📖 CHƯƠNG 4
Từ Giới dùng tay trái nhặt cuộn kinh thư lên.
Ta không vội vàng đón lấy, chỉ bốn mắt nhìn nhau với chàng.
"Cuộn kinh này của vị tăng nhân vừa rồi ta xem không hiểu lắm, Từ đại nhân có thể giúp ta xem thử được không?"
Chàng liếc nhìn ta một cái.
Ánh nhìn rất nhạt, nhưng lại như nhìn thấu tâm can ta.
Kiếp trước, sau kỳ thi Hội này, trong kinh thành từng ầm ĩ một chuyện.
Có một sĩ tử đứng ngoài trường thi đánh trống kêu oan chuyện gian lận.
Hắn ta khản giọng gào thét nói rằng bài thi của mình bị đánh tráo, thứ hạng bị người khác cướp mất.
Ban đầu mọi người chỉ cho là lời kẻ điên, cho đến khi hắn ta đập đầu vào tượng sư tử đá c.h.ế.c ngay tại chỗ.
Cuối cùng, Diêu gia đẩy một viên quan nhỏ chẳng mấy quan trọng ở Lễ bộ ra chịu tội thay, chuyện này cứ thế bị lấp liếm cho qua.
Kiếp này, ta đã tìm thấy sĩ tử ấy từ trước.
Hắn ta cắn nát ngón tay viết xong tờ huyết thư, lúc đưa cho ta, đôi tay run rẩy gần như không cầm nổi.
"Cô nương, ta không cầu thi đỗ nữa."
Từng câu từng chữ, hắn ta nghiến răng nghiến lợi, hai mắt đỏ ngầu.
"Ta chỉ cần sự trong sạch."
Hôm nay ta đến đây, chính là muốn giao tờ huyết thư này cho Từ Giới.
Ta từng thấy chàng đứng trên triều đường kiếp trước, làm quan cương trực, cho dù nhiều lần chọc giận Triệu Hành cũng tuyệt đối không lùi bước.
Như cây trúc xanh, không thể bẻ gãy tiết tháo.
Khói hương lượn lờ mờ ảo, lướt qua góc nghiêng của chàng.
Từ Giới đứng đó, y phục chỉnh tề, mày ngài thanh tú mà nghiêm nghị.
Những ngón tay thon dài của chàng lật giở cuộn kinh, cho đến khi dừng lại ở trang giấy đó.
Ánh mắt chàng điềm tĩnh, tựa như đang xem những dòng kinh văn bình thường nhất.
Hồi lâu sau, chàng cất lời.
"Cuốn kinh này không khó."
Ta thở phào nhẹ nhõm, ngước mắt lên, vừa định mỉm cười với chàng.
"Ta lại không biết, nàng đến chùa là để cùng người khác luận kinh đấy."
Nụ cười cứng đờ trên môi.
Quay đầu lại, Triệu Hành đang đứng ngoài cửa điện, ánh mắt lạnh lẽo, bộ thường phục màu đen không hề làm giảm đi nét uy nghi áp bách.
Ta giữ sắc mặt bình thản, cất cuộn kinh thư kia vào trong tay áo.
"Từ đại nhân hôm nay xem ra rảnh rỗi nhỉ."
Ánh mắt Triệu Hành sắc như dao, lạnh nhạt dán lên người Từ Giới.
Ta khẽ cúi người hành lễ.
"Nếu Điện hạ đến để lễ Phật, thần nữ xin phép không làm phiền nữa."
Triệu Hành đột nhiên vươn tay, giật phắt cuộn kinh thư từ trong tay áo ta ra.
"Đã là luận kinh, chi bằng để ta cũng xem thử."
Tim ta chợt thắt lại, theo bản năng đưa tay ra giành lại, nhưng lại bị hắn tóm chặt lấy cổ tay.
"Gấp cái gì."
Ánh mắt Triệu Hành ghim chặt lấy ta.
Hắn nhếch môi cười nhạt.
"Hay là nói, bên trong có thứ gì mà ta không xem được?"
Triệu Hành cười nhạt, mở cuộn kinh ra.
"Điện hạ."
Từ Giới cất lời một cách ung dung, chàng ngước mắt lên, ánh nhìn vô cùng trong sạch và thản nhiên.
"Nơi đây là Phật điện, hành động này của Điện hạ, e rằng có phần đường đột và thất lễ."
"Huống hồ thần đã xem qua, bên trong chẳng có chỗ nào khó giải cả."
Triệu Hành không nói gì.
Đầu ngón tay hắn vẫn đè lên trang kinh đó, nhưng không lật tiếp nữa.
Ta biết hắn đang cân nhắc.
Quả nhiên, Triệu Hành khẽ cười một tiếng.
"Vẫn là Từ đại nhân lo liệu chu toàn."
Trang kinh đó rốt cuộc không bị lật ra, hắn ung dung gập cuộn kinh lại, tựa như vừa rồi chỉ tiện tay xem thử.
Ngước mắt nhìn thấy tàn hương đã cháy hết trên án thư, ánh mắt hắn nhìn ta bỗng có thêm vài phần ôn hòa, thậm chí loáng thoáng nét vui vẻ.
"Nàng vậy mà vẫn luôn vướng bận chuyện ác mộng của ta."
Giọng điệu mang theo vài phần thấu hiểu.
"Đã là đến cầu phúc cho ta, vậy thì ở lại thêm vài ngày đi."
Đúng lúc này.
Diêu Đường xách vạt váy bước qua bậu cửa, đi thẳng đến bên cạnh Triệu Hành, ánh mắt dán chặt lên người ta.
"Không ngờ tỷ tỷ đã đến trước rồi."
Triệu Hành ngoài mặt có vẻ trách móc, nhưng thực chất lại là dung túng:
"Nàng thân thể yếu ớt, chuyện cầu phúc cho ta, không cần phải đích thân đến."
Nàng ta nhìn ta, cong môi cười.
"Ta vốn tưởng tỷ tỷ tâm tính cao ngạo, những chuyện quỳ lạy cầu xin thần Phật thế này, tỷ tỷ vốn chẳng thèm làm."
Từ Giới đột nhiên gập cuộn kinh trên tay lại.
Lực đạo không hề mạnh.
Chàng ngước mắt nhìn Diêu Đường.
Giọng điệu không mang mảy may sắc bén, thần sắc vẫn nhàn nhạt như cũ.
Chàng nói:
"Thần Phật trên cao, lời này của Diêu cô nương, e là quá mức khinh mạn rồi."
Nụ cười của Diêu Đường hơi sượng lại.
Ta không thèm bận tâm nữa, lần nữa quỳ xuống trước tượng Phật.
Hương hỏa lốm đốm, rơi rụng thành tro.
Phía sau lưng, Triệu Hành chằm chằm nhìn ta, trong ánh mắt mang theo ý cười nhàn nhạt.
Ta khẽ nhắm mắt, hai bàn tay chắp lại.
Sống lại một đời này.
Chỉ mong nhân quả tuần hoàn, kẻ đáng c.h.ế.c, không lọt lưới một ai.
Cơn mưa rào trên núi mang theo hơi nước ẩm ướt, lúc ta bước ra, tay áo đã vương chút hơi sương.
Vị tiểu sư thầy dẫn đường đi lấy ô mãi vẫn chưa thấy quay lại.
Nơi tận cùng hành lang, Từ Giới đứng sau bức rèm mưa. Tà áo xanh sạch sẽ, trận mưa này chẳng thể làm chàng chật vật dù chỉ là nửa phân.
Chàng đưa chiếc ô cho ta, ô giấy dầu nan tre mộc mạc, hơi mưa đọng lại thành một lớp nước lấp lánh mỏng manh.
"Mưa trên núi trút xuống vội vã, chiếc ô này nàng cầm lấy đi."
Ta thấy bên người chàng cũng chỉ có độc một chiếc ô này, liền đưa tay bung ô ra, ánh sáng nương theo đó cũng trở nên dịu dàng hơn.
Thế là ta mỉm cười với chàng:
"Vậy thì che chung một đường đi."
Từ Giới ngẩn người một thoáng, rèm mi dài rũ xuống, rất nhanh đã dời ánh mắt đi nhìn màn mưa kia.
Nhưng bàn tay lại vô cùng tự nhiên đón lấy cán ô, vững vàng che trên đỉnh đầu ta.
Bậc đá trơn ướt, chàng đi rất chậm.
Vạt áo xanh bị nước mưa làm ướt, vệt nước men theo bờ vai loang lổ thấm xuống.
Đi đến thiền phòng, Từ Giới khẽ thu ô lại, đôi mắt trong trẻo ấm áp và sáng ngời.
"Chuyện cậy nhờ ban nãy, xin nàng cứ yên tâm."
Không nói thêm lời nào, chàng xoay người bước vào màn mưa.
Bước chân ta nhẹ bẫng một cách khó hiểu, ta bước lên dãy hành lang.
Nhưng ý cười nơi khóe môi bỗng chốc vụt tắt, không còn sót lại chút gì.
Y phục của Triệu Hành ướt sũng, mái tóc đen ướt đẫm bết vào sườn mặt.
Cả người hắn đứng chìm trong bóng tối, sắc mặt tái nhợt đến gần như trong suốt, hệt như một con thủy quỷ vừa bò lên từ đầm lầy vực sâu. Âm u lạnh lùng nhìn ta chằm chằm.
"Về rồi à."
Tên tiểu thái giám bên cạnh "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống. Giọng run lẩy bẩy:
"Điện hạ thấy trời mưa, nằng nặc sai nô tài để lại ô cho cô nương, ai ngờ không trùng hợp, cô nương đã đi trước rồi."
Triệu Hành mất kiên nhẫn, giơ tay phẩy người lui xuống.
Hắn tiến lên một bước, mang theo hơi nước ẩm ướt áp sát lại gần.
Ta trầm mặc đối mắt với hắn.
Chút trầm mặc này như một mồi lửa, rơi tõm vào chảo dầu đang sôi sùng sục.
Triệu Hành giận quá hóa cười, nụ cười kia nhạt thếch, tận cùng đáy mắt đen kịt cuồn cuộn những đợt sóng ngầm.
Tiếng mưa rơi nặng hạt trở thành bối cảnh, giọng nói hắn trầm đục, chậm chạp, hệt như một con rắn độc đang phì phò nhả nọc.
"Sao nào, để mắt tới Từ Giới rồi à?"
Triệu Hành cười lạnh.
"Cả triều đều biết hắn ta mắt để trên đỉnh đầu, không gần nữ sắc."
Ta chợt nhớ lại, kiếp trước Triệu Hành từng triệu kiến Từ Giới, nhất thời hứng khởi, muốn ban hôn quý nữ cho chàng.
Từ Giới từ chối, lấy cớ bản thân xuất thân hàn vi, không muốn làm lỡ dở giai nhân.
Triệu Hành vì thế mà loáng thoáng không vui, mắng chàng là kẻ mắt để trên đỉnh đầu.
Ta đứng ngoài thủy tạ.
Khi ấy hoàng hôn trong cung phủ xuống nặng nề, mặt nước hồ sen đen như mực.
Từ Giới nghiêng đầu nhìn xuống hồ nước tối tăm.
Ngọn đèn lồng trong cung khẽ đung đưa trong gió, hắt bóng người dưới hồ sen tạo thành những gợn sóng lăn tăn lấp loáng.
Chàng rũ rèm mi dài, giọng điệu bình thản nhưng lại cay đắng:
"Bệ hạ, trong lòng thần đã có người thương."
Triệu Hành nghe vậy liền bật cười.
"Từ đại nhân vậy mà cũng có thứ cầu mà không được."
Thế là chuyện này bèn bỏ qua.
Về sau, mãi cho đến tận lúc ta c.h.ế.c đi, Từ Giới cả đời vẫn không lấy vợ.

