📖 CHƯƠNG 2
2
vạt áo của Lục ta. Nghiên Chi cuống lên, vừa định nhào tới níu
ngực, chặn đứng Liền lại bị chỗ mũi cũ. đao của Thanh Loan kề ngay trước
vẻ cười hoảng lạnh: loạn Ta của xoay Lục người Nghiên lên Chi, ngựa, cúi từ người trên kề cao sát nhìn tai xuống hắn
ngoãn hiểu chuyện!" "Phò mã đừng quên, bản cung thích nam nhân ngoan
hoa đăng, ta Ngọn đầy roi ẩn ngựa ý chỉ nói: vào mấy xe nguyên liệu làm
nhất đấy định nhé." phải "Việc dốc lớn hết tích sức phúc lực, báo đừng cho làm hoàng mất thất, mặt phò bản mã cung
cho bách tính "Thanh Đại Loan, Ung canh ta." chừng phò mã ban phát phúc báo
đe một con Ta chó vỗ kiểng vỗ nghịch lên ngợm. má hắn, giống như đang răn
với nghênh vẻ ngang mặt rời Liếc nhục đi. nhìn nhã Lý và Tố đầy Nhược căm đang phẫn, quỳ ta rạp vung dưới roi đất ngựa,
Gió tung vạt áo, ngựa lao trong gió.
chợt có một Khi mũi phi tên qua bắn phố ra. Trường An, từ trong bóng tối
c.h.é.m lại bay Bị thẳng ta đâm né xuyên người giữa tránh trán thoát, kẻ nhát đó. đao quay lưng
đổi. Vó ngựa không dừng, sắc mặt ta chẳng hề thay
người xuống ngựa, Hộ xách vệ xác bận tên phi tử ngư sĩ phục kia phía kéo sau lên liền lưng bay ngựa.
lại, phồn hoa Phố như dài cũ. vẫn ồn ào náo nhiệt, xe ngựa qua
mắt vừa rồi, Cứ chỉ như là thể một cảnh giấc m.á.u mộng tuôn chóng xối vánh xả thoảng trong qua. chớp
chén trà xem Nửa tấu canh chương. giờ sau, ta ngồi trong thư phòng nâng
ngay bên mép Cái giường đầu Thẩm của đại tên nhân. tử sĩ nọ đã được treo
lạnh, làm ngọn Chu nến Tước lay bước động. vào cửa, mang theo một trận gió
Ta ngừng bút mực, ngẩng đầu lên:
"Thế nào rồi?"
Chu Tước gật đầu:
sợ phủ hãi gọi đến nữ "Thẩm ngất nhi đại lịm, về." nhân ngay cơ trong thể đêm ốm sai yếu, người lúc đến đó Quốc đã công
cùng xuất phát "Xe một ngựa lúc!" về Thẩm gia và xe ngựa vào cung,
trên môi ta. Tiếng mõ vang lên, gõ ra nụ cười giễu cợt
lời cảnh cáo "Như dành vậy, cho Thái ta hậu phải nương trả nương giá hẳn bằng đã mạng hiểu người." rõ,
ta và thiên Thái tử. hậu đương triều không phải là sinh mẫu của
suông. Bà ta dưới gối không con, mang danh Hoàng hậu
Hoàng hậu. Hoàng huynh tuy là trưởng tử, nhưng không phải con
một tự cuộc nhiên hợp hình Tựa tác thành. như mỗi thuyền người bè tự nương mưu nhau, cầu phong tiền thủy đồ hòa cứ hợp, thế
cát bụi, bao Những sương ánh gió mắt năm lạnh xưa nhạt thảy ngày đều trước hóa đều thành hóa huân thành chương.
đấu hưởng đá vinh khắp quang Mới chốn thời có hậu thái mười cung, bình năm, c.h.é.m thịnh ba g.i.ế.c trị chúng xuyên này. ta suốt đã triều chung đường, tay cùng
vọng cung, càng mà lớn, nuôi Đáng bà vọng tiếc, ta tưởng Thái không nhúng hậu cam tay nương tâm vào nương dừng triều tuổi chân chính. càng ở cao Từ tham Ninh
hầm đục một bầu bát trời Mượn canh quang đôi hãm đãng tay hại trong ngọc thân Tử ngà thể Cấm của hoàng Thành. phi huynh, tần hoàn trong toàn cung khuấy
của chúng ta Thế cũng nhưng, chẳng cho đến dù lượt hoàng bà huynh ta gục làm ngã, chủ. giang sơn
phong triều ta chính. làm Hoàng Nhiếp huynh chính bỏ Trưởng ngoài Công tai chúa, mọi thay lời huynh dị ấy nghị, quản đặc lý
dâng mớ đựng tận tâm trong mặt can chiếc Ngày Thái thối đĩa đầu hậu tha pháp tiên nương của lam ta nương vị chạm nhậm tôn phi trổ chức, quý. tần tinh liền hạ xảo, sai độc mang người kia đến moi ra,
ròng rã nửa Dọa tháng cho trời bà không ta dứt. mặt mày thất sắc, nôn mửa
Bà ta nằm liệt giường, ta đến thăm.
hơn gan ta nửa khoét liền năm. ruột trắng Chỉ nọ bệch, ngồi gọt truyền bên cho thái mép bà y, giường, ta rồi dùng một ốm chính quả liệt con táo, giường đao mặt suốt moi bà
cung, chỉ còn Từ một đó tay về che sau, trời Thái ở hậu chốn lui hậu về cung. Từ Ninh
vàn hoàng lời huynh. chửi Còn rủa ta, mà ở làm sau vị rèm nữ buông, vương đội nhiếp trên chính đầu phò muôn tá
chúng mặt ta nhau không giữa Bằng ngừng thanh mặt đấu thiên không đá bạch bằng sống nhật. lòng c.h.ếc, suốt cũng bao hiếm năm khi qua, xé dù rách
huynh bất hậu hộc đồng, hơi m.á.u vài chút Chẳng ngay lão là qua trên thần lấy là long cựu cái hôm kỷ. trào c.h.ếc qua chịu ra trên sự uy triều xúi hiếp, đường giục ép ý của hoàng kiến Thái
bọn lên, cho họ. mượn cái đà chí Ta c.h.é.m hướng bèn đầu văn vén hai thần rèm, khúc c.h.ếc bước xương vì ra xẩu lời triều cứng can đường, đầu, ngăn vung thành của tay toàn
bề tôi dưới Thật trướng là Thái không hậu khéo, nương hai nương. kẻ đó lại chính là
suýt nữa thì Thái ngất hậu xỉu. nổi trận lôi đình, khí huyết trào dâng,
cho ta nếm Nhà mùi mẹ lợi đẻ hại. của bà ta liền nóng lòng muốn
Thái nào hậu mà nương lão Quốc nương, chưa công cả từng gia đời thấy. vốn liếm là m.á.u huynh trên trưởng lưỡi ruột đao, thịt trận của mạc
nhân, lại vô Nhưng cùng ông yếu thông ớt. gia tốt của lão là Thẩm đại
cũng chuyên m.á.u khó. môn me làm be Đã hoàng bét bảy huynh dọa mươi chướng cho tuổi mắt, đến đầu, lại mức một bị giờ bụng một cất đầy cái mình nước đầu lên bẩn, người
may của ta, Lời Thái phản hậu kích nương và nương cảnh giờ cáo này không hẳn nhượng đã bộ rõ. mảy
ta đẩy tới Một trước bức mặt thư Chu đã Tước: được niêm phong kín kẽ, bị
"Đưa tới biên ải ngay trong đêm!"
lại càng mong Tạ ngóng gia một nắm tay giữ che binh trời. quyền nhiều năm, Thái hậu
lưng sẽ tung Nay chiêu bị hiểm ta độc. công khai vỗ mặt, chắc chắn sau
Hoàng huynh à, nguy to rồi.
muội lại là May ruột thay, thịt mẫu chung hậu một không mẹ phải sinh m.á.u ra. mủ, nhưng muội
m.á.u huynh thịt ấy. của Ngai mình vàng làm của đệm huynh cũng ấy phải có dựng đổ nó xuống, thẳng ta lại lấy cho
chén trà đã Xong nguội xuôi ngắt những lên. việc này, ta mới vươn tay, nâng
khi đưa chén Chu tới, Tước khẽ vội giọng vàng nói: thêm nước thay trà cho ta,
hoa đăng luôn "Một tay kẻ không quỳ dám mãi nghỉ." không dám dậy, một kẻ đan
Tố Nhược. Nàng ấy đang nói tới Lục Nghiên Chi và Lý
3
Ta nhấp một ngụm trà, không nói rõ đúng sai.
trong tay. Lục Nghiên Chi, giống như chén trà ngâm quá lâu
Uống thì chát miệng, mà bỏ đi thì tiếc.
ta T.á.t mượn ra, chuyện ép Năm chiến ta đấu sự làm đá ở tròn với Bắc trách Thái cương nhiệm hậu đem của thê chỉ một thảm thị công nhất, của chúa. bà Bồ
Tâm xin điện, thánh mang chỉ Bá muôn đưa quan dân ta văn thiên đi võ, hạ hòa đồng và thân. loạt bách quỳ tính ngoài biên cửa ải Dưỡng ra,
hậu, thái trong y. cơn Hoàng thịnh huynh nộ vì mấy ta lần mà suýt xé ngất rách lịm, mặt vội với vàng Thái truyền
Đêm lạnh vắng lặng, mưa giăng nặng hạt.
dường như đã Xe bước ngựa vào của bước ta đường lăn cùng. bánh qua phố Trường An,
thể c.h.é.m. Bề tôi trung thành, tướng lĩnh giỏi giang, là không
Gian thần tặc tử, là c.h.é.m mãi không hết.
huynh siết c.h.ếc nữa, cổ Quốc thì Thái công Ta xe hậu, gia, đang ngựa mạo ta nghĩ, đột hiểm còn trước nhiên xông có khi bị vào thể rời chặn hậu làm kinh lại. viện gì thành, Tạ cho ngoài gia hoàng việc c.h.é.m
áo trận xanh gió ướt lạnh Lục sũng, cũng Nghiên thân có Chi hình thể mười ốm quật bảy yếu ngã tuổi gầy hắn. chắn gò, trước tựa xe như ngựa, một
"Hãy gả cho ta!"

