📖 TÂM HƯỚNG DÃ PHONG - CHƯƠNG 2
04
Bạn thân Kiều Thư Nhiên lại kéo tôi đi uống rượu.
Không chỉ vậy còn gọi thêm bốn năm “em trai” tới bầu bạn.
Da ngăm kiểu vận động viên, tóc xoăn lai, rồi kiểu đàn ông âm u như rắn.
“Thẩm Thời Nghi, đừng bảo chị em không nghĩ tới mày, cứ chọn đi, tối nay tính cho tao.”
Kiều Thư Nhiên khoác vai tôi, vung tay một cái.
“Đàn ông là cái thá gì, mất một người thì còn cả ngàn vạn người khác.”
“Hắn mà dám tới tìm tao, tao sẽ dẫm nát mặt hắn xuống đất.”
Kiều Thư Nhiên thích yêu đương, theo lời cô ấy, đời người là để chơi, mà trong đó có cả chơi đàn ông.
Cô ấy rất giỏi điều động cảm xúc đối phương, luôn chiếm thế chủ động trong tình cảm.
Không thích thì đổi người khác.
Tôi chưa từng thấy Kiều Thư Nhiên như vậy, xem ra lần này không giống trước.
Mấy “em trai” kia rất biết dỗ dành người khác, trái một câu “chị”, phải một câu “chị”.
Khiến tôi không khỏi nghĩ tới Lương Mục Dã.
Tôi bám lấy vai cậu ta, không ngừng xin tha.
Trong mắt cậu ta ánh lên vẻ động tình, kéo tôi cùng chìm xuống.
“Chị.”
Khi gọi tiếng chị đó, giọng cậu ta trầm thấp, lại mang theo sự lấy lòng cố ý.
Khiến lòng người ngứa ngáy.
Đến khi tôi hoàn hồn, thật sự đã nhìn thấy Lương Mục Dã.
Cậu ta đi thẳng về phía tôi.
Mấy “em trai” biết điều mà nhường chỗ.
Lương Mục Dã ngồi xuống bên cạnh tôi, rút một điếu thuốc ngậm lên môi.
“Vui lắm à?”
Tôi cười: “Cũng tạm.”
Lương Mục Dã rót cho mình một ly rượu, ngửa đầu uống cạn.
Yết hầu chuyển động theo, rất gợi cảm.
Đột nhiên cậu ta quay đầu, bàn tay đặt sau gáy tôi rồi hôn xuống.
Trong khoang miệng lẫn mùi rượu và thuốc lá, cậu ta còn cố ý cắn rách môi tôi, đau nhói.
Tôi hơi tức giận, đẩy cậu ta ra, đưa tay lau môi.
“Không cần phải làm quá vậy chứ, chẳng phải đã nói rõ rồi sao.”
Lương Mục Dã nhìn tôi thật lâu, ánh mắt trầm xuống.
Sau đó, khóe môi cong lên nụ cười mỉa mai, giọng lạnh đi:
“Thẩm Thời Nghi, tôi mà còn đi tìm cô nữa thì tôi là chó.”
Đến cả “chị” cũng không gọi nữa.
Cậu ta đứng dậy định rời đi, tôi theo bản năng nắm lấy tay cậu ta.
“Không uống thêm chút nữa à?”
“Để mấy thằng ngu kia uống với cô cho đủ đi.”
05
Lương Mục Dã chắc bị tôi chọc cho tức không nhẹ, hơn nửa tháng không thấy bóng dáng đâu.
Tôi cũng không hiểu mình đang làm cái gì nữa, đẩy người ta đi rồi lại bắt đầu nhớ.
Cứ thế lại trôi qua thêm mấy ngày.
Thẩm Tư Viễn nhắn trong nhóm hỏi có đi cắm trại không.
【Cuối tuần có mưa sao băng Sư Tử, cơ hội hiếm có, bỏ lỡ là không còn @mọi người】
Có người hưởng ứng, nhưng lại không thấy Lương Mục Dã trả lời.
Chán thật.
Tôi khóa điện thoại rồi đi tắm.
Lúc ra, Thẩm Tư Viễn nhắn riêng cho tôi.
【Chị, đi cùng đi.】
Tôi nhúc nhích ngón tay:
【Được, em qua đón chị.】
Ngày đi cắm trại, tôi không ngờ lại gặp Lương Mục Dã, cậu ta ngồi ở ghế sau.
Cậu ta mặc áo len cổ cao màu đen, tóc rủ lòa xòa trước trán, ánh mắt lạnh nhạt.
Thẩm Tư Viễn gọi tôi:
“Chị, đứng đờ ra đó làm gì, lên xe đi.”
“Đáng lẽ em đã qua đón chị từ sớm rồi, tại thằng Lương Mục Dã này không biết lên cơn gì, tự nhiên đòi đi, em lại phải quay về đón nó.”
Hai tên nhóc này đúng là dính như sam.
Thấy tôi lên xe, người ngồi ghế phụ thò ra một cái đầu tròn tròn, cười với tôi.
“Chị Thời Nghi, chào chị, em là Lý Gia Thụ.”
“Em nghe danh chị từ lâu rồi mà chưa có cơ hội gặp, chị thật sự rất xinh.”
Tôi cong mắt cười:
“Cảm ơn.”
Lý Gia Thụ là người nói nhiều, cả quãng đường đều là cậu ta nói chuyện, miệng không ngừng nghỉ.
Cũng khá thú vị, bầu không khí trở nên náo nhiệt.
“Chị Thời Nghi, thật ra trước đây em từng thấy chị một lần ở cổng trường, lúc đó có mấy đàn em còn chạy tới xin cách liên lạc của chị.”
“Biết sớm chị là chị của Thẩm Tư Viễn, em cũng tới làm quen rồi.”
Cậu ta vừa dứt lời, bên cạnh vang lên một tiếng cười khẽ.
Tôi quay đầu, thấy Lương Mục Dã thậm chí còn không thèm mở mắt, hàng mi dài rủ xuống.
Lý Gia Thụ ngơ ngác hỏi:
“Mục Dã, cậu cười gì thế?”
Lương Mục Dã ngả người ra sau, nhắm mắt lại, rõ ràng là không muốn để ý đến ai.
“Ồn quá, ngủ một lát.”
06
Địa điểm cắm trại là một nơi hẻo lánh ở ngoại ô, nhưng cơ sở vật chất lại khá đầy đủ.
Thẩm Tư Viễn đẩy Lương Mục Dã một cái, không vui nói:
“Đừng có đứng đó như ông tổ nữa, đi dựng lều cho chị tao.”
Lương Mục Dã không từ chối, một tay xách túi đi về phía bãi đất trống.
Tôi cũng không biết làm, chỉ có thể đi theo đưa dụng cụ, giữ cọc.
Không khí có chút gượng gạo.
Lương Mục Dã đột nhiên lên tiếng:
“Tay.”
Tôi không hiểu: “Hả? Gì cơ?”
Có lẽ cậu ta lười nói nhiều với tôi, trực tiếp gạt tay tôi ra, tự mình giữ chặt phần chân cọc.
Tôi thấy mất hứng, dứt khoát rời đi, ngồi xuống dưới mái che.
Lý Gia Thụ và mấy người nữa đã bắt đầu nướng thịt, cậu ta đưa qua một đĩa bít tết, cười ngây ngô:
“Chị Thời Nghi, thử đi.”
Tôi cắn một miếng, thịt mềm mọng, vị khá ngon.
Luôn cảm thấy có người nhìn mình từ phía sau, quay đầu lại, chỉ thấy Lương Mục Dã đứng không xa hút thuốc, khói bay lượn lờ.
Trời tối hẳn, cả nhóm ngồi quây lại chơi trò chơi, chai rượu quay đến ai thì người đó phải trả lời câu hỏi.
Xui xẻo thế nào, vòng đầu tiên miệng chai lại chĩa thẳng vào Lương Mục Dã.
Một cậu em ăn mặc khoa trương, trông như rapper lên tiếng:
“Tôi hỏi câu đơn giản thôi, cậu từng yêu người lớn tuổi hơn chưa, kiểu bạn gái ‘chị đẹp’ ấy?”
Tôi khựng lại một chút, theo bản năng nhìn về phía Lương Mục Dã, cũng muốn biết cậu ta từng quen mấy người.
Cậu ta dập tàn thuốc, biểu cảm nhàn nhạt:
“Chưa.”
“Đệt, thật hay giả vậy? Điều kiện của cậu thế này, mấy chị chắc tranh nhau theo đuổi chứ?”
Lương Mục Dã khẽ cong môi, không vội không chậm uống một ngụm rượu, ánh mắt mơ hồ rơi trên người tôi.
“Chị thì thích, nhưng quá tệ, chẳng có gì thú vị.”
Mọi người đều hóng chuyện.
Không ngờ lại có người dám “chơi xỏ” Lương Mục Dã, mặc váy lên là không nhận nợ luôn.
Thẩm Tư Viễn ghé sát tai tôi nhỏ giọng thì thầm:
“Bảo sao mấy hôm nay mặt nó thối hoắc, hóa ra là bị đá.”
“Không biết thần thánh phương nào dám chọc vào ông tổ này, kiểu gì em cũng phải tìm cơ hội làm quen mới được.”
Tôi trừng em trai:
“Ăn cũng không chặn được miệng em à.”

