📖 CHƯƠNG 4
(tiễn mạng) sao? "NgươiChuyên khôngđi biếttiễn biệtmạng danhngười củata hắnđấy!" là 'Tống Mệnh'
là vị Cố TaTam nghiLang hoặc:đó "Tiểukhông? thư.Ngoại .thất .của liệungười cóấy!" phải
Tiểu thư đập tay lên trán, sực nhớ ra nói:
tử chính là "TiểuCố Sương,Tam taLang quênđấy." mất chưa nói với ngươi. Thế
đó dưỡng thương.""Lúc đó hắn ta bị thương mù mắt, đang ở
có tận hai Tiểutên thưmù, hétngươi toánđi lên:nhầm "Cáicửa ngõrồi!" Đông Nhai đó
Ta: ? ? ?
chung một chỗ Thờithế buổihả? này, sao người mù cũng rủ nhau ở
7
coi xử. mớ hắn với. tranh là Tống ảnh Nghĩngười Hoành học đếnmù, "thế được suốtlại này ngoài nửacàng thế phố nămkhông kia", vào trờicoi thậm thực đó,hắn chí tế, talà còn vừa đãcon áp không đốingười. dụng
thểnạn xinmột nghỉthời Bắp không? gian." chânTa tathấy. run. lẩy. bẩy:mình "Tiểucần thư,ra tangoài cólánh
cuộc ngươi đã Tiểulàm thưnhững hítgì mộtthế?" hơi lạnh: "Hít! Tiểu Sương, rốt
Giờ giải thích cũng không kịp nữa rồi.
cholượng ta,ngân lạiphiếu. Nàngmóc ấytừ nhanhtrong chónglòng tháoCố trâmThế vàngtử trênra đầunăm nhéttrăm
đếnngươi đóđâu." rồi, "Tachỗ cóđó mộthẻo thônlánh, trangtuyệt ởđối ngoạikhông ô,ai ngươitìm từngthấy
ra bằng cửa Tasau. cảm động đến rơi nước mắt, lén lút chuồn
đượcthấy nămchỗ ngày,này. Ởsóng thônyên trangbiển phonglặng. cảnhQuả hữunhiên tình.Tống TaHoành ởkhông đótìm
cớ Bảo,hắn đều trời cơnăm đỏ nóng, bắpbận. mặt Trongđưa cuồn cúi thônnước cuộn, đầu. trangcho mỗi Ta cóhắn lần nhìn mộtba đi mà nônglần, qua thấy phulau trước rạo tênmồ cửa rực, làhôi phòng mượn Acho ta
kém, thi, lư làm trông qua bộ thanh lại. Nhàphong tú Ta bênnhã yếu nghe cạnhmà ớt, không cònđáp lúc hiểu, cólại ngâm nhưng mộtmấy thơ cũng thưcâu. thì chẳng sinh đầu chịu đang cứ thua ôn lắc
dunglương miêntẩm vũtử "Phấn cao; bồ hương dục đào." hãnbãi thấpđàn daolang cầmmôn chẩn,nòng xuânxứ, đậulinh tôhóa
vàng cầm cuốn Hắnsách tache nghemặt xong,rồi mặtchạy đỏbiến bừngvào nhưtrong gấc,phòng. vội
Sao thế?
Không hay à?
văn chương bằng Hayta, lànên tựquay thấyvề hổdốc thẹnlòng vìhọc khôngtập córồi? tài
củacả tiểumấy thưbài Đây đấy, cơ. làta talén đọcghi lénnhớ đượckhông từít mớđâu, thoạicòn bảnthuộc
tròtay chuyệnlớn vuibỗng Ngay vẻ, nhiên lúc một từ ta đêm phía đang nọ sau cùng khi ấn A đang chặt Bảo tắm, lên và một vai thư đôi ta: sinhbàn
"Phó Nhai? Ha."
phách tán. Hắn Giọngđịnh nóidìm quenchế-t thuộcta đếnsao? mức khiến ta hồn phi
Cách chế-t này chẳng đẹp đẽ chút nào.
sợ không khác dọa cố được đến ý không? Tatiểu mạo Người runthư phạm chế-t giọngnhà đâu. đuối nói:ta . sẽ "Vương.mất." . bị . Có trương . thể phình Vương đổi lên, gia, cách ta ta chế-t
Tống Hoành cười lạnh: "Nàng muốn chế-t thế nào?"
Miệng ta nhanh hơn não: "Sướng chế-t."
thành toàn cho Hắnnàng." im lặng một thoáng, nghiến răng nghiến lợi: "Được,
Dứt khoát thế cơ à?
mắt thúc mặc thâm giục y trầm. taphục, Ta tắm lại còn nhanh thấy đang lên. hắn nghi Vội đã hoặc, vàng nằm hắn lau nghiêng đã khô trên thiếu người, giường, kiên đang ánh nhẫn định
không thành. . "Không." phải muốn sướng chế-t sao? Hôm nay nếu chế-t
nhất định sẽ Hắncho dừngnàng lạibiết mộttay." chút, mài răng ken két: "Ta
Hoànhcủa sángkẻ quắcmù? Tađầy runuy cầmlực, cậplàm nhìngì kỹcó lại.nửa Đôiphần mắtdáng Tốngvẻ
mắt lại cũng Mẹrủ kiếp,nhau bâylàm giờcùng ngaylúc cảà?! chuyện người mù sáng
8
Một đêm sau đó. . .
cổ dào chân chân có định ta, phải trèo Talôi chuyện xuống đãngược ngày khỏi cốtrở một người hếtlại. ngày hắn, sức hai hắn rồi. đâu, liền Hắn lúc nắm tinh ta chặt lực run lấy dồi rẩy
"Vẫn còn thở được?"
Giọng hắn trầm khàn.
"Tiếp tục."
Tiếp cái gì mà tiếp!
thở cuối thôi Tađây. sắp trợn ngược mắt lên chỉ còn một hơi
.thư .được cókhông?" "Vươngthể gia.để .ta ."viết tamột giọngbức yếudi nhưthư tơ,cho "Có.tiểu
lời giúp nàng."Tống Hoành nhướng mày: "Muốn dặn dò gì? Ta chuyển
nếm thưtiếc. vị qua sau tiểu có này công Cũngmột đốt tử chẳngkiểu cho trẻ cónày, ta tuổi gì.thực thêm khôi .sự mấy ngô .là hình thôi. chỉhơi nhân Đời làcó giấy này muốnchút là mới tiểunuối mấy
hãy tự bảo Tatrọng nuốtlấy nướcmình." miếng: "Thì bảo tiểu thư. . .
Hắn im lặng một hồi, bỗng hỏi: "Vậy còn ta?"
Ta ngơ ngác: "Hả?"
nàngsao?" ngoài tiểu Hắnthư nhìnnhà chằmnàng chằmra, ta,thì cườikhông vìcòn tức:ai "Trongkhác lòngnữa
chănbị quấnxe." chặt Talấy cònta, chưahướng kịpra nghĩngoài chogọi thông,lớn: hắn"Phó bỗngNhai! dùngChuẩn
Khoan đã!
Phó cái gì Nhai? Nhai cái gì Phó?!
hồn: "Rõ, Vương Bêngia!" ngoài truyền vào một giọng nam trầm ổn hùng
Phó Nhai. Thực Cảsự ngườicó tangười cứngtên đờ.Phó ĐànNhai! ông. . . là
đi cho xuống hỏi hắn, giường, tên hắn hắn Hóathật tưởng tưởng racủa ta ta lúcta. là là đầu Phó Phó ta Nhai. Nhai. xông Lúc Hèn vào ta chi phòng đẩy hắn tắm hắn lại rửa ngã

