
"Không... không thấy mà..."
"Cha vất vả lắm mới tích cóp được mấy lượng bạc vụn đó!"
"Mấy lượng cái gì?" Ta nhanh nhảu đáp: "Nếu để nương biết cha giấu tận hai trăm lượng, chẳng phải bà sẽ vác gậy đánh cha một trận ra trò sao!"
Cha ta ngẩn người, rồi trợn ngược mắt: "Tốt lắm! Hóa ra là cái tên tiểu tặc nhà con!"
Ta quay đầu bỏ chạy trối c.h.ế.c: "Không phải trộm! Là mượn thôi! Con mua hẳn hai món bảo bối, có ích lắm đấy!"
"Bảo bối gì mà đáng giá tận hai trăm lượng?!" Ông ấy đuổi theo sau gào thét: "Con muốn mua cái gì thì mua, nhưng đừng có phá chỗ bạc của cha chứ!"
------------------
Ta lượn lờ ngoài phủ một vòng cho khuất mắt cha, lúc quay về thì thấy nương đang thong thả nhấp trà.
"Cha đâu rồi nương?"
Bà đặt chén trà xuống, thở phào nhẹ nhõm: "Đang quỳ trong thư phòng rồi." "To gan thật, dám giấu cả tiền riêng sau lưng ta."
Ta vội vàng sán lại gần nịnh hót: "Nương thật anh minh thần võ!"
"Vẫn là Thư nhi của ta ngoan," bà cười híp mắt xoa đầu ta: "Đúng là nuôi con trai không bằng nuôi con gái, Thư nhi cứ..."
Lời nói đột ngột dừng lại. Bà khẽ vỗ vào miệng mình một cái như để sửa sai.
Ta chớp chớp mắt, đầy vẻ ngây thơ: "Nương, chẳng phải con là nam nhi sao?"
"... Nương nói nhầm."
Bà lảng tránh ánh mắt của ta, đứng dậy bảo là đi xem cha có đang lười biếng trong thư phòng không.
Tam hoàng tử bày tiệc tạ lỗi với ta, nói rằng ngày hôm đó không nên cười nhạo ta.
Ta hừ lạnh một tiếng: "Ta cũng có rồi nhé."
Hắn thấy ta vẫn còn ngoan cố, dứt khoát vạch trần: "Đệ đừng có bốc phét. Thứ này... thuở nhỏ mà không có, thì sau này cũng chẳng mọc ra được đâu."
"Ai bảo thế!"
Ta đập bàn cái "bộp".
"Hôm qua ta vừa mới mua của Chu thế tử một cái! Bên chỗ Thẩm tướng quân cũng đặt trước một cái nữa rồi!"
Tần Chiếu Lâm ngây người, mặt nghệt ra: "Cái... cái này mà cũng đặt trước được á? Mà đệ đặt về làm gì?"
"Khâu vào đũng quần chứ làm gì!"
Ta hếch cằm, vênh mặt lên tận trời: "Đã thế ta còn khâu hẳn hai cái luôn!"
Thần sắc hắn bỗng trở nên thẫn thờ, lẩm bẩm: "Họ... họ cũng đồng ý sao?"
"Tiền đều đã nhận cả rồi, sao có thể không đồng ý? Hai ngày nữa ta sẽ đến tận nơi 'thu hoạch' hàng."
Tần Chiếu Lâm im lặng hồi lâu, như đang cố tiêu hóa đống tin tức kinh hoàng này, rồi chậm rãi thốt ra một câu:
"... Đệ đúng là một kẻ tàn nhẫn."
Đoạn, hắn lại cẩn thận nhìn ta: "Nếu đệ cũng có rồi... vậy có thể đừng giận ta nữa không?"
"Được thôi." Ta khoanh tay trước ngực, ra vẻ bề trên: "Vậy huynh phải thừa nhận, ta lợi hại hơn huynh."
"Phải, đệ lợi hại nhất!"
Hắn lần này nghe theo vô cùng răm rắp: "Ta sống bằng ngần này tuổi đầu, đúng là chưa từng thấy ai có hẳn... hai cái bao giờ."
Ta đắc thắng: "Hừ, lần tới sẽ cho huynh mở rộng tầm mắt!"

