📖 CHƯƠNG 5
Vào ngày thứ bảy sau khi tôi c.h.ế.c, mọi chuyện đột nhiên thay đổi.
Người đàn ông đã rạch mù mắt tôi, rồi bị thủ tiêu sau đó…vợ hắn ta bất ngờ bế con nhỏ đến đồn cảnh sát.
“Tôi thật sự không chịu nổi nữa rồi… đó là một thai phụ, là hai mạng người…”
“Hôm đó chồng tôi sau khi uống say đã kể với tôi mọi chuyện. Từ hôm đó đến giờ, tôi không đêm nào ngủ yên.”
“Trước khi c.h.ế.c, anh ta bảo tôi mang con và tiền rời khỏi Hương Cảng.”
“Nhưng chưa kịp đi thì anh ta đã c.h.ế.c không rõ nguyên nhân…”
“Gần đây tôi liên tục gặp ác mộng. Tôi cũng là mẹ, lương tâm tôi không chịu nổi nữa…”
“Đây là những thứ anh ấy để lại cho tôi.”
“Ban đầu anh ta giữ những thứ này để phòng thân…”
Người phụ nữ ngồi sụp xuống sàn, vừa khóc vừa lấy ra một đống vật chứng hỗn độn, giao nộp cho cảnh sát.
“Nhưng giờ, mạng anh ta cũng chẳng còn, giữ lại còn ý nghĩa gì?”
“Thay vì hy vọng mấy thứ này có thể bảo vệ mẹ con tôi, chi bằng tin vào cảnh sát…”
Những vật chứng ấy ... vô cùng quan trọng.
Còn có cả địa điểm giấu xác.
Cảnh sát lập tức mở cuộc điều tra.
Tất cả các dấu vết cuối cùng đều chỉ về một người:
Con gái nuôi của cha mẹ tôi ... tiểu thư Chân gia, Chân Châu.
Cảnh sát đến Chân gia bắt Chân Châu.
Rồi lập tức đến trường đua tư nhân ở ngoại ô phía tây ...một nơi mà Chân phu nhân và Tống phu nhân đã cùng đầu tư mua từ vài năm trước.
Chân Châu rất thích cưỡi ngựa, thường xuyên lui tới đây.
Khi cảnh sát đào bãi cỏ đã bị dẫm bằng phẳng trên đường đua…thì thi thể tôi ... vẫn chưa kịp phân hủy ... được khai quật.
“Con ơi!!!”
Mẹ tôi gào khóc thảm thiết gọi tên thân mật của tôi rồi ngất lịm tại chỗ.
Còn cha tôi ... tay run lên ... tát một cú thật mạnh vào mặt Chân Châu.
“Sao mày có thể làm ra chuyện súc sinh thế này?”
“Chúng tao nuôi mày hai mươi năm… HAI MƯƠI NĂM đó!”
Chân Châu ôm mặt, sắc mặt trắng bệch, cả người run lẩy bẩy như bị rút hết linh hồn.
“Không phải con… không phải con … con không làm… con không làm gì cả…”
Cô ta cứ lặp đi lặp lại những câu đó một cách yếu ớt, vô lực.
Nhưng bằng chứng rành rành.
Không ai tin cô ta nữa.
Khi cảnh sát chuẩn bị dẫn Chân Châu đi.
Cô ta bỗng bật cười thê thảm, rồi “phịch” một tiếng, quỳ sụp trước thi thể tôi…
“Chị à, em cũng như cha mẹ, ngày đêm đều mong chị quay về.”
“Em đã sống sung sướng thay chị suốt hai mươi năm, từng phút từng giây em đều khắc ghi trong tim.”
“Nếu có thể, em thậm chí sẵn sàng c.h.ế.c thay chị và đứa bé.”
“Chị à, em biết những lời em nói, chẳng ai chịu tin.”
“Nhưng việc em không làm, thì là không làm.”
Nói đến đây, ánh mắt Chân Châu chợt thay đổi.
Cô cắn chặt môi, không biết từ lúc nào trong tay đã có thêm một con dao rọc giấy bén ngót, không hề do dự liền cứa mạnh vào cổ.
May mà có người nhanh tay giữ lại được.
Dù vậy, lưỡi dao vẫn cứa rách cổ, máu tuôn xối xả.
Cả hiện trường lập tức rơi vào hỗn loạn.
Chân Châu đứng bất động, tay vẫn siết chặt con dao đẫm máu.
“Cô thấy tội lỗi rồi sao? Sợ tôi trả thù nên định c.h.ế.c cho xong chuyện?”
Giọng Tần Cửu Xuyên lạnh như băng.
Chân Châu không đáp, chỉ buông con dao rơi xuống đất:
“Em vẫn chỉ nói một câu: Việc em không làm, thì dù có c.h.ế.c cũng không nhận.”
“Nhưng em cũng chẳng còn cách nào chứng minh mình vô tội nữa. Anh rể, muốn xử sao thì tùy.”
Tôi đang nép trong lòng Tần Cửu Xuyên, nhẹ nhàng kéo tay áo anh:
“Tần Cửu Xuyên, không phải cô ấy.”
“Tiểu Ly?”
“Em có thể cảm nhận được. Không phải cô ấy.”
“Cô ấy không có ác ý với em.” Tôi nói càng lúc càng chắc chắn.
“Tần Cửu Xuyên, em cảm nhận được. Cô ấy vô tội, là người tốt.”
Nhưng khi chưa có đột phá mới, Chân Châu vẫn bị cảnh sát đưa đi.
Tần Cửu Xuyên không cho ai động đến thi thể tôi, chỉ cho người cẩn thận bảo quản.
Không biết có phải ông trời thương xót, mà khi tìm được tôi, cơ thể vẫn chưa hề phân hủy.
“Tần Cửu Xuyên… em thật sự có thể quay lại sao?”
Lúc nắp quan tài pha lê khép lại, tôi khẽ hỏi.
“Chắc chắn rồi. Anh chưa từng nói dối em mà.”
Anh ôm tôi vào lòng. “Đi thôi, chúng ta đến gặp cha mẹ.”
Khi đến bệnh viện, Tống phu nhân đang ngồi bên giường bệnh khóc lặng lẽ.
Tống Anh Nam mắt đỏ hoe, dịu dàng an ủi họ.
Đây là lần đầu tôi gặp Tống phu nhân.
Không hiểu sao, tôi lại thấy không mấy thiện cảm.
Dù đôi mắt vẫn nhìn không rõ, nhưng cảm giác giữa người với người vốn dĩ đã có từ trường riêng.
Giống như ngày đầu tiên tôi gặp Tần Cửu Xuyên, đã muốn đến gần anh ngay lập tức.
Trên đường về, tôi thì thầm với Tần Cửu Xuyên:
“Em không thích Tống phu nhân.”
“Sao vậy? Bà ấy thân với mẹ em lắm, nghe nói hồi nhỏ em còn nhận bà ấy làm mẹ nuôi mà.”
Tôi lúng túng, không biết giải thích sao, chỉ bịa đại:
“Em cảm thấy bà ấy muốn gả con gái cho anh, nên em không thích.”
Tần Cửu Xuyên ngẩn người một lúc, rồi bật cười:
“Nghĩ linh tinh gì đấy.”
“Không có đâu! Anh không biết phụ nữ có giác quan thứ sáu rất nhạy sao?”
“Hơn nữa, anh vốn là người quyền thế, lại đẹp trai nữa.”
“Anh quên ở thị trấn nhỏ của mình à, mấy người đàn ông có chút điều kiện, vợ còn chưa c.h.ế.c mà bà mai đã đứng xếp hàng trước cửa rồi.”
“Huống hồ, em thì c.h.ế.c rồi, chắc cả đống người muốn cưới anh lắm.”
“Trước đây sao không thấy em nói nhiều như vậy.”
“Dù sao thì em cũng không thích bà ấy.”
“Được rồi, không thích thì không gặp.”
Tần Cửu Xuyên cúi xuống định hôn tôi.
Tôi ngượng, cố trêu anh:
“Em là ma nữ đấy, anh hôn em, em sẽ hút hết dương khí của anh!”
“Vậy thì anh đi theo em, làm cặp vợ chồng ma.”
Anh nâng mặt tôi lên, dịu dàng hôn xuống.
Mắt tôi vẫn mờ mịt, chẳng nhìn rõ khuôn mặt anh.
Nhưng trong nụ hôn ấy, tôi cảm nhận được sự dịu dàng, cẩn trọng.
Trái tim tôi như ngâm trong mật nóng, từ từ tan chảy.
Tần Cửu Xuyên tuyệt vời như thế...là chồng tôi, là người đàn ông của tôi.
Là người tôi yêu nhất, yêu không thể thay thế.

