Menu

📖 CHƯƠNG 5

~6 phút đọc1.164 từ5/11 chương

Trong bóng tối dưới hiên nhà, Triệu Hành thấy ta thất thần, hơi lạnh nơi đáy mắt dần dâng trào. Hắn đột ngột bóp lấy cằm ta, ép ta phải ngước mắt lên.

"Nàng chỉ vì hắn, mà hờn dỗi với ta đến mức này sao?"

Ánh mắt ta nhìn Triệu Hành tĩnh lặng phẳng lặng như mặt nước không gợn sóng, đã sớm chẳng còn thứ tình cảm ái mộ thuở thiếu thời.

Khoảnh khắc này như đ.â.m trúng nỗi đau của hắn.

Bàn tay đang bóp cằm ta đột nhiên siết chặt.

Ta lạnh lùng vươn tay hất mạnh đoạn xương cổ tay của hắn ra.

"Không liên quan đến người khác."

Triệu Hành không chịu buông tay, đốt ngón tay căng ra đến trắng bệch.

"Sầm Thu."

Từng chữ từng chữ chậm rãi mà rõ ràng, mang theo áp bách tựa mưa giông bão tố sắp kéo đến.

"Cho dù ta không lấy nàng, cũng chưa đến lượt kẻ khác được cưới nàng."

Ta ngẩng đầu lên.

Sâu thẳm trong lồng ngực như có một ngọn lửa, đang chầm chậm bùng cháy.

Đồng tử đen kịt của hắn phản chiếu đôi mắt ngập tràn oán hận của ta.

Mối hận này quá đầy, quá nặng nề.

Đè nén đến mức hốc mắt cay xè, những tia m.á.u li ti hiện lên tựa như những vết nứt đang vỡ ra.

"Điện hạ cứ thử xem."

Xem kiếp này của ta, rốt cuộc có gả cho ngươi hay không.

Triệu Hành bỗng nhiên buông tay ra, ngực phập phồng dữ dội.

Dạo gần đây hắn vốn dĩ liên tục gặp ác mộng, sắc mặt kém hơn trước rất nhiều. Lúc này đứng ở nơi giao thoa giữa ánh đèn và màn mưa, chân mày âm u, đôi môi mỏng trắng bệch, vậy mà lại nghiêng đầu ho sù sụ mấy tiếng.

Cơn ho này ập đến vừa gấp gáp vừa nặng nề.

Hắn đưa tay lên che miệng, nhưng qua kẽ tay lại có một tia đỏ chói mắt, từ từ rỉ ra ngoài.

Tên tiểu thái giám đứng canh đằng xa thất thanh kinh hãi kêu lên: "Điện hạ!"

Triệu Hành giơ tay lên, nghiêm giọng quát lớn ngăn lại, nhưng chất giọng đã khàn đặc không thành tiếng.

"Cút."

Hắn không cho phép ai lại gần, vẫn chằm chằm nhìn ta, tựa hồ muốn tìm kiếm trên mặt ta sự hoang mang, quan tâm, dẫu chỉ là một chút tình xưa nghĩa cũ cũng được.

Nhưng ta chỉ đứng im tại chỗ, thần sắc lạnh nhạt, đến cả lông mi cũng không thèm chớp.

Điều này đối với hắn, lại càng khó kham nổi hơn cả việc hộc m.á.u.

Triệu Hành từ từ đứng thẳng người lên, đưa tay lau đi vệt m.á.u vương trên khóe môi. Khi ống tay áo rủ xuống, để lộ ra đoạn xương cổ tay gầy guộc mà đang dùng sức.

"Được."

Hắn nhìn ta, chậm rãi nói:

"Sầm Thu, nàng thật sự rất giỏi."

Đêm nay mưa dần tạnh.

Tiếng chuông chùa trên núi vang vọng trầm mặc, ánh nến leo lét không ngừng, ánh sáng và bóng tối trong phòng vỡ vụn, chắp vá.

Ta ngủ đến nửa đêm, chợt ngửi thấy mùi khét lẹt.

Đầu tiên chỉ là một luồng khói, vô cùng nhạt, giống như ngọn nến ở góc nào đó vô tình bén vào rèm vải.

Ngay sau đó, đằng sau lớp giấy dán cửa sổ bùng lên những cái bóng lửa đỏ rực, tiếng nổ lép bép vang lên mấy tiếng, ngọn lửa đã tức thì bốc cao lên.

Bên ngoài im ắng lạ thường.

Không có tiếng tăng nhân chạy vội vàng hô hoán, chỉ có gió cuốn lấy ngọn lửa, cuồn cuộn thổi thốc vào cửa sổ.

Tim ta chợt chùng xuống, đưa tay đẩy cửa nhưng cửa chẳng hề suy suyển.

Đã có người khóa chặt từ bên ngoài.

Khói đen mịt mù đã tràn vào trong, sặc sụa đến mức cổ họng đau rát.

Ta lùi lại hai bước, vớ lấy ngọn đèn đồng trên án thư đập mạnh vào song cửa sổ. Khung cửa gỗ bị đập vỡ nứt ra một khe hở, ánh lửa ầm ầm lao thẳng vào đáy mắt.

Soi sáng bóng dáng mảnh mai đang đứng dưới hiên.

Diêu Đường khoác áo choàng, đứng trong màn đêm tĩnh mịch sau cơn mưa, sâu trong đôi mắt ánh lên tia sáng u ám.

Cách một biển lửa, nàng ta qua ô cửa sổ vỡ nát nhìn ta.

Khóe môi mang theo nụ cười cực kỳ nhạt nhẽo.

"Tỷ tỷ, chẳng phải tỷ biết cầu thần bái Phật sao? Đêm nay sao không cầu nữa?"

Ta nhìn nàng ta, không lên tiếng.

Khói ngày càng dày đặc, hơi nóng táp vào mặt, rường nhà phát ra những tiếng nứt vỡ rắc rắc vì không chịu nổi sức nóng.

Chắc hẳn Diêu Đường cho rằng ta không thể nào trốn thoát được nữa, vậy mà lại xách vạt váy từ từ bước lại gần thêm hai bước.

Muốn tận mắt nhìn thấy ta bị nhốt c.h.ế.c trong biển lửa này.

"Tỷ c.h.ế.c rồi là tốt nhất."

Nàng ta cố đè nén sự đắc ý trong ánh mắt, nhưng giọng điệu vẫn mềm mỏng như cũ.

"Chỉ cần tỷ c.h.ế.c đi, Điện hạ sớm muộn gì cũng sẽ từ từ quên đi tỷ."

Giây tiếp theo, ta hung hăng lao mình về phía khung cửa sổ đang nóng rực ấy.

Diêu Đường không kịp phòng bị, theo bản năng muốn lùi lại.

Nhưng đã bị ta tóm chặt lấy cổ tay, ra sức kéo mạnh vào.

Nàng ta hét lên một tiếng chói tai, áo choàng bị ngọn lửa liếm trúng, hoảng loạn vùng vẫy.

"Sầm Thu! Tỷ điên rồi sao——"

Ta dùng hết sức bình sinh, đẩy mạnh nàng ta về phía song cửa sổ đang bốc cháy.

Ngọn lửa bùng lên dữ dội, táp thẳng vào nửa bên mặt và mái tóc của nàng ta. Nàng ta thê thảm gào thét, ôm mặt ngã nhào vào đống giá gỗ đang cháy sụp xuống, trâm cài châu ngọc trên đầu rơi lả tả vương vãi khắp nơi.

Bọn bà tử đi theo nàng ta lúc này mới bừng tỉnh, chẳng còn tâm trí đâu lo cho ta, khóc lóc gào thét nhào tới cứu người.

Ta xoay người lảo đảo lao ra ngoài, khói đen cuồn cuộn, hít vào phổi hệt như nuốt phải hàng ngàn lưỡi dao, lồng ngực đau đớn nóng rát.

Chưa bước được mấy bước, rường nhà phía sau ầm ầm sụp đổ.

Biển lửa từ phía sau lan tràn tới.

Ta bám chặt lấy cột hành lang, trước mắt từng trận tối sầm lại.

Bên tai chỉ còn văng vẳng tiếng gió, tiếng lửa cháy, tiếng khóc lóc gào thét xé ruột xé gan.

Bước thêm lên phía trước, hai chân mềm nhũn.

Cả người ta ngã gục xuống.

HomeTrước
Sau