Menu

📖 CHƯƠNG 6

~9 phút đọc1.786 từ6/8 chương

Dần dần, những người bên cạnh Tần Cửu Xuyên cũng quen với sự “thần thần bí bí” của anh.

Nhiều người còn cảm thán vì tình yêu sâu nặng ấy.

Dù sao, đàn ông như anh, muốn gì mà chẳng có?

Vậy mà tôi lại quá bình thường, thậm chí từng bị gọi là “con ngốc”.

Một lần gặp Tống phu nhân, bà thở dài:

“Bảo Nhi thật số khổ, nhưng cũng là có phúc, gặp được người như cậu, một lòng một dạ.”

“Không biết sau này Anh Nam sẽ lấy được người như thế nào nữa…”

“Cha mẹ nó là cặp oan gia do cha mẹ sắp đặt. Cả đời này cũng chỉ như thế. Chỉ mong nó sau này, có thể gả cho người đàn ông thật lòng yêu thương mình, như Bảo Nhi vậy.”

Trên đường về, tôi hỏi Tần Cửu Xuyên:

“Tống phu nhân không hạnh phúc trong hôn nhân sao?”

“Anh cũng không rõ.”

Tôi càng tò mò, ép anh đi điều tra.

Tần Cửu Xuyên dở khóc dở cười:

“Sao hôm nay lại nhiều chuyện vậy?”

“Thì buồn chán quá. Làm ma suốt ngày chẳng có ai nói chuyện.”

Tần Cửu Xuyên lập tức thấy áy náy, liền sai người đi tìm hiểu.

Hóa ra vợ chồng Tống phu nhân chỉ có một con gái là Tống Anh Nam, từ lâu đã sống ly thân.

Có lẽ vì hôn nhân không hạnh phúc nên bà ấy hay lui tới Chân gia.

Thậm chí nhiều năm còn ăn Tết cùng nhau.

Năm đó, vào đêm rằm tháng Giêng...ngày tôi bị bắt cóc.

Tống phu nhân cũng có mặt ở Chân gia.

Hai nhà cùng nhau đi chợ đêm, xem đèn hoa.

Sau đó tôi bị lạc, rồi bị bán, cuộc đời hoàn toàn thay đổi.

Đến đây, nét mặt tôi dần trở nên trầm trọng.

“Tiểu Ly?”

Trước mắt tôi bỗng hiện lên cảnh phố xá đèn hoa rực rỡ.

Những chiếc đèn lồng lớn khiến mắt lóa cả lên.

Cha tôi trẻ trung, mẹ thì dịu dàng xinh đẹp.

Họ dắt tay tôi, gọi tôi là Bảo Nhi, chỉ những chiếc đèn đẹp cho tôi xem.

Đó là ký ức khắc sâu tận xương tủy.

Dù từng chịu bao trận đòn, vẫn không thể quên.

Nước mắt tôi tuôn ào ạt.

Tôi khẽ thì thầm:

“Bảo Nhi, nhìn kìa, đèn ngựa quay đẹp không?”

“Em muốn đèn ngựa quay à?” Tần Cửu Xuyên hỏi.

Tôi lắc đầu, ngơ ngẩn nhìn xa xăm:

“Tần Cửu Xuyên, em hình như nhớ lại một chút chuyện hồi nhỏ.”

“Hôm đó, chính Tống phu nhân chỉ cho em thấy chiếc đèn ngựa quay ở đằng kia.”

“Em không nhớ rõ nó ra sao, chỉ nhớ...nó rất to, rất sáng.”

“Em bị thu hút, liền buông tay mẹ chạy qua.”

“Mẹ gọi với theo, bảo em đừng chạy lạc.”

Nhưng em vẫn lạc.

Chưa kịp chạy đến, đã bị người bế lên, nhét vào một chiếc xe.

Người đó bịt chặt miệng tôi.

Trước khi ngất đi, hình ảnh cuối cùng em thấy là gương mặt cha mẹ...hoảng hốt, tuyệt vọng giữa đám đông, gọi tên em.

“Chính là bà ta.”

Tôi nắm chặt tay áo Tần Cửu Xuyên:

“Là bà ta làm. Nhất định là bà ta.”

“Em cảm nhận được. Chính bà ta sai người bắt cóc em.”

“Cha mẹ em yêu em như vậy, sao có thể bỏ rơi em?”

Tôi bật khóc nức nở:

“Em không hiểu. Không hiểu tại sao… tại sao lại làm như thế?”

“Tiểu Ly.”

Tần Cửu Xuyên đau lòng lau nước mắt cho tôi:

“Chờ em khỏe lại, chờ em trở về, em sẽ được quay về bên cha mẹ.”

“Thế còn hai mươi năm cuộc đời bị cướp đi của em thì sao?”

“Thế còn cha mẹ em, hai mươi năm đằng đẵng đau khổ thì sao?”

“Có ai… bù đắp cho họ không?”

“Tiểu Ly, anh có một ý tưởng, nhưng cần em phối hợp.”

“Phối hợp thế nào?” Tôi không khỏi tò mò về kế hoạch của anh ấy.

Anh mỉm cười, cúi xuống thì thầm bên tai tôi:

“Giả thần giả quỷ – bây giờ, em làm giỏi nhất rồi còn gì.”

Không lâu sau, Tống phu nhân bất ngờ đổ bệnh.

Người ta đồn rằng, một đêm nọ bà ấy rời khỏi Chân gia thì đụng phải ma.

Ma đó không ai khác chính là con gái Chân gia, quay về thăm cha mẹ vì nhớ thương.

Không may bị Tống phu nhân chạm mặt.

Nghe kể, hồn ma đó máu chảy từ thất khiếu, xương trắng lởm chởm, hai con mắt vẫn còn lủng lẳng đầy máu trên khuôn mặt. Kinh dị đến nỗi khiến Tống phu nhân la hét điên loạn, tiểu tiện tại chỗ.

Cứ ngỡ cứu tỉnh sẽ ổn, nào ngờ bà bắt đầu phát điên, nói năng linh tinh:

“Tha cho tôi, xin đừng dọa tôi nữa Bảo Nhi…”

“Tôi không cố ý hại c.h.ế.c con đâu, thật sự không cố ý mà…”

“Là lỗi của tôi… tôi không nên để người ta bắt cóc con, cũng không nên vì ghen tị mà nảy ra ác niệm…”

Bà ấy quỳ rạp xuống đất, đập đầu đến tóe máu mà không chịu đứng dậy.

Mọi người đều trố mắt kinh ngạc, còn bà thì bỗng đổi sắc mặt, gào lên:

“Nhưng là tôi yêu Chân Hằng trước! Tại sao Lam Nguyệt lại cướp anh ấy đi?”

“Nếu không phải vì thế, tôi đâu phải lấy cái gã họ Tống khốn nạn kia, cả đời tôi đã bị hủy hoại!”

“Tôi hận các người – tôi hận từng người trong cái Chân gia đó!”

Bà ta ngã vật xuống đất, giống như bị quỷ nhập, gào thét điên dại.

Tống Anh Nam đứng như trời trồng, định bước tới nhưng bị mẹ đẩy ra.

“Cả nhà các người ân ái hạnh phúc trước mặt tôi, còn tôi thì phải sống cô độc với một gã đàn ông thích đàn ông!”

“Con gái các người mất tích, Chân gia cũng nên sụp đổ!”

“Tôi thấy Lam Nguyệt ngày nào cũng khóc sưng mắt, lòng tôi mới thấy hả hê – đó là báo ứng của các người!”

“Nhưng tại sao… tại sao Chân Bảo Nhi lại được tìm thấy? Đã hai mươi năm rồi mà vẫn tìm được nó!”

“Tôi không muốn c.h.ế.c. Những gì tôi đã làm… chỉ là trong lúc hồ đồ, không phải bản tâm…”

“Nếu Chân Bảo Nhi thật sự quay về, tôi chắc chắn không sống nổi nữa…”

“Vả lại, đám ngốc Chân gia còn không biết con rể của họ là ai cơ chứ!”

“Một đứa ngốc như Chân Bảo Nhi mà lại lấy được một người như Tần Cửu Xuyên?”

“Cả Hương Cảng này ngoài con gái tôi ra, ai xứng với Tần Cửu Xuyên?!”

Tống Anh Nam mặt mày tái mét, ngồi sụp xuống:

“Mẹ, con chưa từng – chưa từng bao giờ nghĩ đến chuyện cướp chồng người khác.”

Tống phu nhân tát thẳng vào mặt cô ấy:

“Đồ vô dụng! Đồ nhu nhược!”

Tống Anh Nam ôm má, run rẩy nói:

“Mẹ, mẹ tỉnh lại đi… Hai mươi năm rồi, con đường trở về nhà của Bảo Nhi dài như vậy… sao mẹ lại có thể làm ra chuyện độc ác thế này?”

“Cô ấy còn đang mang thai! Mẹ sao nỡ xuống tay như vậy?!”

“Ta độc ác? Thế Lam Nguyệt thì sao?”

Tống phu nhân gào lên trong nước mắt:

“Hôm trước ta mới nói với bà ta là ta đã có người trong lòng, hôm sau bà ta liền dẫn người đàn ông ta thích tới trước mặt ta khoe khoang!”

“Ngày hôm đó, ta vĩnh viễn không thể quên được… bà ta là bạn thân nhất của ta, vậy mà lại đâm sau lưng ta như thế…”

Tần Cửu Xuyên lạnh lùng chất vấn:

“Bà luôn miệng nói bị cướp mất người mình yêu. Nhưng tôi chỉ hỏi bà một câu – bà đã từng nói với Chân phu nhân rằng mình thích ai chưa? Tên gì?”

“Nếu tôi điều tra không lầm, thì khi Chân phu nhân giới thiệu người đó cho bà, bà mới biết ông ta tên là Chân Hằng.”

“Bà chưa từng mở miệng nói, thì làm sao bà ấy biết?”

“Ngay cả bản thân bà cũng không dám xác nhận người mình yêu là ai – thì có tư cách gì mà oán trách người khác cướp mất?”

Câu chất vấn từng câu một như dao cứa, khiến Tống phu nhân cứng họng không đáp nổi.

“Ta không cần biết! Dù thế nào cũng là bà ta cướp đi người ta yêu, cái c.h.ế.c của Bảo Nhi là báo ứng! Bà ta đáng phải mất hết tất cả!”

“Thật sự là điên rồi.”

Tần Cửu Xuyên không nói thêm lời nào, ra hiệu cho cảnh sát dẫn người đi.

Trước khi Tống phu nhân bị áp giải lên xe, Tần Cửu Xuyên để tôi được gặp riêng bà ta một lần.

Giữa ban ngày, mặt trời chói chang.

Không còn là khu vườn âm u Chân gia đêm hôm đó.

Tống phu nhân ban đầu sợ hãi, sau lại bình tĩnh nhìn tôi:

“Cô… cô chưa c.h.ế.c?”

“Không, tôi c.h.ế.c rồi.”

“Con ma đêm hôm đó bà thấy chính là tôi.”

“Chỉ là… lúc đó tôi chưa thể trở về hình dáng của một người bình thường.”

Sắc mặt Tống phu nhân trắng bệch, chỉ không ngừng lắc đầu:

“Sao có thể như vậy được… Người c.h.ế.c sao có thể sống lại…”

---------------------

Đúng vậy, người c.h.ế.c sao có thể hồi sinh?

Chẳng qua… trên đời này, có rất nhiều người thật lòng yêu thương tôi.

Thật nhiều người mong tôi được trở về, được sống bên cạnh những người tôi yêu quý nhất.

Ví dụ như đứa bé trong bụng tôi và Tần Cửu Xuyên.

Ví dụ như Chân Châu – người em gái chưa từng gặp mặt, sẵn sàng thay tôi hiếu thuận cha mẹ.

Thậm chí… là cả Tống Anh Nam, người từng khóc nức nở nhiều lần khi nghe tin tôi bị sát hại.

Càng không cần phải nói tới Tần Cửu Xuyên…

Người đã quỳ đủ 999 bậc thềm ở chùa Phổ Cứu, ngày đêm cầu khấn trước Phật Tổ.

Cầu xin dùng một nửa sinh mệnh của mình để đổi lấy tôi trở về.

Anh ấy dùng máu đầu tim mỗi ngày để luyện ra thuốc hoàn.

Người chồng mà tôi yêu sâu đậm – cũng yêu tôi đến tận xương tủy.

Thà tự mình tan nát, cũng phải để tôi sống lại.

HomeTrước
Sau