📖 TÂM HƯỚNG DÃ PHONG - CHƯƠNG 4
10
Buổi tối có chút lạnh, còn lất phất mưa.
Lương Mục Dã cởi áo khoác khoác lên vai tôi, lại giúp tôi gọi một chiếc xe.
“Về đến nhà thì nói cho tôi biết.”
“Ừm.”
Về đến nhà, tôi gọi lại cho Lương Mục Dã.
Đáng lẽ là lúc nên cúp máy, nhưng cả hai chúng tôi đều không tắt đi.
Trong điện thoại chỉ có tiếng hô hấp của nhau, kéo dài, yên tĩnh, rõ ràng.
Tôi đặt điện thoại bên gối, cuộn mình trong chăn, nhìn trần nhà ngẩn người.
Không thể không thừa nhận, tôi đã rung động với Lương Mục Dã.
Không còn là những câu trêu đùa buột miệng ban đầu, không phải là sự mập mờ nhất thời, càng không phải cái cớ cố ý né tránh sau đêm hoang đường ấy.
Tìm cơ hội… tỏ tình với cậu ta đi.
Rất lâu sau, cơn buồn ngủ kéo đến.
Tôi ngủ không yên, liên tục gặp ác mộng.
Những hình ảnh vỡ vụn, những âm thanh sắc nhọn.
Tôi mơ thấy mình bị kẹt trong một góc, không thể động đậy, cảm giác ngạt thở ập đến từ mọi phía.
Đột nhiên, tôi giật mình tỉnh lại, thở dốc.
Xung quanh tối đen như mực, chỉ có chiếc điện thoại bên gối phát ra ánh sáng lạnh yếu ớt, tôi run rẩy đưa tay sờ lấy điện thoại, đầu ngón tay lạnh buốt, tim vẫn đập điên cuồng.
Khi ánh mắt rơi lên màn hình, cả người tôi cứng đờ.
Lương Mục Dã vẫn chưa cúp máy, thời gian cuộc gọi đã kéo dài bốn tiếng.
Sống mũi tôi cay xè, cầm điện thoại lên áp vào tai.
“Alo.”
Bên cậu ấy có chút động tĩnh, chắc là tiếng xuống giường rồi đóng cửa.
“Gặp ác mộng à?”
Giọng Lương Mục Dã rất khẽ, dịu dàng quấn quýt.
Tôi siết chặt tay, hít hít mũi:
“Ừm, sao cậu không cúp máy?”
“Không nỡ.”
Trong lòng tôi vừa chua xót vừa mềm nhũn, đầy rung động và xúc động.
Lương Mục Dã dỗ tôi rất lâu, cho đến khi điện thoại tôi cạn pin hoàn toàn, bên kia mới không còn âm thanh nữa.
11
Dạo này studio nhận một dự án lớn, tôi làm việc ngày đêm như trâu ngựa.
Đến khi xong xuôi, tắt chế độ không làm phiền, tôi mới thấy tin nhắn Kiều Thư Nhiên gửi.
【Chị em ơi, buổi xem mắt mẹ tao sắp xếp lại là sếp của tao, mày giúp tao đi đối phó một chút, tao đang ở Tây Xuyên rồi.】
【Chỉ cần nói chuyện qua loa một lát là được, để tao còn báo cáo với mẹ.】
Cô ấy còn gọi cho tôi mấy cuộc, mà tôi đều không nhận được.
Dạo này dì Kiều sắp xếp cho cô ấy mấy buổi xem mắt, dù sao cũng gần ba mươi rồi, người nhà bắt đầu sốt ruột.
Tôi vừa ra khỏi studio liền gọi lại cho cô ấy.
“Cuối cùng mày cũng xong rồi, gấp lắm, mày lập tức tới phòng 302 nhà hàng Thực Phủ Cư đi.”
Tôi: “Sếp mày không biết là mày à?”
“Mày cứ nói mày là Kiều Thư Nhiên, công ty mấy trăm người, anh ta cũng không nhận ra đâu.”
“Làm ơn đi bảo bối, giúp tao lần này.”
Tôi không chịu nổi kiểu làm nũng của Kiều Thư Nhiên, liền lái xe tới Thực Phủ Cư.
Trong phòng riêng có một người đàn ông mặc vest chỉnh tề, trên sống mũi đeo kính, khí chất xuất chúng.
Anh ta nhìn thấy tôi, đầu tiên hơi kinh ngạc, rồi bật cười.
“Cô không phải Kiều Thư Nhiên, đúng không?”
Đến lượt tôi kinh ngạc:
“Sao anh biết?”
Người đàn ông rót cho tôi một chén trà, ra hiệu tôi ngồi xuống:
“Vì tôi là bạn trai cũ của cô ấy, Bùi Tuyên Lễ, người giới thiệu đã cho tôi xem ảnh của cô ấy nên tôi mới đồng ý.”
“Chắc cô ấy cũng biết là tôi, nên mới gọi cô tới.”
Kiều Thư Nhiên, mày hại tao rồi!
Tôi không nhịn được tò mò: “Vậy anh vẫn còn thích cô ấy à? Sao lại chia tay?”
Bùi Tuyên Lễ đưa tay đẩy gọng kính, trong mắt lóe lên tia nguy hiểm.
“Cái đó cô phải hỏi cô ấy, tại sao lại trốn tôi?”
Trực giác mách bảo tôi, Kiều Thư Nhiên lần này thảm rồi.
Đúng lúc tôi còn muốn hỏi thêm gì đó, cửa phòng bị đẩy ra.
Một bé gái buộc hai bím tóc đi vào.
Mở miệng gọi Bùi Tuyên Lễ là cậu lớn.
Ngay sau đó, phía sau còn có một người cao ráo bước vào.
Sao Lương Mục Dã lại ở đây?
Ánh mắt cậu ta rơi trên người chúng tôi, lạnh lẽo, quai hàm căng chặt.
“Hai người đang làm gì?”
Tôi còn chưa kịp giải thích, cô bé đã rất tự hào lên tiếng.
“Con biết rồi, con biết rồi, bà ngoại nói hôm nay cậu lớn đi xem mắt.”
“Chị ơi, chị có phải sắp thành mợ lớn của con không?”
12
Không ngờ Lương Mục Dã lại là em họ của Bùi Tuyên Lễ.
Hai người họ nhìn chẳng có điểm nào giống nhau.
Đã đến rồi thì đương nhiên phải ở lại ăn cơm.
Lương Mục Dã rất tự nhiên kéo ghế bên cạnh tôi ngồi xuống, dáng ngồi thoải mái, hai chân dang rộng.
Váy của tôi bị kẹp giữa chân cậu ta và ghế.
Tôi bực bội lên tiếng: “Cậu đè lên váy tôi rồi!”
Ánh mắt cậu ta lướt qua, còn buông một câu chọc ngoáy:
“Bình thường có thấy chị mặc váy ngắn đâu.”
Rõ là cố tình gây sự.
Đêm đó xé rách váy tôi là ai hả?
Chắc Lương Mục Dã cũng nhớ ra, khóe môi cong lên, lúc này mới chậm rãi dịch ra.
Cô bé ngồi đối diện tròn xoe mắt nhìn, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Dẫn con bé đi vệ sinh, con bé ngẩng đầu nhìn tôi.
“Chị ơi, rốt cuộc chị là mợ lớn hay là mợ họ của em ạ?”
Tôi cúi xuống lau tay cho con bé, bất đắc dĩ nói:
“Mợ lớn của em là người khác.”
“Ồ, vậy chị là mợ họ rồi, chị xinh quá, em thích chị.”
Ăn xong, không biết Bùi Tuyên Lễ lên cơn gì, đột nhiên kéo tôi lại.
Tôi giật mình, hạ giọng hỏi:
“Anh định làm gì?”
Anh ta cười nhàn nhạt:
“Giúp cô một tay, nhưng đổi lại, cô cũng phải giúp tôi.”
“Kiều Thư Nhiên, giờ đang ở đâu?”
Tôi nhìn Lương Mục Dã ở phía xa, cắn răng trả lời:
“Ở Tây Xuyên.”
Bùi Tuyên Lễ buông tay, vẫy cô bé lại.
“Du Du, đi với cậu lớn.”
Anh ta lại quay sang tôi:
“Em họ tôi giao cho cô Thẩm nhé, không cần thiết thì cũng không cần đưa nó về trường.”
Cô bé tinh ranh leo lên ghế phụ, hạ kính xe xuống.
“Chào cậu họ, chào mợ họ!”
13
Lên xe, tôi hỏi Lương Mục Dã:
“Về trường?”
“Còn sớm.”
Cậu ta chống cằm, nhướng mày lười biếng, giọng điệu nhẹ nhàng:
“Chị cứ chở tôi đi dạo đi, đi đâu cũng được.”
Cậu ta đã nói vậy, tôi liền lái xe đến nơi mình muốn.
Ba mươi phút sau, xe dừng trước nghĩa trang Đại Vân Sơn.
Lúc này trời đã tối hẳn, xung quanh ngoài chúng tôi ra chỉ còn trạm bảo vệ có người.
Bác bảo vệ thấy tôi thì quen thuộc mở cổng, cười nói:
“Con bé này lại đến à, lần nào cũng giờ này, may mà ông già này tim khỏe, không thì bị con dọa chết mất.”
“Cảm ơn bác.”
Tôi dẫn Lương Mục Dã đi vào, cuối cùng dừng trước một bia mộ.
Trên đó là ảnh một cô gái ăn mặc rất xinh đẹp, tên là Mạnh Ý, là bạn thân trước đây của tôi.
Tôi và cô ấy là bạn cùng lớp thời cấp ba, cũng là hàng xóm, ngày nào cũng dính lấy nhau chơi.
Dần dần, hai gia đình cũng trở nên thân thiết.

