Menu

📖 CHƯƠNG 6

~7 phút đọc1.302 từ6/11 chương

Trong cơn mê man, có người bế ta lên.

Vòng tay ấy vô cùng cẩn trọng, trên y phục thoang thoảng mùi trầm hương.

Người đó hết lần này đến lần khác gọi tên ta.

Ta muốn mở mắt, nhưng mi mắt lại nặng tựa ngàn cân.

Ý thức chìm chìm nổi nổi, ta nhìn thấy một ngọn đèn nho nhỏ.

Ngọn đèn leo lét lờ mờ, soi sáng một góc tối tăm chốn thâm cung.

Tiến lại gần mới thấy, đó không phải là đèn.

Một tiểu cung nữ đang quỳ ở đó, những ngón tay lạnh cóng đến đỏ ửng, cẩn thận từng li từng tí thả giấy tiền vào chậu than.

"Sầm nương nương, nô tỳ vô dụng, chỉ có thể lén lút đốt chút vàng mã..."

Ta sững sờ đứng đó.

Đây là ngày đầu thất (ngày thứ bảy sau khi mất) của ta ở kiếp trước.

Gió cuốn theo tuyết tạt vào chậu than, tiểu cung nữ vội vàng đưa tay ra che, chẳng ngờ bị tro giấy nóng làm cho rụt tay lại run rẩy.

Đúng lúc này, từ xa truyền đến tiếng bước chân dồn dập, đám nội giám đang xun xoe vây quanh một bóng người mặc áo minh hoàng.

"Kẻ nào ở đó?"

Đèn cung đình rực sáng, ta giống như một vương hồn u linh chẳng ai hay biết.

Triệu Hành có lẽ đã say rồi, đáy mắt hằn sâu những tia m.á.u, cả người toát lên vẻ bực dọc và mệt mỏi khó tả.

Hắn nhìn thấy cung nữ và chậu than, cảm thấy xui xẻo, chân mày liền nhíu chặt, nhấc chân đá mạnh vào khoeo chân tên nội giám.

"Chút chuyện vặt vãnh này cũng xử lý không xong! Hoàng hậu đâu? Bảo nàng ta lăn tới đây gặp trẫm!"

Lời vừa dứt, bốn bề đột nhiên tĩnh lặng như tờ.

Tiểu cung nữ không biết lấy sức mạnh từ đâu hất văng tên nội giám, lao thẳng đến trước mặt hắn.

"Bệ hạ, nương nương đã sớm tạ thế rồi!"

Tro giấy cháy xém trong chậu than bị gió tuyết cuốn lên, vài tờ tiền giấy cháy dở xoay vòng rơi xuống tuyết, chớp mắt đã dính chặt thành một vũng bùn xám ngoét.

Triệu Hành đứng trân trân ở đó.

Hồi lâu sau, hắn mới cực kỳ chậm rãi cất lời:

"Ngươi nói cái gì, ai c.h.ế.c?"

Nước mắt giàn giụa khắp mặt tiểu cung nữ, trán dập xuống đất kêu bình bịch:

"Sầm nương nương đã tạ thế từ bảy ngày trước rồi, nô tỳ sợ nương nương ở dưới cửu tuyền lạnh lẽo một mình..."

Một tiếng thở dốc vô cùng kìm nén, nặng nề đến mức chẳng giống người sống.

Mu bàn tay Triệu Hành nổi đầy gân xanh.

Hắn quay đầu nhìn đám cung nhân đang quỳ rạp trên mặt đất, giống như có thứ gì đó dọc theo m.á.u mủ xương tủy thiêu rụi lan thẳng vào đáy mắt.

Đốt cho đôi mắt hắn đỏ ngầu.

"Nàng ấy đã c.h.ế.c bảy ngày, các ngươi lại dám giấu giếm trẫm!"

Lão thái giám vội vàng dập đầu, giọng điệu chói tai the thé đến mức lạc cả đi:

"Bệ hạ tha mạng! Nô tài không dám! Nô tài quả thực không dám! Là... là Quý phi nương nương có lệnh, tang sự của Phế hậu mọi thứ đều phải làm qua loa cho xong, không được phép kinh động đến Thánh giá..."

Triệu Hành đột ngột quay người.

"Xoẹt" một tiếng, hắn rút trần kiếm ra.

Đám nội giám sợ đến hồn bay phách lạc.

Ta bay lơ lửng phía sau Triệu Hành, đi theo hắn từng bước tiến về phía trước.

Triệu Hành vung chân đá văng cánh cửa điện.

Diêu Quý phi đang dựa nửa người trên nhuyễn tháp, vô cùng nhàn nhã để cung nữ đấm bóp chân.

"Bệ hạ?"

Toàn thân Triệu Hành vương đầy sương tuyết, đuôi mắt đỏ ngầu, đồng tử đen kịt đến mức rợn người.

Mũi kiếm hướng xéo xuống đất, dưới ánh đèn hắt lên thứ ánh sáng lạnh lẽo khát m.á.u.

Nụ cười rất nhạt, giống như lớp sương mỏng trên lưỡi đao.

"Nàng ấy c.h.ế.c rồi."

Diêu Quý phi trấn tĩnh lại, lúc nhìn hắn hai mắt đã rưng rưng lệ.

"Bệ hạ bề bộn nhiều việc quốc gia đại sự, thần thiếp sợ kinh động đến Thánh cung, nên mới định qua vài ngày nữa sẽ sai cung nhân bẩm báo."

"Thần thiếp đều là có ý tốt cả..."

"Ý tốt?"

Giây tiếp theo, Triệu Hành đột ngột vung tay lên.

Mũi kiếm xẹt qua sát thái dương của Quý phi, gạt rơi một cây kim thoa. Kim thoa rớt loảng xoảng xuống đất, vài lọn tóc đen nhánh cũng bị cắt đứt rơi lả tả.

Diêu Quý phi thét lên kinh hãi, sắc mặt trắng bệch ngã bệt xuống đất, nhất thời ngay cả khóc cũng quên mất.

Ánh mắt Triệu Hành giống hệt như đang nhìn một kẻ đã c.h.ế.c.

"Ngươi nên thấy may mắn đi, may mắn là ngươi mang họ Diêu."

Hắn chậm rãi cất lời, giọng điệu khản đặc.

"Cũng thấy may mắn vì bây giờ trẫm không thể g.iế.c ngươi."

Triệu Hành quay người bước đi, m.á.u tươi từ lòng bàn tay từng giọt từng giọt rơi lác đác trên nền tuyết.

Ta cười lạnh.

Hóa ra đây chính là những gì đã xảy ra sau khi ta c.h.ế.c ở kiếp trước.

Ta đương nhiên không tin Triệu Hành sẽ g.iế.c Diêu Đường.

Nếu đêm nay g.iế.c c.h.ế.c Quý phi, ngày mai triều đình chắc chắn sẽ lật trời.

Hắn vẫn cứ giả tạo và bạc tình như thế.

Ánh đèn rực rỡ khắp điện chợt nhòe đi trước mắt ta.

Tiếng khóc của Diêu Quý phi cũng theo đó mà trở nên mơ hồ, kéo dài ra, đứt quãng.

Khoảnh khắc tiếp theo, giấc mộng ầm ầm sụp đổ.

Sau khi tỉnh lại, ta mới biết đêm đó chính Từ Giới là người đã cứu ta thoát khỏi biển lửa.

Về sau Triệu Hành mang theo thái y chạy tới, túc trực bên ta suốt cả đêm.

Và chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi này, Từ đại nhân đã liên kết cùng Ngự sử đài dâng tấu chương.

Kinh thành phút chốc rơi vào cảnh phong thanh hạc lệ, lòng người hoang mang lo sợ.

Diêu gia sụp đổ, liên lụy đến vô số người.

Ngày đó Diêu Đường mưu hại ta không thành, sau khi bị bỏng nặng lại đúng lúc cả phủ bị Hoàng đế hạ chỉ giam lỏng, đến cả một tên đại phu cũng chẳng mời nổi. Nghe nói cả người bị thiêu đến điên điên dại dại, dung mạo cũng hủy hoại hoàn toàn, bị lưu đày cùng với đám nữ quyến Diêu gia.

Bởi thế nên phe cánh của Thái tử hiện giờ ai nấy đều nơm nớp lo sợ cho bản thân.

Sầm gia nhờ rút lui từ sớm, lại thêm bản tính trung liệt thanh liêm, nên cuối cùng may mắn thoát nạn.

Thế nhưng, so với sóng gió trên triều đường, những lời đồn đại giáng xuống đầu ta lại ập đến nhanh hơn hẳn.

Bọn họ nói ta si tình Thái tử, tự nguyện đến chùa Phù Trần cầu phúc cho ngài ấy, lúc sốt cao hôn mê cũng là nhờ Thái tử mới nhặt lại được cái mạng, sau trận sóng gió này, cô nương Sầm gia rốt cuộc vẫn phải gả vào Đông cung.

Phụ thân và mẫu thân đã âm thầm lau nước mắt không biết bao nhiêu lần.

Nhưng ta lại vô cùng bình thản.

Nước cờ này của Triệu Hành chẳng qua là muốn ép ta phải cúi đầu.

HomeTrước
Sau