📖 CHƯƠNG 4
7
về bốn rời phủ trăm mệt công sáu mỏi Chiều chúa. mươi và ngày ba đôi hôm chiếc bàn sau, hoa tay Lục đăng, rỉ Nghiên kéo m.á.u Chi theo đầm mới thân đìa làm hình trở xong rã
không hề ngẩng Hắn đầu xách lên. một chiếc hoa đăng bước vào cửa, ta
tin báo quân Nước tình Bắc chất Địch đầy đang trên rục bàn rịch án rắp của tâm ta. dòm ngó,
a dua phụ Thái họa hậu vang chủ lên trương một khai mảnh. chiến, trên triều đường tiếng
được tái khởi Chiến dụng. sự nổ ra, chính là ngày quân Tạ gia
quyền, sẽ trở Đến thành lúc vị đó, Hoàng Thái đế hậu không một ngai. tay thâu tóm đại
quay hoàng đầu huynh ngựa e Vung tiến là tay thẳng phải lên về chắp một kinh tay cái, đô, dâng ba chiếc cho mươi long người vạn kỷ khác. đại này quân của
lại ném toàn Hoàng bộ huynh bài sứt toán đầu khó mẻ này trán cho lo ta. âu tột độ,
năm, nay lại Những sắp ngày phải tháng thấy yên cảnh bình đao mới kiếm trải vô qua tình. được hai
tính những không trang tấc nam Dưới sắt nhi gót trong mang sắt tay, tấm vó bỏ lòng ngựa mạng son chà trên sắt. đạp chiến đều trường là đều bách là
ngày thành mai cũng sẽ chỉ Nhưng phải là nếu nhường chuyện không mười sớm đánh, bước, muộn. hôm cảnh nay binh nhượng lính bộ dồn một đến bước, chân
Tiến cũng khó, mà lùi cũng khó.
Ta day day giữa trán, phiền não vô cùng.
tay Chu Tước, Lục đi Nghiên tới Chi bên liền cạnh nhận ta. lấy bát canh sâm từ
như lên trước xoa kia, bóp Thấy đi thái ta ra dương không phía cho màng sau ta. để lưng ý, ta, hắn tự liền ý giống đưa hệt tay
Lại bị ta nghiêng đầu né tránh.
Hắn cứng đờ tại chỗ, kinh ngạc hỏi:
"Điện hạ vẫn còn đang tức giận sao?"
Ta lắc đầu:
rẻ tiền trên "Tức người giận ngươi, sao? xông Không đến đáng! mức Chỉ khiến là ta mùi buồn son nôn!" phấn
thở hắt ra, Lục bày Nghiên ra Chi dáng khựng vẻ lại, dung một túng lúc đầy lâu bất sau lực mới nói:
"Vẫn còn ghen tuông với một tỳ nữ sao?"
đỡ nàng ta "Nàng lên ta xe quỳ ngựa, cả chỉ một có đêm, vậy ngất mà xỉu thôi." rồi. Ta
vào tiếng công thở vụ, dài: Thấy không ta thèm từ đáp đầu lại đến hắn cuối lấy chỉ nửa dồn lời, tâm hắn trí buông
cũng là chuyện "Hiếm mới khi mẻ." thấy Điện hạ ghen tuông vì ta, thật
đáng ta, hơn gửi ta thương. cha một nuôi sẽ Ta mẹ chút, ở "Tổ không nể nàng chỉ nông mẫu để tình ta vậy thôn của nàng nghĩa c.h.ếc mà chịu Lý ta của dưới thôi. đủ Tố hầu ma đao Nhưng đắng Nhược hạ ma, của nếu cay, có trước nên bọn Điện thật ơn mặt chiếu ác hạ sự cứu nữa." cố phỉ, không rất mạng nhiều phải thích,
Ta ngẩng đầu lên khỏi đống thư từ.
mắt của Lục Mượn Nghiên một Chi, tia rành sáng rọt rọi từng vào, chữ nhìn nghiêm thẳng túc vào nói: đôi
có phò không biết mã, xuể. vì kẻ Nhưng "Đường sao chen ta, đường không?" lấn lại là sứt cứ công đầu thiên chúa mẻ vị như trán mà ta đâm chọn muốn đầu ngươi. chọn vào, Ngươi một đếm
rối vướng cho bận ta, trong "Vì lại phủ ngươi còn công ngoan có chúa ngoãn thể của hiểu dẹp ta." chuyện, yên sẽ những không nỗi gây lo rắc toan
và run rẩy, Mặc ta cho lạnh khuôn nhạt mặt nói: Lục Nghiên Chi chợt tái nhợt
kẻ nữa, một khác ngược kẻ xem lại không "Nếu sao!" còn đủ, như chuốc ta những lấy hoàn điều phiền toàn này toái có ngươi cho thể đều ta. thay không Vậy thêm làm xin vài được lỗi,
Chi ra ngoài. Vung tay lên, Thanh Loan đi tới mời Lục Nghiên
cúi đầu viết Ta sách cầm lược lấy cho bút hoàng lông huynh, sói, không chấm buồn mực ngẩng Huy lên. Châu,
tranh giành ghen "Ta tuông không với rảnh một rỗi nữ nhường nhân." ấy thời gian để đi
sẽ xử lý "Ngươi ngươi!" mà không xử lý êm đẹp nàng ta, ta
8
phải nhân là mà để c.h.ếc!" "Tổ ngươi phụ cùng ngươi cả lấy Lục mạng gia sống của để ngươi phó vì thác, một không nữ
Lục Nghiên Chi nghe vậy, đầu ngón tay run rẩy.
đến tổ phụ Hắn của chưa hắn từng và nghĩ lời tới, hứa sẽ với có ta. ngày ta nhắc
nóng cốt hậu. hoàng của khí, huynh bậc ông mà Tổ trung vì tự phụ thần vẹn sát Lục lên toàn trong gia khắp đại ngục là mặt nghĩa, tối, người mũi giải hất có Tạ nguy thẳng huyết gia cho dòng tính và ta m.á.u và Thái và
trong cỏ sạch rác, đã trên Việc biến triều răn thành đường đe bức ai những cung nấy bề ép đều tôi tội, lo trung coi sợ quân mạng bất ái người an. quốc như
quán và trà thủ tửu đoạn Ta lâu một chỉ đều tay châm rêu che ngòi rao trời thổi về của gió phong Tạ đôi cốt gia. chút, của khắp Lục các gia
sóng mũi tác ngọn tên với gió, dính Tạ Cùng chịu m.á.u gia, lúc đủ lên thế đó, mọi xe là ta lời ngựa đẩy ráo chỉ của Quốc riết trích những công sai và đại gia người mắng thần lên cắm chửi. không đầu vài hợp
thỉnh nguyện. Triều thần liều c.h.ếc can gián, muôn dân dâng thư
ba quốc, đời hiển làm nhiên Cái võ là danh tướng gánh oan miệng không loạn lúc nổi. thần nào tặc cũng tử, hô Quốc trung công quân phủ ái
về phía sau, Lão tránh đành đi phải sự cõng sắc gai sảo nhận của tội, ta. từ đó lui
m.á.u của Lục Trận lão chiến đại này nhân thắng đổi lợi lấy. mỏng manh, lại là dùng
Ông cầu xin ta:
phu, tộc trách. mà phần Mong mở lớn Điện "Nghiên cho là hạ Chi Lục kẻ nể nhu gia tầm tình nhược một thường hành thiếu con vô động quyết đường dụng, hôm đoán, sống." không nay con kham của cháu nổi lão trong trọng
nên cầu xin Ông bằng là ba người cơ tỉnh hội: táo, sợ làm ta khó xử,
rách." nước tự, này Điện mà hạ "Ba vẫn hoàn lần không toàn khoan nên có dung hồn, thể đã thì vứt là là bỏ ân Lục như trời, gia đôi nếu đáng giày đến tuyệt
ta. Ông trút hơi thở cuối cùng ngay dưới mí mắt
xác đẫm m.á.u. Thứ ta mang ra khỏi ngục tối, là một cái
vang, mỗi bước Xe một ngựa tiếng lăn hô: bánh qua phố dài, cồng chiêng đánh
"Đón vong linh Lục đại nhân về nhà!"
cuối cùng của Ông Lục c.h.ếc gia oanh đứt oanh gãy. liệt liệt, là chút phong cốt
đỗi chiếu cố Ta Lục không gia. quên ơn bỏ mạng, nhiều năm qua rất
mất sự gian Nhưng lao bước lúc qua lội vũng bùn. lầy rồi, người ta liền quên
ép cao báo để đáp, nhúng Con mượn tay cháu cớ vào Lục bán triều gia mạng chính. dăm cho lần ta, bảy đòi lượt bổng cậy lộc ơn quan
là để đồ cả vong đời Cầu ân không mà bội thể không nghĩa, sinh được, đáng con. liền đời chửi lúc rủa nhỏ ta bị sau hạ lưng độc
nhan mắng rác, nhản ta mắng khắp họa ta Mắng nơi. quốc dã ta ương tâm là dân, lang phận mắng sói nữ ta c.h.ếc nhi coi không mà mạng được dám người tử lộng như tế quyền, cỏ
chưa xếp tới Bàn lượt. về việc chửi rủa ta, người Lục gia còn
cho kẻ đó Chỉ chìm là thây ta dưới nghe hồ thấy sen. phiền, liền ngay trong đêm
hỏi ta, ta Khi vô Lục cùng Nghiên nghiêm Chi túc mang nói: khuôn mặt trắng bệch đến
định sẽ làm "Chuyện được. ta Bọn đã họ hứa là với bọn Lục họ, lão ngươi đại là nhân ngươi." nhất
chính mà hội là đắc mà cả ý Lục "Nếu Lục vênh đại ngươi gia váo nhân cũng phải quên dùng giống chôn hết mạng kẻ cùng!" tất đổi đó, thảy, lấy, quá chà thứ đỗi đạp ta tham ba muốn lam cơ
"Ngươi nhớ kỹ chưa!"
cháu mực. Lục gia Ngay c.h.ếc lúc đuối này, kia mặt đang ngọc được đeo ta hông đặt của bên tên cạnh con nghiên
Ánh mắt Lục Nghiên Chi ghim chặt vào vật đó.
Đó là sự răn đe, cũng là lời cảnh cáo.
cũng có thể Có c.h.ếc thể cả c.h.ếc Lục một gia. đứa con cháu Lục gia, thì
Đạo quân thần đi trước, đạo phu thê xếp sau.
gì nặng, là Ta Lục xưa Nghiên nay Chi luôn hồ hiểu đồ rõ rồi. cái gì nhẹ cái
lại ba phần Hồi - lâu rầu sau, rĩ hắn buông - một người chữ vừa "Được". mới tỉnh táo

