📖 CHƯƠNG 4
Tôi nhìn bàn tay mình đang đưa ra ... gần như trong suốt.
Ý thức của tôi… cũng dường như đang dần tan biến.
Trên ban công, cánh cửa chỉ khép hờ.
Tôi nhìn thấy một đứa bé rất nhỏ, ngồi đó, yên lặng.
Khi tôi nhìn về phía nó, nó vẫy vẫy đôi tay mũm mĩm, cười rạng rỡ với tôi.
“Mẹ ơi, con đến đón mẹ rồi.”
Nước mắt tôi bỗng trào ra, không cách nào kiểm soát.
“Tần Cửu Xuyên…”
Đừng như vậy.
Em không muốn anh đau lòng.
Em không thể chịu nổi khi thấy anh đau lòng.
Anh từ từ quỳ xuống đất.
“Tiểu Ly…”
Tôi nghe thấy tiếng anh nức nở, không kìm được.
Hai bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm, đập từng cú mạnh xuống nền nhà.
Đến mức da tróc thịt bầm, máu đỏ loang đầy.
Tôi cũng quỳ xuống, muốn ôm lấy anh.
Nhưng tay tôi… lại một lần nữa xuyên qua thân thể anh.
“Mẹ ơi, chúng ta nên đi thôi.”
Đứa bé ấy không biết đã đứng bên cạnh tôi từ lúc nào.
Nó kéo tay áo tôi, giục tôi rời đi.
Nhưng tôi không nỡ…
Tôi không muốn rời xa Tần Cửu Xuyên.
Tôi vẫn còn chưa làm vợ anh cho đủ mà…
Nhưng con tôi… đã nắm lấy tay tôi, kéo tôi xoay người rời đi.
Chúng tôi lặng lẽ trôi qua lớp rèm trắng bay phất phơ, đi ra ban công.
Ánh trăng sáng dịu, ánh bạc trải dài như nước.
Tựa như đêm hôm ấy ... cái đêm tôi bị đẩy xuống hố sâu, bị đâm mù đôi mắt.
Và lần này… tôi phải vĩnh viễn rời xa Tần Cửu Xuyên.
Tôi không nhịn được, quay đầu lại, muốn nhìn anh lần cuối.
Đứa bé bên cạnh nhẹ nhàng kéo tay tôi.
“Mẹ, đừng quay đầu lại nữa… mình phải đi rồi.”
Tôi nhìn con.
Là một bé trai ... vì đường nét gương mặt rất giống tôi.
Khóe mắt trái còn có một nốt ruồi son nhạt nhỏ, giống hệt tôi.
Người ta hay nói, con trai giống mẹ, con gái giống cha.
Vì vậy tôi luôn muốn sinh một bé gái…
Tôi từng nghĩ mình không đủ xinh đẹp.
Nhưng Tần Cửu Xuyên thì quá đẹp trai rồi.
Thế nhưng bây giờ… nhìn con, mới thấy đáng yêu biết bao.
Nếu Tần Cửu Xuyên được thấy thằng bé này, anh sẽ có biểu cảm thế nào nhỉ?
Đây chính là… một tiểu “Tiểu Ly” sống động.
“Bé con… mẹ không muốn đi…”
“Nhưng nếu mẹ không đi, mẹ sẽ tan biến mất đấy.”
Tôi chạm vào gò má mũm mĩm của thằng bé ... tay tôi lạnh.
Và má con, cũng lạnh như băng.
Tôi biết, âm dương cách biệt.
Tôi biết nếu cứ chần chừ, tôi sẽ tiêu tán hoàn toàn.
Tất cả những sợi dây cuối cùng giữa tôi và Tần Cửu Xuyên… đã đứt.
Tôi có lẽ… đến gần anh cũng không thể nữa.
“Nhưng mẹ không nỡ rời xa cha con…”
“Mẹ chỉ muốn… được nhìn cha con thêm chút nữa, được bên cha con thêm một lúc…”
Tôi ôm con chặt vào lòng, như cái cách tôi từng nhào vào lòng Tần Cửu Xuyên mỗi lần nhớ anh.
Tôi khóc như một đứa trẻ bị tổn thương.
“Mẹ ơi…”
Đứa bé nhỏ siết chặt ngón tay tôi.
Tôi thấy đôi tay gần như đã mờ hẳn của mình, dần hiện rõ hình dáng trở lại.
Còn con tôi… lại đang dần tan đi.
“Bé con…”
Tôi vội vươn tay, muốn ôm lấy con ...nhưng lần đầu tiên, tôi chạm vào khoảng không.
Con lơ lửng trôi lên giữa không trung, nhìn tôi, cười rạng rỡ như thiên thần.
Ngay lúc con sắp tan biến, con lao vào lòng tôi lần cuối.
Tôi cảm nhận được một cái chạm mờ nhạt…như một nụ hôn nhẹ trên má tôi.
Giọng con nức nở, nghẹn ngào:
“Nhưng mẹ phải đợi con quay lại nhé.”
“Mẹ và cha… không được quên con đâu đấy.”
Một cơn gió mạnh lướt qua, cuốn bay lớp rèm trắng ngoài ban công.
“Tiểu Ly… là em đấy à?”
Tôi mở to mắt ... chỉ thấy bóng Tần Cửu Xuyên mờ mờ phía xa.
Lớp rèm trắng dần rơi xuống, im lặng trở lại.
Đứa bé nhỏ… không còn thấy đâu nữa.
Tôi co người nằm trên sàn dưới tấm rèm, toàn thân đầy thương tích.
“Tần Cửu Xuyên… anh, nhìn thấy em rồi sao?”
Tôi cố gắng muốn ngồi dậy, nhưng cánh tay không còn chút sức lực.
Ngay lúc ấy, cả người tôi bỗng nhẹ bẫng ... bay lên khỏi mặt đất.
Làn hơi nóng phả lên da tôi, ngay sau đó là những giọt nước mắt nặng trĩu, nóng hổi, rơi xuống.
Từng giọt rơi xuống vết thương trên mặt, đau rát như bị thiêu đốt.
“Tiểu Ly, Tiểu Ly…”
Anh điên cuồng hôn tôi, “Em có biết không, em làm anh sợ c.h.ế.c đi được, Giang Ly, em có biết không!”
“Cửu… Cửu gia… anh không sao chứ, Cửu gia?”
“Cửu gia… anh… đang nói chuyện với ai vậy…?”
Mấy người vừa bước vào phòng, sững sờ đứng tại chỗ.
Thì ra… tôi vẫn chưa sống lại.
Chỉ là… chỉ có Tần Cửu Xuyên, mới cảm nhận được tôi.
Chỉ có anh… mới nhìn thấy tôi.
Trong giới thượng lưu ở Hương Cảng, có không ít lời đồn truyền tai nhau trong bóng tối.
Họ nói rằng Tần Cửu Xuyên bị cú sốc rất lớn vì vợ đang mang thai mất tích nhiều ngày mà vẫn chưa có tin tức.
Người như phát điên rồi.
Thậm chí, anh còn cho người mua rất nhiều loại thuốc, rồi cứ ngồi một mình bôi bôi trét trét vào khoảng không.
Hành vi kỳ lạ đến cực điểm.
Một vài thuộc hạ thân tín bắt đầu lo lắng thực sự.
Họ còn tính mời thầy phong thủy hoặc pháp sư đến trừ tà.
Nhưng Tần Cửu Xuyên lại đột ngột rời Hương Cảng trong đêm, vội vã đến chùa Phổ Cứu trong nội địa.
Phật quang chiếu rọi.
Chùa Phổ Cứu có 999 bậc thang.
Hương khói nghi ngút, người người lễ bái.
Nhưng tôi là hồn ma, không thể tiến gần.
Nên tôi không biết trong ba ngày ba đêm ở đó, Tần Cửu Xuyên đã làm gì.
Chỉ biết khi anh xuống núi, sắc mặt tiều tụy đến mức không đi nổi.
Phải có người dìu anh mới bước ra khỏi cổng chùa.
Tôi lo đến c.h.ế.c, bay lại gần, ôm chầm lấy anh:
“Tần Cửu Xuyên, anh sao vậy? Anh đã làm gì? Tại sao lên núi lâu như thế mới xuống…”
Anh yếu ớt nhìn tôi, khẽ chạm vào mặt tôi, dịu dàng mỉm cười:
“Không sao rồi, Tiểu Ly. Chúng ta về nhà thôi.”
“Thật sự không sao?” Tôi vẫn lo lắng.
“Tin anh.”
Tần Cửu Xuyên nắm tay tôi, kéo tôi vào lòng.
Mấy người đi theo anh dường như đã quen với việc anh tự nói chuyện một mình, chỉ biết cúi đầu lặng lẽ đứng một bên.
Tôi yên tâm hơn, nhưng lại bắt đầu thấy mệt. Tôi ngáp dài, dụi mặt vào lồng ngực anh:
“Em buồn ngủ quá.”
“Vậy ngủ một lát đi.”
Anh khẽ vuốt má tôi, rồi cúi đầu hôn nhẹ:
“Chỗ nào khó chịu thì gọi anh.”
Tôi mơ mơ màng màng đáp:
Giấc ngủ này kéo dài rất lâu.
Khi tôi tỉnh lại, Tần Cửu Xuyên đang đưa cho tôi một cốc nước ấm và một viên thuốc.
Tôi tuy không nhìn thấy, nhưng khứu giác vẫn còn.
Mùi viên thuốc này… rất lạ.
Tôi lập tức lắc đầu:
“Em không uống đâu, em ghét thuốc nhất mà.”
“Tiểu Ly, ngoan nào.”
“Không ngoan đấy.”
“Thuốc này mỗi ngày chỉ cần uống một viên. Uống đủ 49 ngày… em sẽ có thể quay lại.”
“Tiểu Ly, em không muốn ở bên anh cả đời sao?”
Tôi tất nhiên là muốn… nhưng, điều đó có thể sao?
“Vậy thì nghe lời anh nhé, được không?”
“Nhưng Tần Cửu Xuyên…”
Anh ôm chặt lấy tôi, giọng khẽ run, mang theo sự yếu đuối hiếm thấy:
“Anh chưa từng nuốt lời với Tiểu Ly, đúng không?”
Tôi khẽ gật đầu. Quả thật, anh chưa bao giờ lừa dối tôi.
Anh đút thuốc cho tôi, rồi lại lấy kẹo ra dỗ dành.
Tôi nhăn mày, vừa ngậm kẹo vừa lầu bầu:
“Em không thích.”
“Vì anh, nhịn một chút, được không?”
Tôi rúc vào ngực anh, viên kẹo tan dần nơi đầu lưỡi, ngọt ngào lan khắp cổ họng.
“Tần Cửu Xuyên, anh không sợ sao?”
“Sợ gì?”
“Bây giờ em thế này… nửa người nửa ma.”
Tần Cửu Xuyên đột nhiên siết chặt vòng tay:
“Trên đời này, làm gì có người đàn ông nào lại sợ vợ mình chứ?”
“Nhưng mặt em, đôi mắt em…”
“Anh sẽ trả thù cho em. Anh sẽ khiến em trở lại như xưa.”
“Nếu như… không thể trở lại thì sao?”
“Vậy anh sẽ là đôi mắt của Tiểu Ly.”

