📖 CHƯƠNG 2
Cha ta cũng nhanh chóng từ chối mối hôn sự trước đó, vừa dỗ vừa lừa mà bàn chuyện cưới xin với hầu phủ.
Kế mẫu nói: "Thê Thê mất mẹ từ nhỏ, e rằng phúc mỏng khắc thân, gả vào hầu phủ sinh điều không may."
Cha ta cũng nói: "Trương gia ở Nam thành nguyện dâng năm mươi rương sính lễ cùng trăm mẫu ruộng tốt, ngàn lượng bạc trắng, đủ thấy thành ý."
Không ai hỏi ý kiến của ta, bọn họ nôn nóng đẩy đích muội vào hầu phủ, lại sợ ta ngáng đường, cùng ngày đó đã gả ta cho tiểu nhi tử Trương gia là Trương Bách Vạn.
Chỉ tiếc, sau này đích muội đã thủ hoạt quả mười tám năm. Thế tử quanh năm du ngoạn bên ngoài, nghe nói một năm cũng không gặp mặt được một lần.
Công công bà mẫu trách nàng ta vô dụng, đối xử khắc nghiệt, ngay cả hạ nhân hầu phủ cũng dám tùy ý bắt nạt. Nếu không phải cuộc sống quá khó khăn, nàng ta cũng sẽ không liều lĩnh, tư thông với người ngoài muốn sinh một đứa con để nương tựa. Nhưng không ngờ lại bị phát hiện tại chỗ, bị quét ra khỏi nhà, trở thành trò cười cho toàn kinh thành.
Còn thương hộ ta gả lại một sớm phát đạt, buôn bán muối riêng, làm hoàng thương, mâm vàng chén ngọc hưởng thụ không hết, trong triều ngoài nội đều có qua lại.
Nhi tử ta mới mười sáu tuổi đã đỗ Trạng nguyên, ngày cưỡi ngựa dạo phố, tiệc mừng của Trương gia kéo dài từ Nam thành đến Tây thành.
Giữa bữa tiệc, đích muội như phát điên xông vào viện của ta, miệng hét lớn: "Tại sao ngươi lại sống tốt hơn ta? Rõ ràng là ta chọn trước! Ta không phục! Ta không cam tâm!"
Nàng ta rút một con da-o sắc bén từ trong tay áo ra, đâ-m vào ngực ta giữa tiếng kêu kinh hãi của mọi người.
"Những gì ta không có được, ngươi cũng đừng hòng có!"
Đôi mắt đỏ ngầu tàn độc đáng sợ của kiếp trước vẫn còn rõ mồn một, thấy nàng ta giờ đây hớn hở muốn giành trước gả vào Trương gia, ta suýt không nhịn được cười thành tiếng.
Muội muội tốt, lấy mắt cá làm trân châu, vứt ngọc quý như rác, vậy thì chúc ngươi may mắn!
Ngày thành thân, ta gặp Định Viễn Hầu Thế tử. Hắn quả nhiên như lời đồn, không vướng bụi trần, lạnh lùng như tượng Quan Âm bằng ngọc trong chùa. Nhưng ta cũng không bận tâm, dù sao ta cũng là người đã sống qua một kiếp.
Ta vén khăn trùm đầu ra, quỳ sụp xuống hướng về phía hắn, dập ba cái đầu thật mạnh.
"Thế tử điện hạ, cầu xin ngài nhận ta làm đồ đệ!"
Nam nhân trước mặt rõ ràng sửng sốt, khuôn mặt lạnh nhạt tựa mây trôi lộ ra một chút ngây người, khiến hắn có vẻ giàu tính người hơn nhiều.
"Ngươi... đây là chiêu trò gì?"
"Tiểu nữ một lòng hướng đạo, nhưng vì ở khuê phòng sâu kín không người chỉ dạy. Từ khi biết Thế tử điện hạ ngài tu vi cao thâm, tiểu nữ vô cùng mừng rỡ, chỉ mong sớm ngày gả vào hầu phủ, theo ngài tu đạo."
Ta nói từng câu từng chữ đều xuất phát từ tận đáy lòng.
Làm người quá khổ, có cơ hội tu tiên ai còn muốn làm người nữa? !
Thế tử nghiêm túc đánh giá ta một lượt, rồi gật đầu.
"Không ngờ ngươi lại có tuệ căn."
"Bắt đầu từ ngày mai, ngươi theo ta đả tọa tu hành."
Ta hưng phấn xoa xoa tay, liên tục nói được, rồi lập tức đứng dậy thân cần rót trà dâng nước cho sư phụ đại nhân.
Gả vào hầu phủ, ta đã có sự chuẩn bị. Chỉ vì kiếp trước ta đã từng gặp hắn. Lúc đó ta đã mất má-u quá nhiều, trong cơn hấp hối thấy một bóng người toàn thân phát sáng.
Hắn nói với ta: "Trời đưa đất đẩy, nửa đời nhân quả. Đã vậy, ta sẽ tiễn ngươi một đoạn đường cuối."
Ta chế-t, thân thể tan nát. Phu quân và nhi tử khóc lóc thảm thiết trước mặt người khác, làm đủ vẻ, quay lưng đi liền quẳng ta sau đầu, mọi thứ vẫn như thường.
Hồn phách ta lang thang nhân gian, hồn hồn độn độn, không biết từ đâu đến, không có nơi về.
Hắn khẽ thở dài một tiếng, một thần quang trắng từ đầu ngón tay, đưa ta vào luân hồi.
Không hiểu vì sao, khi mở mắt lần nữa, trở về trước ngày xuất giá, ta vẫn là Liên Thê Thê. Ta chưa nhập luân hồi, mà hắn lại dường như không còn là hắn nữa.
Ngày lại mặt, đích muội mặt mày tươi tắn, khoác tay phu quân vừa cưới, hênh hoang liếc xéo ta.
Ta nhìn khuôn mặt lớn của Trương Bách Vạn, chỉ có thể coi là tầm thường, rồi nhìn sang Thế tử Lý Huyền mày mắt như họa bên cạnh ta, không khỏi lắc đầu.
Chắc là hạn lâu gặp mưa rào, nhưng nàng ta thật đúng là không hề kén chọn!
Đích muội tìm cơ hội nói chuyện với ta, cố ý che miệng cười khẽ, quái gở hỏi: "Tỷ tỷ, Thế tử điện hạ đối với ngươi thế nào?"
Ta suy nghĩ một chút, thành thật trả lời: "Thế tử đối với ta khá nghiêm khắc."
Ngày ngày đốc thúc, lời nói việc làm đều là khuôn mẫu, Thế tử không hổ danh là người thoát ly những thú vui thấp kém, một cao thủ tu chân thuần túy.
Đích muội tỏ vẻ đã hiểu rõ, không nhịn được lại hỏi dồn: "Cảm giác đơn độc phòng không, chắc không dễ chịu nhỉ?"
Ta mỉm cười nhạt, chân thành nói: "Bình thường thôi, đương nhiên không thể sánh bằng nhiệt tình như lửa của muội phu."
Đích muội nghe xong quả nhiên hả hê, cười rạng rỡ như cành hoa.
"Haiz, không ngờ phu quân lại khỏe đến thế, thật sự khiến người ta không chịu nổi. Vẫn là tỷ tỷ tốt, chắc chắn sẽ không có phiền não như vậy."
Nàng ta vừa nói, vừa nhìn ta bằng ánh mắt thương hại xen lẫn ghen ghét.
Ta nghĩ một lát, vẫn khuyên nàng ta: "Phu quân có tốt đến mấy cũng nên tiết chế."

