📖 CHƯƠNG 1
Ngày thứ bảy sau khi ta tạ thế, một tiểu cung nữ lén lút đốt vàng mã cho ta giữa đêm khuya.
Vô tình kinh động đến Thánh giá.
Triệu Hành buồn bực đá văng tên nội giám.
"Chút chuyện vặt vãnh này cũng xử lý không xong! Hoàng hậu đâu? Bảo nàng ta lăn tới đây gặp trẫm!"
Lời vừa dứt.
Hắn mới sực nhớ ra, chính hắn là người đã hạ chiếu thư phế truất ta.
Phu thê kết tóc từ thuở thiếu thời, từng là người kề cận nhất, nay lại hóa kẻ xa lạ nhất.
Đến cuối cùng, ngay cả tin ta c.h.ế.c cũng chẳng một ai dám bẩm báo trước mặt hắn.
Sống lại một đời, Triệu Hành ngỏ lời cầu thân với ta.
Ta chậm rãi rút tay về, lạnh nhạt nhìn hắn.
"Thần nữ và Điện hạ, không có tương lai, cũng sẽ chẳng có sau này."
Kiếp này, ta không tranh giành nữa.
Cũng không muốn sống một cuộc đời như thế thêm bất cứ lần nào nữa.
Thái tử Triệu Hành dạo này luôn gặp ác mộng.
Đèn đuốc trong Đông cung thắp sáng thâu đêm.
Cung nhân lén lút bàn tán, nói rằng đêm qua Điện hạ giật mình tỉnh giấc, không rõ đã mơ thấy thứ gì mà mặt mày trắng bệch như tờ giấy, nôn ra m.á.u không ngừng.
Ta vốn chỉ muốn nhanh chóng xuất cung.
Nghe được chuyện này, bước chân liền khựng lại một thoáng.
Tiếng mưa rơi tí tách dưới hiên nhà chìm lấp đi tiếng bước chân.
Triệu Hành đang đứng ngay ngoài hành lang.
Hắn sinh ra với dung mạo tuấn tú, xương mày thanh tú, đuôi mắt thoáng nét lạnh lùng.
Mỗi bận dự cung yến, các quý nữ chỉ cần lén nhìn hắn qua tấm rèm châu là ai nấy đều đỏ bừng hai má.
Ta cúi đầu hành lễ.
Hắn nhìn ta.
Hồi lâu sau mới cất lời.
"Cô đã cho mời ba lần, Sầm cô nương đều không đến."
Đám cung nhân đang quỳ rạp bên cạnh sợ hãi cúi gầm mặt xuống.
Ta bình thản đáp lời.
"Gần đây thân thể thần nữ có chút không khỏe."
Hắn chăm chú nhìn ta, cười lạnh một tiếng.
"Cô lại thấy, nàng đang trốn tránh Cô thì có."
Ta trầm mặc, không lên tiếng.
Triệu Hành mệt mỏi đưa tay day day trán.
"Nói ra cũng lạ, dạo này Cô hay nằm mộng."
Mặt đá xanh ướt đẫm nước mưa, đọng lại một lớp nước mỏng.
In bóng bọng mắt hơi thâm quầng và gương mặt nhợt nhạt của hắn.
"Trong mộng có một nữ tử, nàng ấy bị mưa làm cho ướt sũng còn nôn ra m.á.u, chỉ là Cô không nhìn rõ dung mạo."
Hơi thở của ta khẽ chùng xuống.
Đầu ngón tay bấu chặt vào lòng bàn tay.
Đôi giày triều phục của hắn đứng chìm trong bóng đèn, sợi chỉ vàng thêu trên giày còn vương vài giọt nước mưa chưa kịp tan.
Ta nhìn chằm chằm vào những sợi chỉ vàng ấy.
Đó không phải là mộng.
Đó là chuyện của rất nhiều năm về trước, là những gì ta đã từng trải qua.
Kiếp trước, vào năm thứ mười ta làm Hoàng hậu.
Thế lực Diêu gia khuynh đảo triều đình.
Diêu Quý phi ngày càng đắc sủng, nghi trượng xuất hành càng lúc càng phô trương, thậm chí trong cung yến còn ngồi ngang hàng với ta.
Người trong cung đều nói, Diêu Quý phi được thánh ân sủng ái sâu đậm, tiểu Hoàng tử do nàng ta sinh ra lại thông minh lanh lợi. Lần nào bệ hạ ghé qua cũng phải tự tay bế một lúc lâu, ngay cả khi phê duyệt tấu chương cũng chẳng nỡ buông tay.
Khi ấy Hoằng nhi của ta đã là Thái tử.
Ta đã nghĩ đủ mọi cách để tranh đấu.
Nhưng chỉ qua mấy năm, cựu thần Đông cung liên tiếp bị giáng chức, Sầm gia bị Diêu gia thêu dệt tội danh, cả gia tộc bị tống giam.
Ngày hôm đó mưa to tầm tã.
Ta tháo trâm cài gỡ tóc xin chịu tội, quỳ ngoài điện suốt hai canh giờ.
Triệu Hành rốt cuộc cũng chịu gặp ta.
Hắn nhìn ta cả người ướt sũng, kiệt sức ngã gục trên mặt đất, giọng điệu vẫn đều đều lạnh nhạt.
"Hoàng hậu, trẫm vẫn chưa c.h.ế.c, nàng đã muốn can chính rồi sao?"
Ta vừa định lên tiếng.
Diêu Quý phi chợt mỉm cười với ta.
"Nương nương vẫn chưa biết sao?"
"Hai canh giờ trước, cả nhà Sầm gia đã bị xử trảm rồi."
Ta c.h.ế.c sững ngay tại chỗ.
Nước mưa nương theo đuôi tóc, từng giọt từng giọt rơi xuống mặt đất.
Triệu Hành trầm mặc không nói, nét mặt lạnh lùng.
Khóe môi Diêu Quý phi hiện lên nụ cười như có như không.
"Tiếc thật đấy, nương nương vẫn đến quá muộn, ngay cả mặt Sầm đại nhân lần cuối cũng không kịp nhìn."
Một ngụm m.á.u tươi đột ngột trào ra.
Trong điện đèn đuốc sáng trưng.
Ta ngã gục dưới thềm ngự tọa, dùng chút sức tàn cuối cùng ngẩng đầu lên.
Lại chỉ nhìn thấy vạt áo rủ xuống của hắn.
Cùng hoa văn rồng thêu bằng chỉ vàng trên đôi giày.
Lúc này, đèn lồng trong cung khẽ đung đưa trong gió, những tia sáng vụn vặt hắt vào đáy mắt.
Ta ngẩng đầu lên.
Nhẹ nhàng mỉm cười với Triệu Hành.
"Điện hạ dạo này vất vả, khó tránh khỏi mộng mị. Huống hồ, mộng đều là hư ảo."
Triệu Hành im lặng một lúc.
Hắn dò xét ta hồi lâu, nụ cười cực kỳ lạnh nhạt.
"Vậy sao."
Hắn tiến lên một bước, cái bóng nhạt nhòa đổ rạp xuống.
"Còn tưởng rằng, nàng sẽ quan tâm ta trước tiên chứ."
Đúng lúc này, từ dưới hành lang có người chạy tới.
Thiếu nữ khoác áo choàng màu vàng nhạt, bên thái dương cài một nhành hải đường, tiếng cười lanh lảnh.
Kiếp này, nàng ta vẫn chưa phải là Diêu Quý phi.
"Điện hạ."
Diêu Đường ngẩng mặt lên, trong ánh mắt nhìn Triệu Hành mang theo vài phần ngượng ngùng.
"Thần nữ vừa bẻ được một nhành hải đường."
Nàng ta vừa nói, vừa đưa nhành hoa trong tay tới.
"Vừa rồi thấy Điện hạ nhìn thêm mấy lần, nghĩ hẳn là ngài thích."
Triệu Hành rũ mắt nhìn nhành hải đường kia.
Không nhận lấy, cũng không tránh đi.
Nhất thời chẳng ai lên tiếng.
Diêu Đường mím môi, vẻ mặt luống cuống.
"Ta chỉ muốn nói với Điện hạ vài câu thôi. Nếu tỷ tỷ không vui, ta sẽ đi ngay."
Miệng nói muốn đi, nhưng bước chân lại chẳng hề xê dịch.
Triệu Hành cũng đang chờ đợi.
Chắc hẳn hắn cho rằng nữ nhi Sầm gia kiêu ngạo, lại thân cận với hắn từ nhỏ, nhìn thấy cảnh này thì kiểu gì cũng phải bộc lộ chút cảm xúc.
Ta nhìn bọn họ, nhàn nhạt mỉm cười.
"Ngươi muốn nói chuyện với ai là việc của ngươi. Điện hạ muốn nghe ai nói là việc của Điện hạ. Ta chẳng có gì để mà hiểu lầm cả."
Nụ cười trên mặt Diêu Đường hơi cứng đờ.
Triệu Hành cau mày không vui.
Ánh mắt hắn ghim chặt lên mặt ta.
Đáng tiếc.
Kẻ mà kiếp trước chỉ vì hắn thiên vị người khác một câu liền rơi lệ đau buồn, nay đã c.h.ế.c rồi.
Cụp mắt xuống, ta bình tĩnh nói:
"Nếu Điện hạ không còn việc gì khác, thần nữ xin cáo lui trước."
Nói xong, ta xoay người bước đi.
Mưa rơi tí tách.
Dù đã đi một đoạn rất xa.
Ta vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt kìm nén cơn giận kia.
Đang âm u dừng trên người ta.

