Menu

📖 CHƯƠNG 1

~6 phút đọc1.138 từ1/8 chương

Sau khi ta sống lại, đích muội nhanh chân gả cho thương hộ sa cơ, còn đưa ta vào Định Viễn hầu phủ.

Nàng ta nghĩ ta không biết, rằng nhi tử độc nhất của hầu phủ là một tiểu đạo sĩ một lòng tu tiên, gả vào hầu phủ chẳng khác nào thủ hoạt quả.

Kiếp trước, đích muội vì tư thông với hạ nhân mà bị đuổi khỏi hầu phủ, trở thành trò cười cho toàn kinh thành. Còn thương hộ mà ta gả lại một bước trở thành hoàng thương, nhi tử ta liên tiếp đỗ tam nguyên, đến cả ta cũng được phong Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân.

Lòng đố kị của đích muội dâng trào, vào ngày nhi tử ta đỗ Trạng nguyên, nàng ta đã đâ-m một nhát da-o sắc bén vào ngực ta.

Khi ta mở mắt lần nữa, ta đã trở về ngày hai nhà cùng lúc đến cầu hôn.

Nàng ta giật lấy sính thư của thương hộ, nở nụ cười lạnh lùng với ta: "Tỷ tỷ tốt, phú quý ngút trời của hầu phủ này, ta nhường cho ngươi đấy, ngươi phải giữ cho chắc nhé."

Ta trợn tròn hai mắt, khó tin nổi.

Nhân gian đau khổ, cầu không được, oán hận hội ngộ, yêu thương biệt ly. Chẳng lẽ tu tiên không tốt hơn làm người sao?

Khi đích muội quỳ trước mặt cha mẹ đòi gả cho thương hộ sa cơ ở phía Nam thành, ta biết rằng nàng ta cũng đã sống lại.

Kế mẫu vốn thiên vị, luôn dành những gì tốt nhất cho nàng ta, nhưng lần này lại vô cùng khó hiểu, bà ta nháy mắt ra hiệu cho nàng ta.

"Tinh Tinh, Định Viễn Hầu Thế tử đó là nhi tử độc nhất của hầu phủ, con gả qua đó sẽ là đương gia chủ mẫu, chẳng lẽ con muốn nhường cho người khác sao?"

Ta chính là "người khác" đó, đích trưởng nữ Liên phủ, ba tuổi mất mẹ, năm tuổi tuy chưa mất cha nhưng thực chất cũng không khác gì mất cha, lớn lên như cỏ dại.

Cha ta hiếm khi nghiêm túc, nhưng lần này cũng không còn dễ dàng chiều theo mọi yêu cầu của nàng ta như thường ngày.

"Một thương nhân làm sao có thể so sánh với hầu phủ? Con đừng có hồ đồ."

Đích muội nắm lấy vạt áo triều phục của cha, nước mắt lưng tròng, hai người lớn tuổi lập tức đau lòng.

"Trương gia gia thế trong sạch, tương lai chưa chắc đã không có ngày phát đạt. Còn Định Viễn Hầu Thế tử kia ai cũng biết là một kẻ quái gở, không ra làm quan mà lại đi cầu thần vấn đạo, e rằng là kẻ có vấn đề về đầu óc!"

Cha ta vẫn lắc đầu.

"Nhưng gia sản Trương gia không giàu có, nói là thương nhân, cũng chỉ hơn người thường một chút. Con từ nhỏ đã quen ăn ngon mặc đẹp, gả qua đó làm sao chịu nổi?"

Đích muội mặc kệ.

"Con thấy Trương Bách Vạn long chương phượng tư, có tướng quý nhân, tương lai nhất định sẽ cá chép hóa rồng! Con mặc kệ, con phải gả cho hắn ta! Cái hầu phủ quái quỷ đó ai thích gả thì gả, dù sao con cũng không gả!"

Kế mẫu tức đến nỗi đấm ngực, hận không thể biến sắt thành thép nói: "Tiểu tổ tông của ta ơi! Con có biết mối hôn sự với hầu phủ này từ đâu mà có không? Đây là tổ tông hiển linh, là miếng bánh từ trên trời rơi xuống! Qua thôn này không còn tiệm nữa, con lại không muốn, thật sự làm ta tức chế-t mà!"

Hóa ra bà ta cũng biết.

Ta cúi đầu giấu đi vẻ khinh miệt trên mặt, trong lòng cười lạnh.

Hầu phủ là môn đình bậc nào, sao nhà ta, một quan nhỏ ngũ phẩm, có thể trèo cao được?

Nếu không phải năm xưa mẹ ta có mối giao hảo với phu nhân hầu phủ, đính ước từ khi ta còn quấn tã, thì hôm nay làm sao hầu phủ lại chịu khom mình hạ thấp đến cầu hôn?

Trước mặt ta, bọn họ bàn tán về hôn sự vốn dĩ thuộc về ta mà không hề cảm thấy hổ thẹn, chỉ vì ta là nữ nhi Liên gia, trước khi xuất giá có thể tùy ý nắm trong lòng bàn tay.

Đích muội nước mắt lưng tròng, lại trở về dáng vẻ tiểu bạch hoa.

"Mẹ nghĩ xem, dù có là kim tôn ngọc quý, gả qua đó cũng là thủ hoạt quả. Không có con cái bên cạnh, các người có nghĩ đến tương lai con về già sẽ ra sao không?"

Sắc mặt kế mẫu thay đổi, đích muội thừa thắng xông lên, khóc đến lê hoa đái vũ.

"Các người thật sự nhẫn tâm nhìn con về già không có nơi nương tựa, rồi bị đuổi ra khỏi nhà sao?"

Kế mẫu và cha ta trao đổi ánh mắt, rồi mắt đảo một vòng, thay đổi thái độ, cười híp mắt kéo ta đến trước mặt.

"Thê Thê, muội muội thương con, ngay cả nhà tốt như hầu phủ cũng chịu nhường cho con. Con phải ghi nhớ cái tốt của nó, sau này báo đáp đấy."

Ta biết vâng lời, gật đầu nói phải.

Rõ ràng là đích muội cướp hôn sự của ta, giờ đây bọn họ lại cao giọng như thể đang ban ơn.

Ta ngước lên, lần đầu tiên thành tâm thành ý nói với họ: "Muội muội thích, vậy thì nhường cho muội ấy đi."

Kiếp trước, đích muội một lòng muốn gả vào nhà quyền quý, cha mẹ ta phải tốn bạc, bán mặt mũi, tìm hết mọi cách cũng chỉ tìm được cho nàng ta thứ tử của một quan viên tam phẩm.

Để gom đủ của hồi môn và chống đỡ thể diện cho nàng ta, bọn họ mới chọn một thương hộ có sính lễ hậu hĩnh trong số những người đến cầu hôn, muốn hy sinh ta để thành toàn cho nữ nhi bảo bối của họ.

Chỉ tiếc là, không ai ngờ rằng Định Viễn hầu phủ lại giữ lời đến vậy, chỉ là một lời hứa miệng năm xưa trong khuê các mà lão phu nhân thực sự sai người đến cầu hôn vào năm ta cập kê.

Nghe người mai mối đến cửa nói, Định Viễn Hầu muốn cầu hôn nữ nhi Liên gia cho nhi tử độc nhất của bọn họ, kế mẫu mừng rỡ khôn xiết, bất chấp thể diện của chủ mẫu, quỳ xuống đất khóc lóc gọi "Bồ Tát hiển linh".

Home
Sau