Menu

📖 CHƯƠNG 5

24 tháng 3, 2026~10 phút đọc2.004 từ5/6 chương

hồi vội phục vàng được chạy Vừa đôi đến làm chút, thăm phẫu Cố Lục thuật Khinh Tư xong, Khinh Nghiễn. cơ đã thể không mới chờ chỉ nổi chớm mà

giọt nước mắt, Cô Lục ta Tư đinh Nghiễn ninh sẽ rằng mềm chỉ lòng cần mà mình ưng rơi thuận. vài

giãy đồ nảy không không biết Nhưng chịu liêm cô nhận sỉ. ta đứa đâu bé ngờ, mà Lục còn Tư mắng Nghiễn cô chẳng ta những là

Khinh trên Khinh đời đứt để Chút phựt. nhục lý Cô mạ trí ta Lục cuối dùng Tư cùng những Nghiễn. sót lời lại lẽ trong khó đầu nghe Cố nhất

bi nghẹn thương, ngào thế không Rõ mà sao ràng cuối kìm ban cùng, nén đầu nước nổi. đến mắt đây lại định tuôn diễn trào vở như kịch thác,

cũng cô cuối mất ta cùng sạch. đều nhận Bao đổ lại nhiêu sông được năm đổ gì? qua, biển Danh thanh vì tiếng xuân Lục thối tươi Tư nát, đẹp Nghiễn. con nhất Để cái của rồi

còn lại tia Cố hy Khinh vọng Khinh nào chẳng nữa. biết cuộc đời mình rồi sẽ

lòng Chính chị là miệng ta tôi anh chỉ "Vừa cơ nói có tốt mà!" anh tình nghiệp không nghĩa xong hề gia là yêu đình, tôi Cam người đã Thanh anh theo Phong, yêu anh đối thật rồi! với

Tôi ngọt chồng!" bốn phí mà con, đến không ngào mươi hoài anh tôi độ cam như đã tuổi đòi "Chúng mới mẹ tâm! thế. qua xuân chia ta phải tôi Tôi Chỉ một đến tay từng nhắm phải bám vì đời mức với có mắt mai theo chị vợ thành tôi, với đưa mối anh ta lại bà dựa nhau chân cho ròng sảy còn cô vào bao vội một rã mất đèo lỡ cái nhiêu vã lão tám một bòng thì, gì kỷ đi già năm đứa thêm mòn chứ? niệm lấy ngoài trời, con đứa mỏi

tôi ngã vĩnh tôi, viễn cướp Nghe không đi thì bao sinh có giờ mạng vẻ quên, đứa vô chính con tội, tay bé oan cô bỏng ức ta của lắm. đã tôi. Nhưng xô

với gặp tôi, lại. mới Thế chịu nên cắt Lục đứt Tư với Nghiễn cô mới ta, cảm thề thấy không có bao lỗi giờ

gia Khinh. đình chính Điều là kiện bắt tiên tôi quyết không để được anh phép ta trả quay thù về Cố với Khinh

mình. chuyện cách tôi anh sảy ta Tôi thai ra hận nhẹ sức thấu tựa che xương! lông chở Hận hồng cho thái của kẻ độ anh thù dửng ta, giết dưng hận con coi cái

chỉ tôi biết chờ đã tôi thời buông vẫn Bao cơ xuôi, chôn nhiêu tung đã sâu năm ra quên mối trôi một lãng tư qua, đòn tất thù Lục chí cả. này Tư mạng. Nhưng tận Nghiễn anh đáy tưởng ta lòng, rằng đâu

Và giờ đây, tôi đã làm được.

lẫn phòng nhau, bệnh tôi khép Nhìn nhếch lại. cảnh mép đôi cười nam nhạt, nữ chu kia đáo cấu kéo xé, nhẹ oán cánh hận cửa

8

muốn xách ba Con lô người lên ta đi hễ đây tâm đi trạng đó. tốt lên là lại

dài đi Tân Tôi Cương, đặt ung một dung vé thưởng xe ngoạn khách giang giường sơn nằm gấm tuyến vóc. đường

cũng Nghiễn cho chẳng và tôi bỏ Cố đều Diễn sót. Khinh đặn. biến Khinh Đến tiếp đều một theo được ngọn trong Trình cỏ vở Chấn lay kịch Minh động của báo anh Lục cáo ta Tư lại

trả lời lại. Tôi thì gần như chẳng mấy khi rảnh rỗi mà

tôi kia thực nữa sự sao? Trình không Chấn còn Minh bận kinh tâm ngạc đến nhắn cặp tin tra hỏi, nam chẳng tiện nhẽ nữ

họ sống không Tôi bằng đáp chết, lời, tôi làm càng gì hả có hê chuyện tột đó. độ. Biết bọn

bận đi du Không lịch trả ngắm lời cảnh tin mà nhắn thôi. chẳng qua là vì đang

nổi Bồ Tát Tôi sống không ban thể phát rộng lòng lượng từ cho bi. qua, càng không làm

Tư không Nghiễn buông. như Về chiếc phần cọc Cố cứu Khinh mạng Khinh, cuối cô cùng, ta sống đã chết coi bám Lục riết

không ý chịu giết cưới, người. Cô cô ta ta thẳng sẽ thừng đâm tuyên đơn bố, kiện nếu anh Lục ta Tư tội Nghiễn cố

Nghiễn phong lên mau phanh tận cưới chuyện Bắc Bố Cố này Kinh, mẹ Khinh đã khóc Lục Khinh sợ lóc Tư cho mất ỉ Nghiễn êm mật, ôi ở chuyện. ngay cầu dưới trong xin quê đêm Lục vừa bắt Tư nghe xe

cô rắn điều ta lắm, gì về. nhưng mà Ban sau cuối đầu đó cùng thái chẳng anh độ rõ ta của Cố vẫn Lục Khinh phải Tư Khinh cắn Nghiễn đã răng còn rỉ rước cứng tai

tay hai thì méo xích. níu người mặt xệch. chặt bọn mày Cố Trình lấy họ. nhăn Khinh Chấn cánh Nụ nhó, Khinh Minh tay cười quay cố gửi Lục trên phắt rặn cho Tư mặt đầu ra tôi Nghiễn; ai đi vẻ bức còn nấy chỗ tươi ảnh Lục đều khác tỉnh, cưới Tư sượng đầy một của Nghiễn trân, bài

đầu chuyện trang cũng cá đã Tấm nhân viết ảnh WeChat, nên này kèm cái được theo kết Cố dòng cho Khinh trạng hai Khinh thái: ta.] ghim [Cuối thẳng cùng, lên câu

WeChat chúc Khinh khóa tơi bị phúc, Khinh chặt bời. chụp toàn lại lấy Phía màn là tiếp nhau, dưới hình những tục đừng phần bê lời hứng ra bình lên rủa chịu ngoài luận mạng, xả thêm hại chẳng Lục tra một người có Tư nam đợt nữa. lấy Nghiễn tiểu bạo Bức nửa và tam lực ảnh lời Cố hãy mạng

thuê mãi, răng một công rút căn việc nốt Nhà hầm cũng số cửa tối mất tiền của tăm, sạch. tiết Lục ẩm Cuối kiệm Tư thấp. cùng, ít Nghiễn Cố ỏi bị Khinh còn đem Khinh lại ra đành đi phát cắn

dám ngoài vác kiếm mặt việc. Cố ra Khinh đường, Khinh chỉ suốt biết ngày hối rúc thúc trong Lục phòng Tư trọ Nghiễn không ra

chỗ là bắt Chẳng nhà, làm y nạt, có chẳng thêm như làm công Nhưng muốn lặt rằng nhục. ty cứ bước vặt, lúc Lâu nào mỗi chân người về dần, dám lần ra ta đầu Lục chứa Lục ngoài nhận tóc Tư chấp Tư nữa. ra lại Nghiễn anh Nghiễn mặt bết cũng ta. ra cũng bát ru Đến khỏi xúm trứng rú mấy cửa vào thối. trong

tai chửi mắng Cố anh Khinh ta Khinh sa mặc sả. kệ tất cả, xông đến véo

"Anh không phải là Tổng giám đốc sao?"

sở vào tiền, nhục cái đến nhã gì lúc "Anh thế hồi ở giỏi này!" ở với thì với tôi làm Cam thì lại Thanh lại từ Phong bắt đầu anh tôi đi liều chịu chứ! mạng khổ Dựa kiếm

cố tình từ chấp cảm đời điên cô nào. Sau cuồng ta Thứ bao mà dành còn nhiêu thôi. cho sót biến Lục lại cố Tư bây ê Nghiễn giờ chề đã chỉ bủa sớm là vây, cạn sự chút kiệt

chưa. Trình Chấn Minh nhắn tin hỏi tôi đã thấy vui

Tôi thành thật trả lời: Vẫn còn thiếu một chút.

đêm tức của thuê hôm chi quý" hẳn khuya tiền đến một Chuyến khoắt in tận đám du rải cấp cửa người lịch bản tốc từng về Tân tin một nhà. quê Cương "Lục vạn Lục vừa Tư tờ Tư kết Nghiễn rơi. Nghiễn, thúc, bị Sau nhân tôi đạp đó, lúc lập nát tôi

ưu ái dán Riêng kín cổng bưng nhà không bố chừa mẹ một Lục khe Tư hở. Nghiễn thì được

lên nhìn ai Lục được Tư nữa. Nghiễn cả đời này đừng hòng ngẩng mặt

giơ ngón cái Trình khen Chấn tôi Minh chiêu gửi này icon độc cười thật. chảy cả nước mắt,

Độc ác sao?

Tôi chẳng thấy thế.

chuyện người Lục anh Tư ta Tôi Nghiễn mà chỉ từng thôi. đang làm "gậy với ông tôi đập áp lưng dụng ông", y đem chang những lên

phiên. Trên đường Hồi về, nhỏ, em mẹ trai dẫn lỡ tôi tè và dầm em ướt trai hết đi cả chợ quần.

quần đang mặc Mẹ trên kéo người tôi ra vào nhường ruộng cho ngô, em bắt trai. tôi lột chiếc

đứng khác trơ đến trọi cho. Rồi giữa mẹ ruộng, dẫn dặn em tôi trai ở đi đó thẳng, đợi bỏ mẹ mặc mang tôi quần

lo bắt sợ cóc lỡ mình Cây đâu đi ngô có mất mọc chiếc thì cao xe coi ngập thùng như đầu, nào xong tôi đột đời. cứ ngột nơm lao nớp ra

chập tối mà Tôi bóng vừa dáng đói mẹ vừa vẫn sợ, bặt gắng tăm. gượng đợi đến tận

cắm cổ chạy Tôi thục đành mạng phải về để nhà. trần nửa thân dưới, cắm đầu

giờ. lại nhìn hoảng thấy loạn bộ Hễ trốn dạng thấy chui thảm có trốn hại, xe lủi. nhục cộ Tôi nhã hay không của người muốn mình qua bất lúc đường, kỳ bấy tôi ai

nắm gớm chặt ghiếc lấy cứ Một tay liên ông tôi tục lão kéo sờ ở xệch soạng làng về khắp bên nhà người cạnh ông tôi. đi ta, ngang bàn qua, tay

Tôi hoảng loạn gào thét thảm thiết.

ngang tay qua đưa nghe tôi Mãi thấy, về. cho xông đến vào khi ngăn có cản một lão người già hàng đó xóm rồi đi dắt

nhà bằng cách Tôi nào. chẳng còn nhớ nổi mình đã lết về đến

Bà oang ta xóm ta oang mất biết. cho của mặt Mẹ Trong rằng bà trước nhìn ký tôi hàng xóm tôi ức cố xóm, giềng. bằng của tình rêu ánh tôi làm rao mắt chỉ ầm chuyện chán còn ĩ của ghét văng lên tôi tột vẳng khiến cho độ. tiếng bà cả

ra đớn đằng gào sau, khóc Mẹ ép thảm tức sát thiết. giận dính bẻ chặt gập vào ngón mu tay bàn út tay. của Tôi tôi đau

thật rồi. Lúc ấy tôi cứ ngỡ ngón tay mình gãy nát

lôi tuyên xệch truyền, tôi phổ Mẹ đến biến sợ trạm kiến tôi xá thức xảy thôn. sức ra Lúc khỏe chuyện đó cho gì bác dân không sĩ làng. hay, đang bèn bận

bẻ tay, đành Mẹ mua vì đại giữ một thể gói diện, thuốc không tẩy dám giun. nói tôi bị

là đặt đồ làm sao nũng Về chổi, làm đến là nịu, nhà, cục hại mẹ nợ, bà lại không ta tiếp ốm tốn tục đau tiền chửi gì oan rủa cũng uổng. tôi bày

chơi ảnh dám cùng tôi tiếp mấy cả xúc Chuyện đứa đời. với năm con Suốt bất đó gái những kỳ đã trong năm bạn trở làng. tháng nam thành tuổi nào, một dậy cũng vết thì, chẳng sẹo tôi dám ám không

sẽ ở đem trường. chuyện Lúc nhục nào nhã tôi của cũng tôi nơm ra nớp bêu lo rếu sợ với chúng bạn nó bè

lại chuyện cũ, Cho trái dù tim đã tôi khôn vẫn lớn cứ trưởng quặn thành, thắt mỗi lại. lần nhớ

một mình Lục Đó Tư là Nghiễn bí nghe. mật mà tôi chỉ dám kể cho

câu sẽ anh chuyện xót ta mua thương lại Vốn vui, tôi đem dĩ kể hơn, vết tôi sạch trân thương chỉ sành trọng rỉ mong sanh tôi máu người cho hơn của đàn Cố một tôi ông Khinh chút. ra tôi Khinh Nào làm yêu nghe. ngờ,

HomeTrước
Sau