Menu

📖 CHƯƠNG 3

24 tháng 3, 2026~10 phút đọc2.022 từ3/9 chương

4

tiếng gào thét Chúng của ta hắn, cách ta nhau nghe rất không xa, được tiếng rõ gió ràng xé lắm. nát

lại của mẫu Cho phi, đến níu khi lấy hắn ống cầm tay nửa áo miếng của ngọc ta: bội còn

ta từng có "Ôn hôn gia ước, của người ông có ngoại thể Điện gả hạ cho và ta!" Lục gia

hạ cũng giải "Như quyết vậy, được Điện mối hạ nguy không trước cần mắt!" đi hòa thân, bệ

hy vọng, ta Khuôn thẫn mặt thờ hắn nhìn dần rất rõ lâu. nét, bừng cháy ngọn lửa

"Bản cung thích nghe lời nói thật!"

cùng vẻ không Nước cam mưa lòng đập nương vào theo đáy hơi mắt ẩm hắn, tuôn sự trào... chua xót

"Lục gia sa sút, ai ai cũng chà đạp."

không theo kết qua Tạ bè khỏi gia kéo "Tổ đêm ép cánh phụ nay bệ rồi ta mất!" hạ tống đã cúi vào bảy đầu, ngục! mươi liền Ông tuổi, bị nội không ghép e chịu vào là... hùa tội

ống cuối tay cùng. áo Đôi rộng môi của hắn ta, run như rẩy, níu giọng lấy khàn cọng đặc, rơm níu cứu chặt mạng

Điện đi!" hạ, hãy "Thói để đời ta bất làm công, kẻ bề bầy tôi tôi trung quỳ trinh dưới khó chân sống! người

tình cờ va Ngày vào hôm nhau. đó, tựa như hai bóng ma cô độc,

ngựa, chúa xông cướp thẳng tổ Ta vào phụ vươn ngục hắn tay tối ra về lấy ngoài. phía thân hắn, phận đưa Nhiếp hắn chính lên Trưởng xe Công

nửa ta miếng thực ngọc hiện Hôm trong lời sau, lòng hứa. Lục bàn Nghiên tay Chi ra, quỳ nhất trên quyết đại ép điện, hoàng xòe huynh

biết trời cao Hoàng đất huynh dày, giả đánh vờ hắn nổi đến giận, da mắng tróc mỏ thịt hắn bong. không

ngự thư phòng Cuối không cùng, chịu khi rời hắn đi, cả mới người buông đầy tiếng m.á.u thở quỳ dài: ngoài

bạc thân để rồi!" đi "Kẻ gặp này mẫu ngang phi, bướng, đành trẫm phải không để thể hoàng mang muội tiếng chịu bội tủi

tã. Ta kéo Lục Nghiên Chi ra khỏi cơn mưa tầm

Hắn cứu ta khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.

Ta trên triều đường càn quét bốn phương.

Hắn ở phủ công chúa dẹp yên hậu họa.

bộc một lộ sáng tài một Những năng tối, năm sắc chưa qua, sảo, từng chúng hắn xảy ta vững ra chung vàng sai sống chu sót. ăn toàn ý, mọi ta việc,

Chỉ có Lý Tố Nhược là một ngoại lệ.

5

hạ bên người Tổ Lục mẫu Nghiên của Chi. Lý Tố Nhược là ma ma hầu

Nghiên mấy Chi, năm bà trời. Năm bị Lục đánh gia một gian gậy nan vào nhất, thắt vì lưng, bảo liệt vệ giường Lục suốt

nhào vào lòng Cho Lục nên, Nghiên khi Chi, Lý cầu Tố xin Nhược hắn vận cứu đồ tổ trắng mẫu... muốt

lo và lắng, đạo phái lý Ta vị cho không thái hắn. nói y một giỏi lời, nhất giữa đi lúc vẹn hắn toàn tràn ân đầy nghĩa

không về ngủ. Nhưng đêm đó, Lục Nghiên Chi lần đầu tiên đêm

chẳng loạn còn thần nhiều, tặc Cũng mất tử chính khống lăm đêm chế le đó, xông dòm ta vào ngó biết ngục này hoàng tối, đến huynh c.h.é.m tên thời hết khác. gian tên

vò c.h.é.m không M.á.u đứt, nhuộm lê đẫm bước xiêm chân y, nhọc ta nhằn nắm về chặt phủ. mớ tơ

gió thổi suốt Sau một đó, đêm, đứng ướt dưới đẫm khung cả cửa nửa sổ đời lạnh gian ngắt truân. nghe

kinh yếu hãi ớt nhận hỏi: Tiếng ra quạ cõi kêu lòng làm đầy ta vết giật m.á.u mình nhơ tỉnh nhuốc, giấc, ta khi từng

"Phò mã đâu? Xiêm y của ta bẩn rồi!"

nặng ta. nề, dưới Hắn gối hầu luôn hạ giấu ta đao, quen người rồi, ngoài lòng không ta thể phòng lại bị gần

tiếng. Thanh Loan cúi gầm mặt, ta liền bật cười thành

cần hắn, mà Đó hắn là lại lần vừa duy khéo nhất không ta có yếu mặt. đuối đến mức

Nhược ma nhút ma nhát tỉnh Hôm sợ lại, sau, sệt, sau Lục hắn này Nghiên đành sẽ Chi phải không giải ở thế thích lại nữa. với bầu ta, bạn. A Đợi

Ta gật đầu, không nói gì cả.

và yếu đuối Ngoài của cửa đêm sổ qua nắng tất gắt thảy chói đều chang, bị sự xé ẩm nát. ướt

Nghiên Chi, còn Từ có đó, thêm người Chu hầu Tước. hạ bên người ta, ngoài Lục

gì không chu Lục đáo. Nghiên Chi từng hỏi ta, có phải hắn làm

hại. chỉ sự là, ỷ ta lại Ta không rơi không muốn rụng nghĩ lại đập ra vào nát hắn một ta không đêm thành chu không bộ đáo nơi dạng ở nương thảm đâu, tựa,

Ta đáp lại hắn:

"Không có!"

Hắn tưởng rằng, hắn có thể giấu trời qua biển.

để cho căn nàng Lý nhà ta Tố nhỏ, Lấy sai Nhược, thậm tiền bảo. ở chí tiêu phía bỏ vặt bắc tiền hàng thành mua tháng mua một mua cho tiểu sắm nàng nha xiêm ta đầu y một

một bẹp góc dưới án cùng. Thuật thư giấu của trời ta, qua bị biển mớ của công hắn, vụ chất dày đống đặc ở đè

Việc ta cần bận rộn ngày càng nhiều.

đường, một mặt Chạy bầu đua bạn với cùng thời hoàng gian, huynh. một mặt thanh trừng triều

tình trường. Không có lúc nào bận tâm đến chuyện nữ nhi

lóc áo sướt Lục mướt Nghiên Nhưng chờ Chi chẳng ở không được cửa buông. mấy phủ ngày, công Lý chúa, Tố níu Nhược chặt lại ống khóc tay

mày trắng bệch, Bắt hoảng gặp sợ ta núp mệt ra mỏi sau hồi lưng phủ, Lục nàng Nghiên ta Chi. mặt

6

Sơn, và mỏng đè ấu manh, ép tử nhưng Ngày khiến cho từng hôm ta ta, câu đó vừa huynh từng hoàng ngột ấy chữ huynh ngạt gầy lại phó vừa gò nặng thác đau như tựa cả đớn. một núi giang cơn Thái sơn gió

Lý Tố Nhược giống như khắc tinh của ta.

làm ra vài Luôn chuyện ở khiến vào ta những nhịn lúc không ta được khó muốn khăn c.h.é.m nhất c.h.ếc mà ả.

có bản tính Hoàng thích huynh c.h.é.m nói g.i.ế.c, đúng, bách bậc tính làm làm chủ sao thiên có hạ ngày đều mai?

nói một lời, Nhìn chỉ hai mệt kẻ mỏi đáng nhíu ghét mày. trước mắt, ta vẫn không

mạnh vào kheo Thanh chân Loan ép liền ả hiểu quỳ chuyện rạp mà xuống kéo đất: người ra, đạp

"Thấy công chúa, phải hành lễ!"

phóng ánh mắt Lý cầu Tố cứu Nhược về sợ phía hãi Lục đến Nghiên hoảng Chi. loạn bạt vía,

ta: Lục Nghiên Chi lần đầu tiên mở lời cầu xin

không hiểu lễ "A nghĩa, Nhược xin sinh Điện ra hạ ở khoan thôn dung!" quê, thiếu hiểu biết,

Ta nhạt nhẽo liếc nhìn hắn một cái.

hoa bạc. văn mây, Một điểm bộ xuyết trường bằng sam tùng lụa trúc trắng thêu ánh từ trăng chỉ dệt vàng chìm sợi

Vừa thanh lãnh, lại không kém phần quý phái.

Là ta đã ban cho Lục Nghiên Chi thể diện.

bọc eo lại Ngặt đeo nỗi một hắn chiếc lại túi không thơm biết bằng điều, vải trên thô. đai ngọc

Chẳng ra cái thể thống gì, thật sự chướng mắt.

Ta cất bước vào cửa, mắt nhìn thẳng:

kỹ, thế thì đây nào hãy là là cùng "Đã lần lễ nàng không thứ nghĩa ta biết hai đi. quỳ lễ rồi!" Đã trọn nghĩa, trọng hai ngươi tình canh liền trọng giờ dạy nghĩa đi. nàng như Nhớ ta vậy,

Bóng dáng Lục Nghiên Chi lảo đảo.

an hai quy đầy phận canh củ mình, hơn giờ và ốm Ngày rất mới sự liệt tuyết nhiều, được thân giường đầu ngược khiêng sơ khá mùa lại về xa nhiều năm cũng phủ, gần. ngày. đó, hiểu hai Sau quỳ được người lần ròng thế nhiễm đó rã nào gió cũng đủ là tuyết

hoàng tâm cung, cơ loại không Ta trừ từ mỗi kẻ một ngày dị thủ đi kỷ, đoạn lại thâu nào. giữa tóm phủ quyền công hành, chúa dốc và cạn

phủ ngày một M.á.u trễ. trên mũi đao càng thấm càng đặc, ta về

ta dưới mái Lục hiên Nghiên hành Chi lang. ngoan ngoãn hơn rất nhiều, luôn đợi

chiếc lò sưởi Bất tay kể luôn khuya giữ thế độ nào, ấm trên áp. tay hắn vẫn ôm

có dưới thể bao tạm mệt Chút thời mỏi hơi ủi của nóng phẳng ta. áp những vào nếp xoa nhăn dịu nhúm ấy, đầy dường cõi như lòng

dài: Hoàng huynh dạo này thường xuyên nhìn ta mà thở

lại một mình "Hoài thôi. Cẩn, Vi huynh huynh trưởng biết đi làm rồi sao thì với muội muội chỉ đây!" còn

Cho đến đêm Thất Tịch hôm qua.

liền đuổi ta Hoàng ra huynh khỏi dùng hoàng bữa cung: cùng Thái tử và Hoàng hậu,

hoa gánh muội đăng, nặng rồi. giống của Về "Hoài như người bầu Cẩn, những làm bạn muội đôi huynh với có phu trưởng phò cuộc thê này mã đời bình quá đi, của thường lớn, cùng riêng vậy." liên hắn muội. lụy thả Là tới

nhi mang huynh, đôi theo chuẩn chén, thuyền bị Ta làm rồng đưa tranh một của Lục thủ đôi hoàng Nghiên về phu thất Chi phủ thê và dạo trước bình lời hồ lúc thường. căn ngắm mặt dặn đèn, trời của nhâm lặn, hoàng

Nhưng hắn, lại không có mặt.

Thuyền có thể đợi người, nhưng ta không muốn đợi.

như tờ giấy Duyên mỏng, phận chọc giữa một người cái với là người, thủng. lúc mỏng manh tựa

lại và vừa Lý vặn Tố Hành liếc Nhược lang mắt bên dài một bờ. mười cái dặm, đã ánh nhìn đèn thấy rực Lục rỡ, Nghiên ta Chi

chụm đầu cùng Lục Lý Nghiên Tố Chi Nhược ôm làm giấy hoa xuyến đăng. chỉ và lạt tre,

vẻ vô cùng. Ánh mắt hắn thư thái, thần sắc nhẹ nhõm, vui

có xuyên linh qua cảm, ánh Thuyền chợt đèn. của ngước ta mắt từ lên, từ cùng cập ta bến, bốn hắn mắt dường nhìn như nhau

mắt của hắn Rõ lại ràng trong phồn nháy hoa mắt đang ảm ở đạm ngay hẳn bên đi. cạnh, ánh

một sự mất Giống hứng như chẳng sự hợp xuất hoàn hiện cảnh của đến ta nhường ở nào. đó, là

nhân. hoa bóng đăng lưng nhỏ của Lý trên nàng Tố tay, ta, Nhược trên dáng mang đó vẻ theo dùng yểu chút nét điệu, đắc mực nhan ý phác sắc nâng họa giai chiếc lại

Là do chính tay Lục Nghiên Chi vẽ nên.

Hắn đã quá mức để tâm rồi.

một cục mực Nét đen bút ngòm xuyên trong thấu ngực qua ta. lớp giấy xuyến, nhuộm thành

thành răn Nghiên kia. đe Chi và làm Vậy dạy hàng nên dỗ trăm ta hắn, chiếc liền mới hoa trước xảy đăng mặt ra bên bao cảnh bờ người tượng hào gõ ép quanh nhịp Lục

ra khỏi dòng Đèn hồi dầu tưởng. nổ lách tách bọt tàn, ta rút mình

Chu Tước hỏi ta:

khiến ả dăm "Sao lần không bảy âm lượt thầm làm xử trò lý cười ả cho cho thiên xong, hạ!" đỡ

Ta nhẹ nhàng nhếch khóe môi:

kẻ c.h.ếc khác. trước Mầm cũng "Trừ họa không khử không nên một nằm là kẻ ở nàng như trên ta!" nàng người ta, nàng sẽ ta, lại kẻ có phải

HomeTrước
Sau