📖 CHƯƠNG 5
tùy miệng đặt Tacho. vốn. dĩ. tưởng đó là biệt danh tiểu thư
Hóa ra là có người thật sao?!
Tống Hoành vác ta trên vai đi ra ngoài.
Thư thư cười sinh sinh vui yếu và vẻ. Vừaớt, A Hai rasợ Bảo người khỏiđến đang thấy cổngmức xách cảnh thônlùi hộp này, tranglại cơm, đều đãnửa vừa ngẩn đụngbước. đi người ngay vừa ra. phải nói
.""Sương. . . Sương tiểu thư? Ngươi đây là. .
là muốn xông Alên Bảongay. thì chất phác hơn, đặt hộp cơm xuống
.""Sương cô nương, hắn ức hiếp ngươi sao? Ta. .
rồi! đầu,thể mặtbiến nóngmất Ta đến ngay quấn mức tại trong có chỗ. chăn, thể Mất chỉ rán mặt lộ trứng đến ra được, tận có chỉ nhà nửa hận ngoại cái không
quét qua giữa Tốnghai Hoànhngười bướckia, chânsắc khựngmặt lại,đen ánhnhư mắtnhọ lạnhnồi. lẽo
này, còn giấu "Nhiếp!cho Tiểu!ta Sương!tận Nànghai giỏingười lắm!nữa Ởcơ cáiđấy?!" thôn trang
Ta: ". . ."
Hiểu lầm này lớn quá rồi!
càngsinh thấp,và taA Nhìn vội Bảo thấy vàng đang áp nặn ngây suất ra người: xungmột quanhnụ Tốngcười Hoànhvới cànggã ngàythư
dịp Trần trong ta công những lại tử, ngày "Cáiđến A qua đó.thăm Bảo, nhé! .hai đa Lần .người. tạ sau. không. sự . sao." quan . đâu, tâm lần không của sau sao hai có đâu! người
"Không có lần sau đâu!"
khôngchóng ngoảnhmặt. lại Tốngmà Hoànhsải gầmbước lênrời mộtđi. tiếng,Ta vácbị ta,xóc đầuđến cũngmức
tiếng của thư Cuốisinh cùnglắp chỉbắp: nghe"Bảo. thấy. từ. đằngbảo xatrọng." vọng lại
Và tiếng gọi ngơ ngác của A Bảo:
một tiếng nhé~~~~~""Sương cô nương~ cần ta giúp gì thì cứ gọi
9
chạy đến đòi Tiểungười. thư nhận được tin tức, vội vội vàng vàng
tội. "Vươngcho chỗ Cơn gia,ta đắc giận Tiểuchứ tội, Nàng ngài Sương đúng ta ấy cũng với không?" là đứngđã ta chủ trongtrút tình tử hoarồi, thân sẽ sảnh,người như thay lấycũng tỷ nàng hếtnên muội. ấy cantrả Nếu bồi đảm:lại có
tiểu thư. Vẫn Talà bámtiểu vàothư khungtốt cửa,nhất! mắt lệ đầm đìa nhìn
Cốnhững phugì nhân,với Tống ngươi ta Hoành có không?" cườibiết lạnhnửa mộtnăm tiếng:qua "Trảnàng lạiấy chođã ngươi?làm
hơiấy thẳnglàm thắngì Tiểu thật, rồi?" thưnhưng khôtuyệt khốcđối nói:không "Tínhcó tìnhlòng Tiểuhại Sươngngười. cóNàng
mở lời, cuối Vànhcùng taichỉ Tốngnghiến Hoànhrăng ửngbật hồng,ra giốngmột nhưcâu. rất khó
là con người!""Nàng ấy. . . nàng ấy vốn chẳng coi ta
lỗ nẻ.Ta rụt cổ lại, hận không thể chui tọt xuống
mắtthế? không lời Tiểuhỏi thưhan: nghiRốt hoặccuộc nhìnngươi vềđã phíalàm ta,cái dùngquái ánhgì
lí nhí như Tatiếng chemuỗi mặt,kêu. từ kẽ tay phát ra âm thanh
. . còn. "Ta.. .. .còn tabảo khônghắn choquỳ hắnhầu mặchạ. quần. áo.."
xoe.Tiểu thư hít vào một hơi lạnh, mắt trợn tròn
sao?!""Tiểu Sương! Ngươi, ngươi lại cầm thú đến mức này
"Đến cả ta cũng chưa từng làm thế. . ."
"Đủ rồi!"
dương giật giật.Tống Hoành lên tiếng cắt ngang, gân xanh trên thái
ấythì đángbỏ hậnchạy!" "Mấynhất chuyệnchính đólà, tạmbội thờitình khôngbạc nhắcnghĩa, đến.chơi Điềuchán nàngrồi
Tiểu thư nghe vậy, thở phào nhẹ nhõm.
nhàba bọntuổi tađấy." "Vươngmới gia,bao nóinhiêu thếtuổi làchứ? khôngCòn đúngnhỏ rồi.hơn Tiểungài Sươngtận
làlại nàngđi ấychấp "Tính mới nhặt ra đúng chuyện thì, chứ? này người Ngài với chịu đường một thiệt, đường tiểu người là cô bị một nương chiếm Vương sao?" hờigia,
miệng, nhất thời Tốnglại Hoànhkhông bịthể nghẹncãi đếnlại mứcđược ngẩncâu ra,nào. há há
lại! Mời Cố "Cưỡngphu từnhân đoạtvề lý!cho!" Tóm lại, người, bổn vương giữ
Nhaiánh "mời"mắt rakiểu Tiểu ngoài. "tự thư Trước cầu định khi phúc nói đi, đi". thêmnàng gìấy đó,đưa đãcho bịta Phómột
10
Hoànhluôn chẳngnghiến phânrăng Ngày biệt hỏi tháng ngày ta này đêm trong trôi mà những qua hành lúc khổ hạ hơi sở ta, thở quá lại dồn mà. còn dập. Tốngcứ
nhịn nhẫn đạo nổi nhịn của rồi?" được.người "Lúc Tại trả trước sao lại nàng bây cho đối giờ người, xử ta mà với chẳng nàng ta qua lại như chỉ không thế, là nhẫn ta lấy
nướcvắt đểkiệt thởrồi. Tathôi. vùiSuốt mặtnửa vàotháng trongtrời, chănta giảthấy chế-t,mình chỉsắp cònbị
vịnữa. Bồ Tát Cuốinào cùng,hiển ônglinh, trờilại cũnghạ mởthuốc mắt,Tống khôngHoành biếtmột làlần
mà Nhìn động cứ hắn hai nhếch nằm chân Lầnlên. liệt nhưng này trên vô không giường, ích, phải sắc khóe thuốc mặt miệng mù, u ta mà ám không là cố kìm thuốc gắng nổi què. cử
dài, nhỏ giọng Phókhuyên Nhaita: bưng thuốc đi vào, thấy vậy liền thở
thu bớt vẻ "Sươngvui tiểumừng thư,lại thựcmột ra.chút .được .không." ngươi có thể
của ta, ánh Tốngmắt Hoànhnhư nhìndao thấygăm vẻcứa hânqua. hoan không giấu nổi
"Ta què rồi, nàng vui lắm sao?"
nhịn được mà Tarun vộirun. vàng cúi đầu, nhưng bả vai vẫn không
"Không. . . không dám."
làm sao mà Nhưngnhịn ngườiđược gặpcơ chuyệnchứ. vui thì tinh thần sảng khoái,
Tống Hoành bảo ta hầu hạ hắn.
"Phó Nhai có công vụ trên người, nàng làm đi."
cóđại lẽnghịch bổnbất Giọng vương đạo hắn có trước không thể kia mấy cân của thiện nhắc, nàng cảm: không nữa." "Hầutruy hạcứu chonhững tốt,chuyện

