Menu

📖 CHƯƠNG 1

~9 phút đọc1.719 từ1/7 chương

Dạo gần đây, ta bị cô lập rồi.

Tần Chiếu Lâm dẫn theo đám đồng môn trong thư viện tụ tập một chỗ, suốt ngày chỉ bàn chuyện thành thân.

"Lễ thắt tóc vừa qua, người trong nhà đã bắt đầu nghị thân rồi."

Lâm công tử mặt mày hớn hở: "Cha mẹ ta đã định sẵn biểu muội cho ta, mặt tròn như trăng, mắt hạnh long lanh, trông cứ như tiên nữ hạ phàm ấy. Lần trước muội ấy mang bánh ngọt đến, lại còn là tự tay làm, ngọt đến mức ta chẳng nỡ ăn."

"Thành gia mới gọi là thực sự lập nghiệp."

"Về sau cha ta tìm cho một chức quan trong triều, chẳng còn ai quản thúc nữa... Về nhà là có thể ôm thê tử sưởi ấm giường chiếu rồi."

Ta nghe mà lòng dạ ngứa ngáy, thèm thuồng không thôi.

Ta lân la lại gần Tần Chiếu Lâm: "Mẫu phi của huynh đã chọn xem mắt cho huynh chưa?"

"Có nhắc qua," hắn lười biếng xoay cán bút, "nhưng chưa vừa mắt."

Lại liếc ta một cái: "Còn đệ thì sao?"

Ta á khẩu.

Cha mẹ... chưa bao giờ nhắc đến chuyện này với ta.

Tần Chiếu Lâm nhướn mày: "Chẳng lẽ là vì đệ vẫn chưa 'lớn', nên người nhà mới không vội?"

Ta hoảng hốt bịt miệng hắn lại, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi chua xót nghẹn ngào.

---------------------

Thuở nhỏ, ta từng cùng hắn lẻn ra sau nhà xí.

Hắn lôi từ trong người ra một "thứ" mà ta chưa từng thấy bao giờ.

Ta nhìn đến ngây người: "Trong đũng quần huynh... giấu một con sâu à?"

Hắn sững sờ: "Đệ không có?"

"Bọn họ đều có cả."

Cả người ta cứng đờ. Hóa ra phận làm nam nhi, ta lại thiếu mất một món đồ quan trọng đến nhường này!

Ta chạy về túm tay áo nương thân hỏi cho ra lẽ, bà đỏ mặt ấp úng: "Cái này... phải chờ con lớn lên mới mọc ra được."

"Thế nào mới gọi là lớn?"

"Có người sớm, có người muộn, giống như chiều cao vậy thôi..."

--------------------

Ta nửa hiểu nửa không, nhưng từ đó về sau lại mắc tâm bệnh. Lúc nào cũng cảm thấy mình thấp kém hơn đồng môn một bậc.

Tần Chiếu Lâm năm bốn tuổi còn thấp hơn ta nửa cái đầu, vậy mà sau này cứ như nhành liễu gặp xuân, năm sau lại cao hơn năm trước. Ta thầm nghĩ cái thứ kia chắc cũng giống như chiều cao, có lẽ là do tích lũy lâu ngày rồi mới bộc phát.

Thông suốt rồi, đêm nào trước khi ngủ ta cũng chắp tay thầm cầu nguyện:

"Mau mọc ra đi, mau mọc ra đi~"

Sáng sớm lật chăn lên xem, vẫn cứ là trống không huơ hoắc. Đợi quá lâu, chuyện này bỗng chốc trở thành chấp niệm của ta.

Nay đồng môn đều đang bàn chuyện cưới hỏi, riêng ta đến việc "lớn lên" còn chưa xong. Thật là bực bội c.h.ế.c đi được!

Tần Chiếu Lâm vốn biết ta thiếu mất "món đồ" kia, hắn bèn an ủi:

"Thiếu thì thôi, cùng lắm sau này đệ vào cung làm thái giám. Ta sẽ thưa với phụ hoàng một tiếng, đợi Phúc công công về hưu thì để đệ thế chỗ. Người khác còn phải chịu một đao, đệ thì hay rồi, làm thái giám không đau đớn."

Ta tức đến nổ đom đóm mắt, tung một đấm khiến hốc mắt hắn tím bầm như quả cà tím.

Cha ta là Sử quan, cả ngày chỉ chực chờ dâng tấu sỉ vả người khác. Dưới gối chỉ có mỗi mình ta là độc tử. Nếu ta thực sự biến thành thái giám... chẳng phải nhà họ Diêm sẽ tuyệt hậu sao?

Nương ta nói rồi, ta là mệnh cách Phá Quân, sinh ra đã bất phàm, sau này chắc chắn sẽ làm nên đại sự. Huống hồ ở học đường môn nào ta cũng đứng đầu, cưỡi ngựa bắn cung lần nào cũng giành hạng nhất.

Tần Chiếu Lâm ôm mắt nghiến răng: "Nói thật đệ lại chẳng muốn nghe! Ta tuyệt giao với đệ!"

Tuyệt giao thì tuyệt giao! Ai thèm hắn chứ!

Ta quay đầu bỏ đi, nhưng chẳng hiểu sao, lòng nặng trĩu như đeo đá.

Trở về nhà, ta bám riết lấy nương thân, nằng nặc đòi bà phải thu xếp chuyện xem mắt nghị thân cho mình.

Nương thân day day thái dương, thở dài: "Con còn chưa tròn mười lăm mà, gấp gáp cái gì chứ..."

"Chỉ còn hai tháng nữa thôi!"

Ta nghiêm túc giải thích: "Bây giờ xem mắt, rồi định thân, nạp thái, vấn danh... Vừa vặn đến lễ thắt tóc là có thể thành thân luôn!"

"Thư nhi à..." Nương thân lại thở dài: "Không phải nương không lo cho con... Nhưng cứ đợi sau khi con làm lễ thắt tóc rồi hãy tính, có được không?"

Ta ngẫm nghĩ một hồi, dù sao cũng chỉ còn hai tháng. Đành gật đầu đồng ý.

Thế nhưng, chỉ còn hai tháng... mà muốn mọc ra "thứ kia" thì quả thực có chút gấp gáp. Ta sầu đến mức cơm ăn không ngon, ngủ chẳng yên giấc.

Nha hoàn Tiểu Hàn thấy vậy liền hỏi: "Công tử, dạo này sao không thấy người đi tìm Tam hoàng tử chơi nữa? Ngài ấy đã sai người gửi bánh ngọt đến mấy lần để tạ lỗi rồi đấy."

"Chưa hết giận đâu," ta hừ lạnh, "Hắn bảo ta không có thứ đó."

"Thứ gì mà Tam hoàng tử có mà công tử lại không có?"

Tiểu Hàn chớp chớp mắt, hồn nhiên hiến kế: "Cùng lắm thì mình mua một cái là được chứ gì!"

Đầu óc ta bỗng chốc sáng bừng như được khai sáng. Phải rồi! Mua!

Tiểu Hàn khéo tay như vậy, quay về bảo nàng khâu vào đũng quần là xong. Đã mua thì phải mua hẳn hai cái! Nhất định phải áp đảo Tần Chiếu Lâm mới được!

Ta lôi tiền riêng ra đếm, được một ngàn lượng. Không biết có đủ không nữa. Nếu không đủ... người khác thường cũng chỉ có một cái, chưa chắc đã cam lòng nhường lại cho ta. Phải chịu chi một chút mới được!

Thế là ta lẻn vào phòng cha, lục tung dưới gối, trong ủng, "cuỗm" sạch số tiền riêng mà ông giấu bấy lâu nay.

Gói ghém xấp ngân phiếu, ta hớn hở chạy thẳng đến Xương Thuận Hầu phủ.

Chu thế tử Chu Dự vốn có diện mạo tuấn tú, tính tình lại phóng khoáng, thường xuyên mang bánh ngọt cho ta, chưa bao giờ từ chối ta điều gì. Ngày trước khi chơi trò đánh trận giả, huynh ấy chính là phó tướng của ta. Ta chỉ cần gọi một tiếng "ca ca" là huynh ấy có thể đỏ mặt đến mức muốn đâm đầu vào cột.

Người hiền lành như vậy, chắc chắn là rất hào phóng, biết đâu còn giảm giá cho ta nữa không chừng.

Đến Hầu phủ, Chu Dự đang ở trong thư phòng. Thấy ta đến, huynh ấy có chút ngạc nhiên: "Diêm Thư? Sao đệ lại..."

Ta ra hiệu cho huynh ấy đuổi hết người hầu kẻ hạ ra ngoài. Tuy có chút nghi hoặc nhưng huynh ấy vẫn làm theo.

Ta đập mạnh một tờ ngân phiếu trăm lượng lên bàn, định bụng thử lòng trước: "Cái đó... ta muốn mua của huynh một thứ."

Chu Dự ngẩn ra: "Thứ gì mà đáng giá trăm lượng?"

"Diêm Thư không cần phải mua," giọng huynh ấy dịu dàng như nước: "Đệ muốn gì cứ nói với ta. Những gì ta có, tất nhiên sẽ cho đệ."

Những thứ khác thì ta tin huynh ấy sẽ cho. Nhưng món này... ta e huynh ấy sẽ lưỡng lự.

Ta hạ thấp giọng, thì thầm: "Thứ ta muốn mua... khá là hiếm có, mà huynh lại sẵn có." "Huynh thực sự cam lòng nhường cho ta sao?"

Vành tai Chu Dự hơi ửng đỏ, giọng nói càng thêm mềm mỏng: "Dù có hiếm có đến đâu, nếu Diêm Thư muốn, ta cũng sẵn lòng trao cho đệ."

Nói đoạn, đến cả cổ huynh ấy cũng ửng hồng. Trông cũng đẹp mắt thật đấy.

Ta mừng rỡ: "Thế thì quyết định vậy đi! Chỗ tiền này huynh cứ cầm lấy, đến lúc đó ta sẽ qua lấy 'hàng'!"

Huynh ấy từ chối không nhận tiền. Ta cứ thế dúi vào tay huynh ấy, thấy huynh ấy vẫn không nhận, ta dứt khoát nhét thẳng vào trong vạt áo trước ngực của huynh ấy.

Lồng ngực này... sao lại cứng thế nhỉ?

Ta theo bản năng nắn nắn mấy cái, săn chắc hơn của ta nhiều. "Chỗ này của huynh luyện thế nào mà hay vậy?"

Hơi thở của Chu Dự có chút loạn, lắp bắp đáp: "... Thiên sinh đã vậy rồi."

Ta có chút chạnh lòng. Người ta cái gì cũng là thiên sinh đã có, còn mình thì cái gì cũng phải đi mua. Nhưng thôi không sao, dù chỗ này của ta có mềm hơn một chút, nhưng hình như... còn to hơn của huynh ấy một tẹo.

Chỉ là dạo này nó cứ lớn dần lên trông thấy, nương thân phải dỗ dành ta dùng vải quấn chặt lại, bảo là "bảo bối" thì phải giấu cho kỹ. Ta hiểu mà, cũng giống như "con sâu" kia thôi, phải giấu đi mới được.

Chu Dự hỏi: "Khi nào đệ đến lấy?"

"Chắc là hai tháng nữa." Ta nhẩm tính. Cứ để nó mọc thêm một thời gian nữa, dài được phân nào hay phân nấy.

Đang định cáo từ, huynh ấy bỗng lấy từ trên giá sách xuống một thanh đoản đao nạm đầy bảo thạch. "Lần trước đệ nói thiếu một món vũ khí vừa tay."

Huynh ấy đưa cho ta: "Đây là thứ ta đặc biệt tìm về, sắc bén vô cùng, chém sắt như chém bùn."

Mắt ta sáng rực lên. Đúng lúc lắm! Để dành sau này dùng nó để... "cắt" của huynh ấy.

Chu Dự quả là người chu đáo mà!

Home
Sau