Menu

📖 CHƯƠNG 1

24 tháng 3, 2026~9 phút đọc1.758 từ1/6 chương

Năm thứ tám Lục Tư Nghiễn quay về với gia đình, kẻ thứ ba cuối cùng cũng hết kiên nhẫn mà đi lấy chồng.

Lục Tư Nghiễn uống ở quán bar đến mức xuất huyết dạ dày. Anh ta nắm chặt tay tôi, lải nhải cả đêm câu xin lỗi Khinh Khinh.

Khinh Khinh là cô bồ nhí anh ta nuôi bên ngoài.

Tôi đã ráng chờ, chờ từ lúc cô ta còn thanh xuân mơn mởn cho đến khi khóe mắt hằn lên nếp nhăn.

Giờ thì cô ta chẳng thể đợi thêm được nữa, đành vội vã lấy chồng. Ngày mai chính là đám cưới của cô ta.

Cô ta cố tình chọn đúng ngày kỷ niệm cưới của tôi và Lục Tư Nghiễn để chọc tức tôi. Cô ta muốn chứng minh cho tôi thấy, trong cuộc chiến này cô ta không phải là kẻ thua cuộc.

Nhưng cô ta đâu biết, tôi cũng đã đợi ngày này từ rất lâu rồi.

Đợi để gửi đoạn video ân ái giữa cô ta và Lục Tư Nghiễn cho nhà chồng sắp cưới của cô ta, sau đó ném tờ đơn ly hôn thẳng vào mặt Lục Tư Nghiễn.

1

Kể từ khi Lục Tư Nghiễn cắt đứt với nhân tình để quay về với gia đình, đây là kỷ niệm ngày cưới thứ tám của chúng tôi.

Tính ra, anh ta dứt tình với tiểu tam cũng được tám năm rồi.

Năm nay tôi ba mươi lăm tuổi, tiểu tam kia cũng đã ba mươi. Cả hai chúng tôi đều chẳng còn trẻ trung gì nữa.

Tôi không còn ríu rít kể cho Lục Tư Nghiễn nghe những chuyện vặt vãnh thường ngày. Không ghen tuông, không tra khảo lịch trình. Tôi ngoan ngoãn sống đúng theo khuôn mẫu người vợ mà anh ta mong muốn nhất.

Trớ trêu thay, Lục Tư Nghiễn lại ngày càng yêu tôi hơn. Thậm chí, anh ta còn mời cả thầy phong thủy về tính xem sau này chết đi, hai vợ chồng sẽ hợp táng ở khu đất nào.

Đúng ngày kỷ niệm tám năm ngày cưới, tôi đích thân xuống bếp làm một bàn thức ăn thịnh soạn.

Tôi gọi cho Lục Tư Nghiễn.

Anh ta không bắt máy.

Tôi vẫn kiên nhẫn gọi hết cuộc này đến cuộc khác.

Tôi đang nhắm một căn penthouse ở khu Vành đai 3 phía Bắc. Nhân một ngày đẹp trời thế này, dụ dỗ Lục Tư Nghiễn quẹt thẻ thanh toán là dễ nhất.

Bình thường tôi chẳng buồn để tâm xem anh ta đang chìm đắm trong cơn say xỉn với ai ở xó xỉnh nào, nhưng hôm nay, anh ta bắt buộc phải có mặt.

"Chị dâu, anh Lục bị xuất huyết dạ dày nhập viện rồi, chị mau tới đây đi!"

Giọng nói đầy lo lắng của Trần Tinh - bạn thân Lục Tư Nghiễn - vang lên từ đầu dây bên kia.

Tôi thong thả ăn hết bữa tối do chính tay mình chuẩn bị, rồi nhẹ nhàng đáp một tiếng: "Được."

Trên đường đến bệnh viện, tôi nhận được tin nhắn Cố Khinh Khinh gửi tới.

[Chị thấy chưa, cho dù tôi có đi lấy chồng, trong lòng anh ấy vẫn chỉ có mình tôi thôi. Tôi cố tình phá hỏng ngày kỷ niệm cưới của các người đấy.]

[Tôi không được sống yên ổn thì chị cũng đừng hòng được sống yên thân.]

[Chị lôi đứa con đã chết ra làm cái cớ trói buộc đạo đức Lục Tư Nghiễn, ép anh ấy phải quay về với gia đình, thì đáng lẽ chị phải lường trước có ngày hôm nay rồi chứ. Nửa đêm tỉnh giấc, chị có thấy cắn rứt vì đứa bé tội nghiệp đó không?]

Tôi nhắm nghiền mắt lại, trái tim bỗng quặn thắt.

Nhưng nhanh thôi, tôi sắp trả thù được cho con mình rồi.

2

Lúc tôi thong dong đến nơi, Trần Tinh lập tức trách móc sao tôi lại tới trễ như vậy.

"Chẳng phải đã có cậu ở đây rồi sao?"

"Nhưng tôi có phải bác sĩ đâu, chị bảo tôi phải làm thế nào!" Trần Tinh thất vọng ra mặt, "Chị là vợ của anh Lục cơ mà, làm gì có cô vợ nào vô tâm như chị không. Sớm biết thế này..."

Nói đến đây, cậu ta chợt khựng lại.

Tôi cười lạnh, điền nốt vào vế sau đang bỏ dở của cậu ta: "Sớm biết thế này thà đừng khuyên Lục Tư Nghiễn quay về với gia đình nữa, giờ bên cạnh ít ra còn có người ân cần chăm sóc chứ gì."

Câu nói này tôi đã nghe nhẵn tai từ miệng Trần Tinh rồi.

Ngày trước, kẻ khuyên Lục Tư Nghiễn ân đoạn nghĩa tuyệt với Cố Khinh Khinh để quay về với gia đình là cậu ta; mà bây giờ, kẻ chê bai tôi chăm sóc không chu đáo bằng Cố Khinh Khinh cũng lại là cậu ta.

Thái độ của cậu ta chuyển hẳn từ thở phào nhẹ nhõm lúc ban đầu sang liên tục phàn nàn, chê trách tôi trước mặt Lục Tư Nghiễn.

May là tôi chẳng còn để tâm đến thái độ của đám bạn bè Lục Tư Nghiễn như hồi trước nữa. Bọn họ thích rêu rao cái gì thì tùy.

E là Lục Tư Nghiễn cũng có suy nghĩ giống hệt bọn họ. Cho nên mỗi lần Trần Tinh lên tiếng bóng gió, anh ta chẳng thèm ngăn cản, chỉ im lặng dùng ánh mắt phức tạp nhìn tôi.

Lục Tư Nghiễn cũng muốn tôi tự hiểu được rằng, vì tôi, anh ta đã phải hy sinh và đánh đổi những gì.

Tất cả mọi người đều cho rằng Cố Khinh Khinh mới là người anh ta yêu thương thực sự. Còn tôi chỉ là kẻ phản diện ngáng đường, giành được người rồi mà còn không biết đường biết ơn.

"Cậu ra ngoài trước đi, đây là chuyện riêng giữa tôi và chị dâu cậu."

Lục Tư Nghiễn lơ mơ tỉnh lại.

Trần Tinh mang vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, há miệng định nói thêm gì đó nhưng liền bị câu tiếp theo của Lục Tư Nghiễn làm cho đứng hình.

"Khinh Khinh, anh hối hận rồi. Đừng rời xa anh, đừng kết hôn với gã đàn ông khác..."

Lục Tư Nghiễn mang bộ dạng say khướt, níu chặt lấy vạt áo tôi.

"Anh không làm được, anh không thể chịu đựng nổi cảnh trơ mắt nhìn em sinh con đẻ cái cho người đàn ông khác..."

Đây là lần đầu tiên Lục Tư Nghiễn khóc lóc thảm hại như thế trước mặt tôi. Tiếng khóc nghẹn ngào kìm nén nghe như tiếng đàn cũ đứt dây. Chỉ còn lại những âm thanh rời rạc, run rẩy và nghẹn ứ nơi cổ họng, chẳng thể thốt nên lời.

Anh ta nhận nhầm tôi là Cố Khinh Khinh rồi.

Hồi Lục Tư Nghiễn còn qua lại với Cố Khinh Khinh, đám bạn bè xung quanh vẫn luôn gọi cô ta là "chị dâu nhỏ". Từ ngày anh ta quay về với gia đình, tôi không còn nghe thấy danh xưng đó nữa, hóa ra là sợ đụng chạm đến nỗi đau giấu kín trong lòng anh ta.

Trần Tinh ném cho tôi một ánh mắt tràn ngập vẻ thương hại.

"Bây giờ chị đã vừa lòng chưa?"

"Lợi dụng đứa con đã khuất để trói buộc Lục Tư Nghiễn ở lại bên mình. Giờ thì chẳng ai trong hai người hạnh phúc cả. Đây chính là cuộc sống mà chị mong muốn sao?"

Tôi đáp trả bằng một nụ cười cực kỳ lịch sự: "Đúng vậy, đây chính là những gì tôi muốn. Nhìn thấy bọn họ sống không vui vẻ, tôi cảm thấy mãn nguyện lắm rồi."

"Đáng lẽ ngay từ đầu chị nên chết quách trên giường bệnh cùng với đứa trẻ đó đi!"

Trần Tinh nổi trận lôi đình, đùng đùng bỏ đi. Trong phòng bệnh giờ chỉ còn lại tôi và Lục Tư Nghiễn.

Lục Tư Nghiễn vẫn túm chặt lấy tôi không buông. Tôi nương theo lực kéo của anh ta, ngồi xuống mép giường.

"Chát!" Một cái tát giáng trời vung thẳng xuống mặt anh ta.

"Bây giờ thì tỉnh táo lại chưa?"

Bọn họ đều trù ẻo cho tôi chết, nhưng tôi cứ nhất quyết phải sống thật tốt, sống tốt hơn bất kỳ ai.

Một bên mặt Lục Tư Nghiễn sưng vù, đỏ ửng lên, anh ta ngơ ngác: "Vợ à, sao anh lại ở bệnh viện thế này?"

"Cố Khinh Khinh kết hôn, anh thấy khó chịu trong lòng nên đi nhậu với Trần Tinh, cuối cùng uống đến mức xuất huyết dạ dày phải nhập viện."

Tôi thản nhiên rút điện thoại ra, bấm chạy đoạn ghi âm những lời nát rượu anh ta vừa nói ban nãy, bao gồm cả màn khiêu khích chửi rủa của Trần Tinh.

"Cuối cùng thì anh vẫn không thể quên được cô ta."

Sắc mặt Lục Tư Nghiễn nhợt nhạt hẳn đi: "Sao em không còn quan tâm đến sức khỏe của anh nữa?"

"Hồi trước lúc anh ốm, trời mưa to gió lớn như thế, em vẫn kiên quyết cõng anh đến tận bệnh viện, gót chân em ma sát đến mức tươm cả máu cơ mà."

Tôi không ngờ điều đầu tiên anh ta nghĩ đến lại là chuyện này. Đó đã là chuyện của rất lâu về trước rồi, cái thời mà Cố Khinh Khinh vẫn chưa chen chân vào cuộc hôn nhân của chúng tôi.

"Thế nên mới nói lúc đó tôi ngu ngốc quá. Không gọi được xe thì cứ nán lại chờ thêm một lát như hôm nay là xong, tội tình gì phải tự rước khổ vào thân như vậy."

Lục Tư Nghiễn chột dạ cúi gằm mặt xuống.

"Anh thực sự không còn tình cảm với cô ấy nữa. Đêm nay chẳng qua là nhớ lại chút chuyện cũ, trong lòng có hơi hụt hẫng mà thôi."

"Anh không biết sau lưng Trần Tinh lại nói kháy em như vậy. Sau này anh sẽ không qua lại với cậu ta nữa."

Tôi dứt khoát ngắt lời anh ta.

"Ký vào bản hợp đồng mua nhà này đi."

"Về mặt tình cảm, anh đã có lỗi với tôi rồi, thì ít ra về mặt vật chất, anh không thể để tôi chịu thiệt thòi thêm nữa."

Home
Sau