Menu

📖 TÂM HƯỚNG DÃ PHONG - CHƯƠNG 3

~7 phút đọc1.345 từ3/6 chương

07

Thời gian mưa sao băng khoảng hai giờ sáng, tôi đặt báo thức, lúc tỉnh dậy cả người vẫn còn mơ màng.

Đài quan sát đã có người tụ tập, hai ba cặp đôi dựa sát vào nhau.

Tôi hít hít mũi, đi về phía bên kia không có ai.

Ngồi chưa được bao lâu, phía sau đã có động tĩnh.

Là Lương Mục Dã, cậu ta thay một chiếc áo khoác đen, kéo khóa lên tận cổ, lộ ra đường cằm sắc nét.

“Chị cũng biết chọn chỗ đấy.”

Tôi mím môi, đưa lon bia bên cạnh cho cậu ta.

“Uống không?”

Cậu ta cũng không khách sáo, nhận lấy, một tay bật nắp rồi ngửa đầu uống một ngụm.

Ngắm mưa sao băng là một quá trình chờ đợi rất dài, có thể cả đêm không thấy một ngôi nào, cũng có thể là cả bầu trời sao kéo dài.

Tôi và Lương Mục Dã cứ thế ngồi đó, uống rượu của mình.

Gió đêm thổi qua thổi lại giữa chúng tôi, lan ra một bầu không khí khó gọi tên.

Mùi hương thanh lạnh trên người cậu ta quấn lấy đầu mũi, khiến cổ họng tôi hơi ngứa.

Men rượu dâng lên, hai má nóng bừng, tôi đưa tay xoa mặt.

Lương Mục Dã đột nhiên quay đầu nhìn chằm chằm vào hình xăm trên cổ tay tôi, ánh mắt trầm xuống.

“Xăm từ khi nào?”

Tôi chạm vào chỗ đó, một vài ký ức tràn về.

“Tốt nghiệp cấp ba.”

Lương Mục Dã nhìn tôi, ánh mắt dần sâu thẳm, giọng không nghe ra cảm xúc gì:

“Xăm tên ai? Bạn trai cũ? Hay là người khiến chị nhớ tới tận bây giờ?”

Tôi hơi sững lại, một lúc sau mới phản ứng ra cậu ta hiểu lầm, tưởng hình xăm là vì một người đàn ông nào đó.

Trong lòng vừa buồn cười vừa tức, lại còn có chút vui thầm.

“Em trai, quản rộng thế?”

Lương Mục Dã hơi nghiêng người về phía trước, yết hầu khẽ động đậy.

“Thẩm Thời Nghi, chị giỏi thật.”

Cậu ta bị tôi chọc tức đến mức đuôi mắt ửng đỏ, nhưng không rời đi, vẫn ngồi bên cạnh.

Khí thế quanh người nặng nề hơn, có chút hung dữ, lại còn có chút tủi thân.

Đúng lúc đó, ngôi sao băng đầu tiên kéo theo cái đuôi dài màu xanh bạc xé ngang bầu trời, bất ngờ rơi xuống phía chân trời.

Tôi kích động nắm lấy cánh tay cậu ta, gọi tên:

“Lương Mục Dã, mau nhìn!”

Cậu ta khựng lại, bất lực thở dài, thấp giọng lẩm bẩm gì đó, tôi không nghe rõ.

Sao băng nối tiếp nhau, đẹp như một màn trình diễn phép thuật.

Đến khi bầu trời trở lại yên tĩnh, Lương Mục Dã mới đứng dậy, hai tay đút túi.

“Đi thôi, tối quá rồi, tự chú ý dưới chân.”

Lúc này tôi mới nhận ra, cậu ta không đi, chắc là vì muốn ở lại cùng tôi xem hết trận mưa sao băng này.

08

Sáng sớm, Thẩm Tư Viễn nhắn tin cho tôi:

【Mẹ bảo chúng ta về nhà ăn cơm, mẹ tự tay nấu.】

Nghĩ cũng biết, không thể nào là gọi riêng tôi.

Thấy tôi lâu không trả lời, nó lại nhắn:

【Đi đi chị, hôm nay là sinh nhật 50 tuổi của mẹ, chị lâu rồi chưa về mà.】

Ánh nắng sớm len qua khe rèm chiếu vào, vừa vặn rơi trên cổ tay tôi.

Tôi nhìn một lúc, cúi đầu đồng ý.

Đến trước cửa nhà, tôi chần chừ mãi không bước vào, cho tới khi cánh cửa trước mặt mở ra.

Thẩm Tư Viễn kéo tôi đi vào:

“Mẹ, mẹ xem ai về rồi này?”

“Mẹ nấu nhiều món lắm, chỉ đợi chị về là ăn thôi.”

Người phụ nữ trung niên ngồi ở vị trí chủ bàn sắc mặt lạnh lùng, không hề vui vì tôi trở về.

Tôi cũng rất gượng gạo, nắm chặt đũa, hô hấp chậm đi nhiều.

Thẩm Tư Viễn không ngừng tìm chuyện để nói, cố gắng hòa hoãn quan hệ giữa tôi và mẹ.

“Mẹ, chị mua bánh cho mẹ rồi, mẹ ước đi.”

Mẹ tôi đặt đũa xuống, ngón tay gõ lên mặt bàn, vẻ mặt châm chọc.

“Đồ nó mua, mẹ không dám ăn, lỡ đầu độc mẹ thì sao?”

“Gần ba mươi rồi mà ngày nào cũng lêu lổng bên ngoài, hồi đó mà nghe lời mẹ, không biết giờ đã hạnh phúc thế nào rồi.”

Vẫn là những lời đó.

Lâu không về, mở đầu vẫn cay nghiệt như cũ.

Tôi cố kìm nén cảm xúc dâng trào, hết sức giữ giọng bình tĩnh.

“Con mở một studio thiết kế, thu nhập không tệ, con rất thích cuộc sống hiện tại.”

Mẹ tôi đột nhiên đập mạnh xuống bàn, bát đũa va vào nhau kêu loảng xoảng, canh bắn tung tóe.

“Thích?”

“Cái đó gọi là không làm việc đàng hoàng, giao du với mấy kẻ không ra gì, giống hệt cái thằng bố mày khiến người ta ghê tởm, trong người mày chảy thứ máu bẩn thỉu, tao thật sự hối hận vì sinh ra đứa con gái như mày!”

Mẹ tôi càng nói càng quá đáng, ánh mắt đầy sự áp đặt và cố chấp.

Thẩm Tư Viễn che chở cho tôi:

“Mẹ, mẹ quá đáng rồi.”

“Chị chưa từng làm sai điều gì, mẹ không thể đối xử với chị như vậy.”

“Con gọi chị về là để mẹ vui hơn, nhưng nếu mẹ vẫn như vậy, thì chẳng còn gì để nói nữa.”

Tôi hít sâu một hơi, vẫn không thể xua đi cảm giác bất lực đang đè nén.

“Mẹ, chúc mẹ sinh nhật vui vẻ.”

“Sau này nếu không cần thiết, con sẽ không về nữa.”

09

“Chị, để em đưa chị về nhé?”

Thẩm Tư Viễn nhìn tôi, có chút lo lắng.

Tôi lắc đầu:

“Chị tự đi một chút, cũng muộn rồi, em mau về trường đi, chẳng phải về muộn sẽ không được vào sao?”

Thẩm Tư Viễn xác nhận đi xác nhận lại là tôi không sao, mới vừa đi vừa ngoái đầu lại.

Tôi đi dọc theo bờ sông, thấy trên quảng trường có mấy đứa trẻ đang đốt pháo hoa.

Những tia sáng vàng lấp lánh khiến người ta bất giác dừng chân.

Tôi ngồi xổm xuống, co mình trong bóng tối không được đèn đường chiếu tới, nhìn một lúc.

Khoảng hơn mười phút sau, có tiếng bước chân trầm ổn vang lên.

Tôi cứ nghĩ là người đi ngang qua, không để ý.

Nhưng bước chân dừng lại bên cạnh tôi, một giọng nói quen thuộc bất ngờ vang lên trên đỉnh đầu.

“Ngồi đây làm gì?”

Tôi chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thấy Lương Mục Dã.

Tóc cậu ta bị gió thổi hơi rối, trên trán còn lấm tấm mồ hôi.

Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn tôi, mang theo cảm xúc mà tôi không hiểu rõ.

Tôi chỉ về phía mấy đứa trẻ:

“Xem pháo hoa, cậu sao lại ở đây?”

“Em trai chị nói chị tâm trạng không tốt, tôi qua xem thử, sợ chị nhảy sông.”

Lương Mục Dã nhìn theo hướng tôi, im lặng vài giây rồi hỏi:

“Muốn đốt không?”

Tôi gật đầu, như đứa trẻ đòi kẹo.

Lương Mục Dã đi qua, không biết nói gì, lại còn rút mấy tờ tiền từ ví ra.

Mắt mấy đứa trẻ sáng lên, lập tức nhét hết số que pháo hoa còn lại cho cậu ta.

Ánh lửa bạc lập tức nở rộ, những tia sáng nhỏ rơi trên mặt tôi, ấm đến nóng ran.

Tôi không kìm được cong mắt, khóe môi nở nụ cười nhè nhẹ.

Khi ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt chạm phải ánh nhìn của Lương Mục Dã.

“Vui đến vậy sao?”

Tôi nắm chặt que pháo hoa, đuôi mắt hơi nhướng lên:

“Vui lắm, Lương Mục Dã, cảm ơn cậu.”

HomeTrước
Sau