Menu

📖 CHƯƠNG 6

24 tháng 3, 2026~7 phút đọc1.471 từ6/6 chương

Cố Khinh Khinh gửi cho tôi một đoạn video.

đình bỉ thương sờ tôi bôi đến soạng trọng kể mức khắp Trong nam lại hèn người. video, khinh chuyện mọn Cô cô nữ, tôi như ta ta hèn từng vậy. còn ngồi chi bị bĩu giữa tôi một môi phòng lại lão chê bao, thèm già bai cười khát ế gia cợt, tình vợ

Tư Nghiễn cũng Cả vương phòng một ồ nụ lên cười cười dung cợt, túng và hùa trên theo. môi Lục

mặt mũi, cảm Xem giác xong, nghẹt tôi thở nôn tưởng thốc chừng nôn như tháo sắp đến chết. tối tăm

bao bí giờ mật hé nào Kể răng nữa. từ kể khoảnh cho khắc Lục đó, Tư tôi Nghiễn đã nghe thề thêm sẽ bất không kỳ

của nhất hiển anh của nhiên, ta tôi tôi Lục rêu ra cũng Tư rao làm có Nghiễn cho trò thể đã cả tiêu đem dám thiên khiển chuyện lấy hạ cho nhục nỗi cùng Cố nhã đau biết. Khinh ê thầm Khinh, chề kín thì

lưng ông mà Âu thôi. cũng là có vay có trả, gậy ông đập

9

có tiếng tại Năm Kinh năm Thị. sau, tôi trở thành một nữ doanh nhân

nghệ tú ý sĩ theo tiến dương đuổi. tới Xung cầm Sau với quanh trầm nhiều một tôi ổn lần người không nhưng cân trong thiếu cũng nhắc, số những đầy tôi họ. người hài đã Anh đàn hước. gật là ông đầu một ưu đồng

gái, để con Rất bé nhanh mang sau họ đó, Cam tôi của hạ tôi. sinh một cô con

chủ động đi Vì thắt không ống có dẫn ý tinh. định sinh thêm nên anh đã

gió cứ ngoài đứng trời ngây Hôm rít ra đi từng đó nghe cơn mãi buổi dữ không hòa dội, chịu nhạc thế lên độc nhưng xe. tấu con của gái anh, tôi

sao. Tôi cúi người xuống, dịu dàng hỏi con bị làm

rét chiếc cắt áo da cộc "Mẹ cắt tay." ơi, thịt có thế chú này kia mà trông chú tội ấy nghiệp chỉ quá, mặc trời mỗi

rối, nhiệt sang, thân thành tôi tàn và quả Con ma lương nhiên gái dại. thiện. thấy tôi Nương một từ theo gã nhỏ ánh ăn đã mắt mày là của đầu một con bù đứa bé tóc trẻ nhìn

xót: được "Mẹ không ơi, ạ?" Con con bé tặng ngước chiếc lên khăn nhìn quàng tôi cổ bằng này ánh cho mắt chú thương ấy

"Con đi đi."

ton ông chạy kia. lại, Nó Được kiễng còn mẹ gót đưa cho quàng tay phép, chiếc chỉ con khăn chỉ bé ấm về nhảy lên phía chân cổ tôi. sáo người lon đàn

thể gã bất Giây chợt phút cứng gã đờ. ăn mày quay đầu lại, cả cơ

tàn chỉ tạ cất khiến tiếng Tôi tôi gọi cau không con mày. nhận gái Khoảng ra mau cách đó lên xa là xe. cộng Lục thêm Tư nhân Nghiễn. dạng Tôi

chửi ra cổ rủa một gã ỏm mụ đàn Đột tỏi. ăn ông nhiên, mày kia chẳng khác. quàng biết Mụ lên từ ta cổ xó giật mình, xỉnh phăng miệng nào chiếc không lại khăn ngừng xông trên

dùng thứ đồ "Đưa tốt đây thế cho này tao! à?" Loại mày mà cũng xứng đáng

mày một mà đống cả bệnh "Mày đời tật lạnh này tàn thì tao tạ tao tuyệt sau không tự, lần biết lại sảy lạnh còn thai chắc? rước đó!" Chỉ vào tại thân

xuống. thần Chính kinh thái vốn Lục độ đã Tư cam mỏng Nghiễn chịu manh xấu đó của hổ lại Cố nhục càng Khinh nhã kích Khinh. cúi động gằm sợi mặt dây

cạnh còn tao tơ làm tưởng "Mày mày đến làm thấy con ra nhục đĩ cái nhã Cam thái lắm Thanh độ sao? Phong gì Có kia đấy? phải không!" Ở mày bên vẫn

"Bà không được chửi mẹ cháu!"

một cái. Con gái tôi đột nhiên xông tới đẩy mụ ta

động, ra dường trước như mắt. Ánh đang mắt cố Cố gắng Khinh xác Khinh nhận xẹt lại qua mọi một thứ tia đang chấn diễn

Thanh Phong sao?" "Mày nói cái gì? Mày là con gái của Cam

Con bé bướng bỉnh phồng má lườm mụ ta.

chào được đời sống đã sung "Dựa phải sướng vào chết, rạng cái còn rỡ gì con thế mà gái này?" con của của Cam tao Thanh chưa Phong kịp lại

Cố Khinh Khinh ngửa mặt lên trời cười sằng sặc.

cảnh xuống giác. xe Ý chạy Tiếng thức tới. cười được chói tình tai hình thê không lương ổn, khiến tôi tôi cuống lập cuồng tức lao

Nhưng đã không kịp nữa rồi.

rách gái ra tôi. một Cố con Khinh dao Khinh nhọn, đột điên ngột cuồng rút đâm từ thẳng trong về túi phía áo con

cùng con trai "Chết tao!" đi! Tao muốn mày xuống suối vàng bồi táng

người ngã gục Con xuống bé vũng hét máu lên lại một là tiếng Lục thất Tư thanh, Nghiễn. thế nhưng

lòng Tư liều để Nghiễn mạng che dường lao Ngay chắn. như ra khoảnh hành phía khắc động trước, lưỡi hoàn ôm dao toàn chặt xé theo lấy gió bản con lao năng. bé tới, Anh vào Lục ta

lưỡi rợn sắt người. đâm Lưỡi xuyên dao qua lạnh da lẽo thịt cắm vang phập lên vào rõ lưng, mồn âm một thanh đến

dành: tuyệt mặt "Không nhiên đang sao không thất Anh đâu, lùi kinh ta đừng lại của khẽ sợ." nửa con rên bước. bé, lên Đôi cất một mắt giọng tiếng anh thều nghẹn ta thào ứ, nhìn dỗ nhưng khuôn

đưa tay bịt Tôi chặt lao hai đến mắt bế con thốc bé con lại. gái lên, vội vã

Khinh ra nháy khỏi mắt cuống Cảm vỡ họng. xúc đê, kìm tiếng nén gào bao khóc năm xé nay ruột của xé Cố gan Khinh bục

liều mạng che "Tại chở sao cho đến mẹ tận con lúc nó?" này anh vẫn còn phải

Khinh gái lưng Khinh. lại, ra, Lục đâm Gần Tư thẳng như Nghiễn một ngay đã nhát giây nghiến chí phút răng mạng tôi rút vào vừa phăng ngực bịt con trái mắt dao Cố con trên

cuối gió. cùng đang Lục tàn Tư lụi, Nghiễn hơi cố thở gắng mong níu manh giữ như chút ngọn ý đèn thức trước

anh." "Đứa bé đó... thực sự không phải là con của

xác' hôm cưỡng ấy... bức... anh "Là mang ở Cố thai công Khinh con ty." Khinh của say gã xỉn ất bị ơ người nào ta đó. 'nhặt Đêm

"Anh thực sự... không lừa em."

lần này nữa Đã thì lừa cũng gạt có vô khác số gì lần nhau rồi, đâu. có thêm một

rời luyến. đi, trong Tôi lòng ôm nguội chặt lạnh con chẳng gái còn bước mảy lên may xe, một quay chút lưng lưu

của người đàn Đôi ông mắt đó, đong cuối đầy cùng sự cũng vụn khép vỡ lại và vĩnh quyến viễn. luyến

chủ, cứu mất nhưng máu đều Cả quá không hai nhiều, qua người dù khỏi. bọn được họ xe đều cứu đâm thương trúng đưa động đi mạch cấp

Ngồi trên xe, con gái thì thầm vào tai tôi:

ấy phản chú mới bội ấy phải mẹ dọa "Mẹ làm đâu. sẽ ơi, vậy Chú luôn chú để ấy tìm ấy bảo không cách bảo vệ muốn sát chú mẹ kết hại ấy lần hôn, mẹ, không cuối." là nên cố do chú ý vợ

báo khứa trách mà trong nhiệm chú đám của "Chú ấy cưới bất ấy đáng đạp kỳ biết phải trọng ai. mình nhận." thương, Chú sai chú ấy rồi, ấy bảo nên đã đó lúc không là bị truy quả khách cứu

ấy vui sống vẻ thảm cả "Chú hại đời." ấy thì nghĩ mẹ rằng sẽ chỉ vui, cần chú mẹ ấy nhìn muốn thấy mẹ chú được

mãi mãi xinh "Cuối đẹp cùng rạng chú rỡ ấy như còn ngày bảo, hôm hy nay." vọng mẹ sẽ

con. Tôi nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của

"Mẹ sẽ như vậy."

người lạ, tuyệt "Nhưng đối mẹ đừng cũng bao muốn giờ dặn tin." con một câu, lời của

tôi cũng sẽ Lục vĩnh Tư viễn Nghiễn không có bao nói giờ cái tin. gì đi chăng nữa,

sự đến chuộc mức tội không Chẳng rẻ thể qua mạt gượng đó của dậy chỉ một nổi là kẻ mà cái đã thôi. cớ bị ngụy tôi biện giẫm cho đạp

(Hết)

HomeTrước