📖 CHƯƠNG 7
Nỗi sợ hãi trong mắt đích muội dần phóng đại, nàng ta khóc òa lên, nước mắt nước mũi tèm lem, ta ghê tởm buông tay, ghé sát tai nàng ta, khẽ nói: "Muội muội tốt, kiếp trước ngươi đối xử với ta thế nào, kiếp này ta sẽ trả lại gấp mười, gấp trăm lần cho ngươi."
Đích muội kêu lên một tiếng, trợn trắng mắt, thân thể mềm nhũn ra. Sợ đến ngất rồi. Thật là vô dụng.
Ta vỗ vỗ tay, ngẩng cao đầu bước ra ngoài.
Thế tử nhíu mày, khó hiểu hỏi: "Chẳng phải ngay từ đầu ta đã phát hiện bà đỡ không đúng, tại chỗ khống chế bà ta đưa đi báo quan rồi sao? Nàng cần gì phải đích thân đến nơi ô uế đó tìm phiền phức với bọn họ."
Khí xấu ô uế sinh ra từ tham, sân, si, oán của nhà đích muội dính lên người ta, khiến hào quang trắng xung quanh ta do tu hành tạo ra cũng bị hun cho mờ đi.
Hắn ghét bỏ đẩy ta ra một cánh tay, tỏ vẻ rất không hài lòng.
Ta cười hắn ngây thơ: "Bà đỡ và thuốc độc đều là đích muội xin từ Thái tử phi, báo quan cũng sẽ chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không."
Thế tử áo trắng tóc đen, tựa như tiên nhân bị đày xuống trần, hơi trầm ngâm, rồi thản nhiên mở lời.
"Vậy thì ta vẫn nên diệt cả nhà bọn họ đi thôi."
Người tu tiên đều dùng sức quá mức như vậy sao?
Ta một tay giữ cánh tay hắn.
"Cũng không cần. Giờ ta vẫn khỏe mà, chàng chủ động đi gây ác nghiệp làm gì?"
Thế tử đưa tay ra, bấm ngón tay tính toán.
"Cũng không cần phải ra tay, sau này Trương gia chắc chắn gặp đại nạn."
Ta mím môi cười.
Không cần tính ta cũng biết, kiếp trước, đích muội vì ghen ghét mà ám sát ta, nhưng nàng ta không biết, lúc đó Trương gia đã là nỏ mạnh hết đà. Dù không có nàng ta, ta và người Trương gia cũng sống không được bao lâu.
Cây đổ bầy khỉ tan, nếu Thái tử là cái cây lớn mà mọi người bám víu, thì Trương gia chính là con khỉ rơi xuống theo tiếng động.
Chuyện nhân gian biến đổi khôn lường, đối với người tu hành mà nói, mười sáu năm chẳng qua như cái búng tay.
Tiểu Định Viễn Hầu Thế tử Lý Trạch Nguyên tài hoa kinh diễm, vừa mười sáu đã liên tiếp đỗ tam nguyên, là Trạng nguyên trẻ tuổi nhất từ trước đến nay của triều đại này.
Hắn vừa sinh ra đã được thỉnh phong Thế tử, không phải vì cha mẹ hắn kỳ vọng cao, mà vì người cha tính tình quái gở của hắn không muốn kế thừa tước vị, một lòng chỉ muốn tầm tiên vấn đạo. Trong hầu phủ chỉ có tổ phụ và tổ mẫu, nhưng đều yêu thương hắn như báu vật.
Tiểu Thế tử hoàn toàn khác với cha hắn, từ nhỏ đã tràn đầy năng lượng, gây rối khắp nơi, là một Ma vương phá phách đích thực. Còn cặp cha mẹ không đáng tin cậy của hắn quanh năm du ngoạn, một năm gần nửa năm là không gặp mặt.
"Trạch Nguyên, ngày mai nhớ đến phủ ta, ta mở tiệc chúc mừng ngươi."
Thiếu niên cùng cưỡi ngựa với hắn mày kiếm mắt sao, vỗ mạnh vai hắn, thân mật nói.
Tiểu Thế tử hờ hững nói: "Ta phải về nhà, cha mẹ ta về rồi."
"Ồ? Thần tiên quyến lữ trong truyền thuyết?" Thiếu niên hứng thú, quăng cung tên trên tay cho hạ nhân bên cạnh: "Trạch Nguyên huynh, ta có thể theo ngươi về phủ bái kiến bọn họ không?"
Tiểu Thế tử không cần nghĩ liền gật đầu: "Được chứ. Dù sao nếu không phải ta đỗ Trạng nguyên, cha mẹ cũng không về kinh nhanh như vậy."
Ngang qua Trương phủ đang chuẩn bị tiệc chay, cả con phố Nam thành bị chặn kín không lọt một giọt nước. Tiểu Thế tử lắc đầu, quay ngựa đổi hướng.
"Chúng ta đi đường khác."
Trên mặt thiếu niên lộ ra chút châm chọc, không nhịn được trêu chọc: "Ta thấy hàm lượng vàng của Trạng nguyên nhà ngươi cũng chỉ đến thế thôi nha. Nghe nói đích tử của Trương gia lần này cũng đỗ, còn là Bảng nhãn."
Tiểu Thế tử trợn mắt.
"Phải đó, giờ ngay cả Bảng nhãn cũng mua được rồi." Hắn quay đầu, lại đùa cợt nói: "Ngươi vui vẻ cái gì? Bọn họ vì tư lợi cho bản thân mà ảnh hưởng tới cái chung, thông đồng làm bậy, sau này người chịu khổ chẳng phải là ngươi sao?"
Thiếu niên bất đắc dĩ quất cho hắn một roi ngựa, dùng ánh mắt ngăn cản lời nói bừa bãi của Tiểu Thế tử.
Hai người vừa nói vừa cười, nhanh chóng đi đến Định Viễn hầu phủ.
Ta và Lý Huyền vừa khéo ở cổng, đứng đợi bọn họ từ xa để cùng vào nhà.
Nhiều năm trôi qua, Lý Huyền cuối cùng cũng phá vỡ Nguyên Anh và bước vào Luyện Hư chi cảnh, còn ta cũng vừa vặn thăng cấp Nguyên Anh, ăn gió uống sương, dung nhan không già, coi như đã thoát khỏi nửa phần nhân đạo.
Trạch Nguyên thấy ta, mừng rỡ chạy như bay.
"Cha! Mẹ!"
Ta mỉm cười xoa xoa bờ vai đã cao hơn ta nửa cái đầu của hắn, hài lòng nói: "Con lớn rất tốt, vi nương rất tự hào về con."
Lý Huyền vẫn là vẻ ngoài lạnh lùng không quan tâm mọi việc, quay đầu thấy thiếu niên đi cùng, hơi chắp tay.
"Tứ Hoàng tử."
Thiếu niên tò mò lại gần bọn ta, nhìn ngang nhìn dọc.
"Nghe nói Tiểu Hoàng thúc và Hoàng tẩu đã tu tiên đại thành, có thể cho ta xem hô phong hoán vũ hay dẫn động thiên lôi không?"
Ta phì cười.
Trạch Nguyên khinh thường liếc hắn một cái, nhanh chân mở lời.
"Đọc ít truyện tu tiên thôi. Hở tí là dẫn lôi, ngươi có bao nhiêu phúc báo để gánh chịu hậu quả làm loạn tự nhiên chứ?"
Ta và Thế tử nhìn nhau, đồng loạt đọc ra bốn chữ từ mắt đối phương — Thiên phú dị bẩm
Sấm sét mưa móc, đều là ân huệ của thần linh. Chỉ tiếc, kiếp này của Trạch Nguyên, tự có cơ duyên nhân quả của hắn. Còn vị Tứ Hoàng tử này…

