Menu

📖 CHƯƠNG 8

~6 phút đọc1.178 từ8/8 chương

Ta quan sát vận mệnh khí số của hắn, ý vị sâu xa nhìn cặp bạn chơi thiếu niên này một cái. Hóa ra, đây mới là duyên khởi nhân quả kiếp này của Lý Huyền.

Những năm qua, Trương Bách Vạn trở thành đại thương gia nổi tiếng trong nước, là khách quý của quyền quý kinh thành. Còn đích muội từ khi có tiểu nhi tử thì dồn hết tâm trí vào nó, dường như tin chắc nó có thể đỗ Trạng nguyên, rạng danh tông môn.

Ta đã có chút thương hại nàng ta. Kiếp trước, ta cũng từng dốc hết tâm huyết vào nhi tử, dạy dỗ tỉ mỉ, cuối cùng mới nhận ra, sách vở thánh hiền không bằng tai nghe mắt thấy, có những thứ đã khắc sâu vào tận xương tủy.

Nhi tử Trương Bách Vạn tuổi còn nhỏ đã thạo hối lộ gian lận, lớn lên càng coi cha là tấm gương, một lòng mưu cầu trở thành trụ cột triều đình. Bọn họ mua chuộc chủ khảo khoa cử, tìm người thi hộ, liên tiếp đỗ tam nguyên, còn nghênh ngang tổ chức tiệc ăn mừng.

Năm đó sau khi bảng vàng điện thí được công bố, cả triều đình xôn xao, quan văn cả triều dâng sớ, yêu cầu Hoàng đế chỉnh đốn lại cơ chế quan lại.

Hoàng đế tuy đã già nhưng chưa đến mức lú lẫn, âm thầm ủng hộ các Hoàng tử khác, thu thập bằng chứng chuẩn bị tóm gọn phe cánh Thái tử.

Sau này, Thái tử đền tội, Tân Hoàng đăng cơ, cả Trương gia bị tru di tam tộc, vàng bạc tịch thu từ Trương phủ có đến mấy vạn lượng, bằng mười năm thu nhập của một tỉnh.

Lúc đó, đích muội đã chế-t vì bệnh điên, kế mẫu và cha cũng lâm bệnh triền miên, không còn sống được bao lâu. Còn hồn phách ta vẫn chưa được an nghỉ.

Khi trảm đầu ở Ngọ Môn, ta lơ lửng trên không, thấy phu quân và nhi tử đầu rơi xuống đất, trong lòng vừa sảng khoái, lại vừa mông lung.

Một đạo thần quang từ trời giáng xuống, ta vô thức đuổi theo, mở mắt lần nữa, liền sống lại.

Kiếp trước, nếu ta không bị đích muội cướp mất nhân duyên, có lẽ câu chuyện sau này đã không xảy ra. Đáng tiếc không có nếu như. Người vừa động tâm niệm, vận mệnh đã bị thay đổi vô hình rồi.

Kiếp này, Hoàng đế vẫn chưa có dấu hiệu giao quyền, phe cánh Thái tử rục rịch, trong triều phe phái đối lập, ngoài triều khắp nơi vơ vét của cải, tư thế sắp có phong ba bão táp.

Đích muội nuông chiều nhiều năm, nhi tử độc nhất của Trương gia càng lúc càng quá quắt, cưỡng đoạt nữ nhi nhà lành, ức hiếp bách tính, lại trở thành ác bá nổi tiếng gần xa trong kinh thành.

Một người ức hiếp nam nữ, chèn ép người khác như vậy lại đỗ Bảng nhãn, bách tính bàn tán xôn xao, lời đồn lan truyền càng lúc càng mạnh mẽ.

Nghe nói, người Trương gia thực chất là cánh tay phải của Thái tử điện hạ, bề ngoài phong quang vô hạn, sau lưng phần lớn bạc đã bị chuyển sang phủ Thái tử.

Lại có người nói, chức Bảng nhãn của nhi tử độc nhất Trương gia là mua chuộc mà có, các quan khảo thí ân khoa đã sớm bị phe cánh Thái tử kiểm soát, thiên hạ bề ngoài là của Thánh Thượng đương kim, thực chất Thái tử mới là chủ nhân thực sự.

Lời này đại nghịch bất đạo, nhưng không hiểu vì sao, tin đồn lan nhanh khắp hang cùng ngõ hẻm, ngay cả trẻ con chơi đùa ở phố xá vùng biên xa xôi cũng biết.

Hoàng đế vi hành tình cờ nghe thấy bách tính bàn tán, tức giận đến mức về cung liền giam lỏng Thái tử, lệnh Đại Lý tự khanh điều tra triệt để việc đi lại của Trương gia.

Lần này gây ra sóng gió lớn, Thái tử một mặt quăng Trương gia ra để cắt đuôi cầu sinh, mặt khác lại tập hợp cấm quân toan tính bức vua thoái vị.

Ngày Trương gia bị tịch thu gia sản, đích muội còn ngồi trong sân ngắm chiếc trâm cài tóc màu đỏ thắm mới mua.

Nhi tử độc nhất của Trương gia bị quan binh bắt về từ trên giường kỹ nữ, ngay cả cha mẹ ta nghe tin vội vàng chạy đến thăm nữ nhi cũng bị bắt giữ cùng lúc tống vào ngục.

Hầu như không tốn chút thời gian nào, Đại Lý tự kết án, ba ngày sau liền trói cả Trương gia vào trường hành hình. Giờ Ngọ trảm đầu, đao phủ giơ tay chém xuống, từng hàng đầu người liền rơi xuống rào rào, y như kiếp trước.

Trước khi hành hình, ta đến thăm đích muội. Nàng ta tưởng như phát điên, nhưng lại càng điên cuồng hơn, một đêm rơi từ trên trời xuống địa ngục, đòn đả kích kiếp này đối với nàng ta dường như lớn hơn.

Ta đứng ở vòng ngoài trường hành hình, cách đám đông rất xa nhìn nhau với nàng ta.

Nàng ta vừa nhìn thấy ta liền yên lặng, thần sắc trên mặt rất phức tạp, có ghen ghét, có mông lung, cũng có tâm như tro tàn.

Ta nhìn hồn phách nàng ta bay lên không trung, rồi ngay lập tức bị âm binh âm phủ dùng xích sắt trói lại kéo đi.

Nàng ta dường như chợt hiểu ra, gây ác ở đời, ngay cả chế-t rồi cũng không được giải thoát.

Thái tử bức vua thoái vị thất bại, Tứ Hoàng tử dẫn binh xông vào cấm cung, mọi người lúc này mới phát hiện không biết từ lúc nào, vị Tiểu Hoàng tử không được sủng ái này đã lông cánh đầy đủ.

Nhi tử ta phản lại cấm quân, một ngựa đi đầu, bắn chế-t Thái tử, cứu thoát Hoàng đế, là công đầu bình loạn.

Tứ Hoàng tử đăng cơ, Trạch Nguyên được phong làm Thủ phụ. Hai người bọn họ tay trong tay, nghỉ ngơi dưỡng sức, giảm nhẹ thuế má, mở ra một thời kỳ thịnh trị.

Lúc đó ta và Lý Huyền đã cùng nhau thăng lên động phủ, tiếp tục tu luyện giữa vạn ngàn tu sĩ.

Hắn nắm tay ta, cười nhìn nhi tử đã tóc điểm bạc ở nhân gian.

"Hóa ra Trạch Nguyên mới là nhân quả trần gian chưa dứt của ta."

Thế tử Lý Huyền có sứ mệnh của hắn ở nhân gian, còn ta, được hắn yêu thương một kiếp, đổi lại viên mãn cho hắn một kiếp. Bọn ta thành toàn cho nhau.

Con đường thành tiên xa xăm, may mắn là bọn ta vẫn còn quãng đời còn lại có nhau.

HomeTrước