Menu

📖 CHƯƠNG 3

~7 phút đọc1.463 từ3/11 chương

Diêu Quý phi đứng bên cạnh Triệu Hành, trong lòng ôm tiểu hoàng tử.

Trong mắt nàng ta là sự hả hê khi đã được toại nguyện.

Tiểu hoàng tử nhìn vũng m.á.u lênh láng trên mặt đất và thi hài trong lòng ta, sợ hãi rụt rè gọi một tiếng: "Phụ hoàng."

Con của chúng ta c.h.ế.c ở ngay tại đây.

Nhưng Triệu Hành lại dịu dàng an ủi sủng phi và đứa con nhỏ của hắn.

Con người ta khi đau đớn đến tột cùng, sẽ chẳng thể nào rơi nước mắt được nữa.

Ta chậm rãi đặt Hoằng nhi xuống, chạm vào thanh bội kiếm đeo bên hông con.

Đó là món quà Triệu Hành ban cho con năm lên mười. Giờ đây, thanh kiếm ấy lại nhuốm đầy m.á.u của chính con.

Khoảnh khắc tiếp theo, ta đột ngột rút kiếm ra.

Diêu Quý phi tỏ vẻ yếu đuối nhào vào lòng Triệu Hành. Tiểu hoàng tử bị dọa đến mức bật khóc thành tiếng.

"Hoàng hậu!" Triệu Hành phẫn nộ quát lớn.

Bước lên đài cao, bàn tay nắm kiếm của ta đang run rẩy.

Giọng hắn lạnh như băng.

"Hoàng hậu, tội mưu phản đáng bị tru di cửu tộc."

"Còn dám hành động thiếu suy nghĩ, trẫm cho dù muốn giữ mạng nàng, cũng không giữ nổi đâu."

Ta cười, chẳng mảy may bận tâm.

"Sầm gia không phải đã bị ngươi g.iế.c sạch cả rồi sao?"

Lần đầu tiên trong suốt hai mươi năm qua.

Đồng tử hắn khẽ co rút, vừa kinh ngạc vừa đau đớn.

Diêu Quý phi núp sau lưng cấm quân. Khản giọng gào thét:

"Bệ hạ, ả điên rồi! Mau cho người bắt ả lại!"

Lời còn chưa dứt, ta đã dứt khoát vung tay, ném mạnh thanh trường kiếm về phía trước.

Long bào rất nhanh đã loang lổ vết m.á.u sẫm màu.

M.á.u của bậc đế vương, xem ra cũng chẳng khác gì người thường.

Hàng chục lưỡi đao của cấm quân đồng loạt chĩa về phía ta.

Triệu Hành ôm lấy vết thương, nghiêm giọng quát lớn:

"Không được làm nàng bị thương!"

Nhưng ngay giây tiếp theo, một mũi tên đã cắm phập vào vai ta.

Thanh kiếm trong tay rơi loảng xoảng xuống đất.

Trước khi ngã rớt xuống khỏi đài cao.

Ánh nhìn cuối cùng của ta.

Là Diêu Quý phi đang siết chặt dây cung.

Trong đáy mắt ả bùng lên ngọn lửa hận thù không cam tâm.

Trở lại kiếp này, chú vẹt trắng kia đang vỗ cánh loạn xạ rồi rơi phịch xuống chân ta.

Ta ngồi xổm xuống, ôm lấy nó vào lòng bàn tay.

Ánh mắt Triệu Hành tối sầm lại đến đáng sợ.

Hắn phất tay áo bỏ đi.

"Ta muốn xem xem, sau này nàng còn có thể gả cho ai."

Đêm đó, Đông cung lại liên tục truyền gọi ngự y mấy bận.

Nghe nói chứng ác mộng của Thái tử lại tái phát, lúc tỉnh dậy cứ ôm chặt lấy ngực.

Giống như trong mơ vừa bị người ta đ.â.m cho một kiếm.

Ta nghe tin không nói gì, đi thẳng đến phòng của mẫu thân.

Chỉ nói rằng đêm qua nằm mộng thấy ánh m.á.u trước tượng Phật, cứ thấy điềm chẳng lành, nên muốn đến chùa Phù Trần ở lại vài ngày, xin một quẻ bình an.

Mẫu thân vốn hơi do dự.

Việc ta tránh Triệu Hành như tránh tà, bà đều biết rõ.

Nhưng nghe ta nói vậy, bà bèn gật đầu.

"Đi cũng tốt. Bảo nhi à, nương chỉ cần con vui vẻ là được."

Kiếp trước Sầm gia bị tịch thu tài sản, chém đầu cả nhà, bà bị ban cho một bình rượu độc.

Ma ma kể lại, lúc mẫu thân uống cạn chén rượu đã không hề rơi một giọt nước mắt nào.

Chỉ là phút cuối cùng vẫn quyến luyến dặn dò:

"Nương nương sợ bóng tối, ban đêm đừng quên thắp thêm vài ngọn đèn."

Nghĩ đến đây, ta gục đầu vào lòng mẫu thân, nước mắt tuôn như mưa.

Đại điện chùa Phù Trần hương khói lượn lờ.

Tượng Phật thếp vàng cúi mi rũ mắt, vừa từ bi lại vừa lạnh lùng nhìn xuống chúng sinh.

Ta quỳ trên bồ đoàn, khẽ nhắm mắt lại.

Nếu trên đời thực sự có thần Phật.

Vậy xin hãy phù hộ cho kiếp này Sầm gia được bình an, bảo vệ ta để ta không bao giờ bước lại vết xe đổ ngày xưa nữa.

Lúc ta đứng dậy, tay áo vô tình gạt rơi một cuộn kinh Phật.

Cuộn kinh ấy lăn dọc theo bậc thềm xuống dưới, dừng lại ngay trước một đôi giày vải đen.

Ta sững người, ngước mắt nhìn lên.

Ngoài cửa điện không biết từ lúc nào đã có một nam nhân đứng đó.

Người nọ dáng vẻ dong dỏng cao, mày ngài thanh tú mà sắc bén.

Ánh sáng từ phía sau hắt tới, soi rọi khiến cả người chàng tỏa ra luồng khí lạnh lẽo như sương giá.

Chàng rũ mắt nhìn cuộn kinh trên mặt đất, cúi người nhặt lên.

Gió ngoài điện khẽ thổi, những dải phướn in kinh Phật nhẹ bay bay.

Cũng làm tung bay dải buộc tóc màu xanh nhạt của chàng.

Một giọt nước mắt trượt dài nơi khóe mi ta.

Thần trí ta thoáng chốc bay xa.

Ta nhận ra chàng.

Từ Giới.

Kiếp trước, chàng là vị Các thần trẻ tuổi nhất triều đình, sau này lại làm Thái phó của Hoằng nhi suốt mười năm.

Con người chàng thanh liêm, chính trực và trầm tĩnh.

Gương mặt luôn đoan chính đến mức gần như lạnh lùng, nghiêm nghị.

Ấn tượng của ta về chàng cũng chỉ dừng lại ở đó.

Cho đến năm ấy, ta theo Triệu Hành đến hành cung Giang Nam.

Chẳng ai ngờ được trong cung yến lại có thích khách trà trộn vào.

Ánh đao đột ngột lóe lên, đám đông la hét hoảng loạn, chạy trốn tán loạn.

Triệu Hành lập tức kéo Diêu Quý phi che chở bên mình.

Trường kiếm xé gió lao đến, ta thậm chí còn chưa kịp phản ứng, một bóng quan phục màu đỏ thẫm đã xẹt qua trước mắt.

Bàn tay xương xẩu rõ ràng hằn lên những đường gân xanh, nắm chặt lấy lưỡi đao sắc bén.

M.á.u tươi tức thì tuôn trào qua kẽ tay, chảy ròng ròng, nhuộm đẫm cả vạt quan phục.

Mũi kiếm khựng lại ngay trước trán ta.

Chỉ cần tiến thêm nửa phân nữa.

Ta chắc chắn sẽ mất mạng.

Khi hoàn hồn lại, ta đã được cung nhân bảo vệ, lùi về bên cạnh Triệu Hành.

Triệu Hành như vừa tìm lại được thứ đã mất, nắm chặt lấy cổ tay ta, kéo ta vào lòng.

Ta vẫn chưa hết bàng hoàng, cả người run rẩy.

Qua bờ vai của Triệu Hành, ta chợt nhìn thấy Từ Giới từ từ buông thanh kiếm kia ra, lòng bàn tay phải m.á.u thịt lẫn lộn, vết thương sâu hoắm thấy cả xương, m.á.u nhuộm tối sầm cả ống tay áo quan phục.

Chàng rũ mắt xuống, từ đầu đến cuối vẫn giữ đúng lễ tiết, không nhìn ta thêm lấy một lần.

Cứ như thể người vừa cứu ta không phải là chàng.

Không lâu sau đó, ta đi đến thư phòng.

Bên ngoài cửa sổ cơn mưa xuân vừa tạnh, Từ Giới ngồi trước án thư giảng bài cho Hoằng nhi.

Tay phải chàng quấn một lớp băng gạc trắng thật dày, tay trái cầm bút, chỉ là nét bút hạ xuống rất chậm.

Ta đặt lễ vật lên bàn, tạ ơn cứu mạng của chàng.

Thần sắc chàng ôn hòa mà xa cách, không hề ngẩng đầu lên.

"Nương nương, thần dùng tay trái cầm bút cũng không sao cả."

Sau lần đó, ta lệnh cho thái y đến Từ phủ rất nhiều lần.

Nhưng chẳng bao giờ thấy Từ Giới dùng tay phải viết chữ nữa.

Rất nhiều người lấy làm tiếc thay cho chàng.

Suy cho cùng, thư pháp và tranh vẽ của chàng ở kinh thành đáng giá ngàn vàng.

Về sau, trong triều có kẻ mượn cớ này để bãi miễn chức Thái phó của chàng.

Chàng chưa từng biện bạch nửa lời rằng chuyện này là vì cứu ta.

Còn ta lúc bấy giờ thân là Hoàng hậu, phải tránh hiềm nghi với thần tử, lại thêm việc ta và Triệu Hành đã sớm cách lòng.

Nếu nói ra, chính là hại chàng.

Chỉ là ta chưa từng nghĩ tới.

Nhiều năm sau gặp lại chàng, ta lại vì chuyện này mà rơi lệ.

HomeTrước
Sau