📖 CHƯƠNG 14
hồn về nhà, Giangtrông Kỳanh Anchẳng lêkhác nhữngnào bướcmột châncái nặngxác nề,không vôhồn.
vẻbế nhưmột đãđứa Trước đợi trẻ cửa anh sơ có từ sinh một rất chưa bóng lâu. đầy người Trên tháng đang tay đang đứng người ngủ đó, đó say. cóđang
rồi thản nhiên Thếbước nhưnglướt Giangqua. Kỳ An chỉ liếc nhìn một cái
Nụ cười trên môi Tống Từ dần đông cứng lại.
nói với em "Bâynữa giờsao?" ngay cả một lời anh cũng không muốn
thể làm lại "Rõtừ ràngđầu, chỉnhư cầnvậy anhkhông gậttốt đầu,sao?" chúng ta có
"Cô ấy đã không còn yêu anh nữa rồi!"
Giang Kỳ An dừng bước, nhưng không ngoảnh đầu lại.
lùng, lá màn khiến cây đêm người loang mờ Ánhta lổ ảo, trăngkhông trên trông bàngsao mặt anh bạcnhìn đất vừa đổthấu, rồi tuấn xuống,cũng phủ tú xuyênchẳng lên lại quathể người vừa nhữngchạm anh. lạnh tánvào. Trong
giọngđấy, nói:anh "Ônvẫn "Kỳ Đường chưa An." đang hiểu Cô cố sao?!" tatình túmchơi lấyxỏ vạtanh, áohành anh,hạ khảnanh
lại.từng Trướcchữ: ánh Giangnhìn Kỳkhông Anthể lúctin nàynổi mớicủa chậmTống rãiTừ, quayanh đầugằn
"Tôi hiểu chứ. Nhưng tôi cam tâm tình nguyện."
có thể nghe Đêmrõ khuyacả thanhtiếng vắng,thở. tĩnh lặng đến mức tưởng như
mà?!" Tống Từ "Nhưngthấp Kỳgiọng An,chất ngườivấn. anh luôn yêu là em cơ
nhưkhông sóngcam triềulòng. Mỗilên nhịpxuống, thởgào củathét côđầy tarẫy lúcnhững nàybất đềumãn giốngvà
vìgiải tìnhthoát yêu,cho "Anh bây anh kết giờ sao?" hônly vớihôn côrồi tachẳng rõphải rànglà đâumột phảisự
tay đang níu Gianglấy Kỳmình Anra, lặngđôi lẽmôi nhìnmỏng côkhẽ ta,mở. gỡ bàn
nói rất rõ "Tốngràng Từ,với cócô mộtrồi." chuyện, ngay từ đầu tôi đã
nhưng đêm, trước lúc lý mặt, này trí rõ Giọnglại đến ràng nóithấy mức là củaxa tàn người anhlạ nhẫn. cô cònđến Tống ta lạnhđáng Từ vốn lẽosợ. nhìn rất hơn người thân cả đàn thuộc, sương ông
"Tôi tuyệt đối sẽ không ly hôn."
"Nhưng... nhưng tại Tốngsao?" Từ ngẩn người hồi lâu, máy móc lắc đầu:
đổi cả đời "Emmình khôngđể hiểu,ở Kỳbên An,một tạingười saokhông anhyêu phảianh?" đánh
khôngsóng, yêubình nữathản "Tống rồi." đến Từ, Đáy mức đây mắt toát không Giang ra còn Kỳ vẻ là An vô vấn không hồn. đềmột yêuchút haygợn
vénhệ choyêu mộtđương "Tôi gia thuận và đình, mua cô nó vừa ấy không bán, ở còn anh bên đơn tình nhau thuần em là là nguyện để mối nữa." vunquan
đêmcay lạnhxè. lẽo Đuôithổi mắtqua Gianghốc Kỳmắt Ankhô hơikhốc đỏkhiến lên,anh cơncảm gióthấy
tốt đẹp với LẽÔn raĐường. anh đã có thể có một cuộc sống
nếu mêTống mình như chămTừ sớm ngay sóccho hơn Nếu từ Tống cô một như đầu Từ; nghe... chút, lúcanh nếu đối Ônthành như tốt Đườngthật anh với mangnói có cô thairõ thể hơn anhmọi nhận một khôngchuyện ra chút; mảivề lòng
đãđợi cómình, thểtrên Thì nhìn bàn có thấy là lẽ Ôn mâm bây Đường cơm giờ đang nóng khi nằm hổi về lười thơm đến biếng phức. nhà,trên anhsofa
của sữa, ngồi hai làm bên cha đồ cạnh Đợicon. ăn mỉm con dặm, cười sinh cùng quay ra, con lại anh chơi những có đùa, thước thể còn phim học Ôn quý cách Đường giá pha sẽ
Nhưng bây giờ, anh chẳng còn gì cả.
em vunem con cũng vénlàm của tuyệt giagì riêng "Nhưng đối đình cũng mình, Giang không mà! được!" em Kỳbao Chúng hứa An,giờ ta sẽ emrời cũng làm cũngxa có tốt cóanh thể hơn thểnữa, có cô cùnganh một ta, anhmuốn đứa
nước mặt giàn Cảmgiụa, xúcgiọng củanói Tốngcũng Từcao dầnvút trởlên. nên kích động,
Em chỉ còn "Emmỗi khôngmình cầnanh gìthôi hết,mà..." em chỉ cần anh thôi!
bộ tối. có coi vứt vốn Tống thể như bỏ liếng Từ trở đã Bóngmọi của nói thành đứng dángthứ, mình ra chỗ ở gầykể ra những dựa rìa gộccả đặt lời cho vực củalòng cược, này, mình thẳm. côtự chỉ đi một Cô tatrọng. mong đến lần ta đứng Giang bước nữa, đem trong Kỳ đường chẳng toàn bóng An này, tiếc
đếnđã nhườngtừng này,yêu Tống chắc nhau Từ chắn sâu cứ anh đậm. ngỡsẽ mìnhđộng đãlòng. hyDẫu sinhsao vìhọ anhcũng
dòng suy nghĩ Thếcủa nhưng,cô mộtta. tiếng khóc trẻ con đã cắt đứt
giật mình tỉnh Đứagiấc, trẻbắt bịđầu tiếngkhóc hétkhông củangừng. cô ta làm cho
tanói khôngtrầm nhìnthấp Hàng rõ của mi cảm anh dài xúc vang của trong lên Giang mắt nhắc Kỳ anh, nhở: An chỉ "Con rủ nghe khóc xuống, thấy kìa." côgiọng
cánh lúc ta tay này chẳng anh, mới buồn Giangđôi bừng dỗ Kỳmắt tỉnh con Anđẫm như mà địnhlệ vừa vội cấtđầy choàng vàng bướctủi tỉnh đuổi đithân. khỏi theo, tiếp, cơn túm Tống mơ. lấy Từ Cô
em hiểu cho "Emanh." biết rồi, Kỳ An, anh không muốn ly hôn,
cảm là đứng của lỗi sau anh của lưng "Emvà em. anh, khôngcô Sau không nênấy này tranh xuấtnữa, em không hiệnnhư sẽ giành, trướcvậy chỉ không mặtcũng là phá Ônkhông một hoại Đường,được người tình đềusao?" tình
sóng,lên khivẻ nhìnchán Ánh về ghét. mắtphía Giangcô Kỳta, Anlần vẫnđầu khôngtiên mộttrong chútđó gợnhiện
Kỳnhư Antôi nhíuthì "Nói chặt bõ với mày, bèn cô giọng gì?" thậtđiệu sựhờ làhững: không"Đi thôngtheo mà."loại Giangngười
hiện về trong Anhtâm đứngtrí. yên tại chỗ, những chuyện cũ cứ thế
trên sinh của đầu vì anh, ngón anh số Nghĩtay. suốt lần về năm anh tất năm làm cả chung gì những sống, đó gì vậy cho Ôn mà cô Đường trong chỉ đã ký đếm hy ức
Anh chưa bao giờ thực sự để tâm đến cô.
phải cũng là Chodo nênanh đitự đếnlàm bướctự đườngchịu ngàysao. hôm nay, chẳng
khôngcan camanh. lòng Trongmãnh lòngliệt anhvẫn hiểuluôn rấtnhư rõngọn điềulửa đó,thiêu nhưngđốt nỗitâm
giễu mà lắc Giangđầu. Kỳ An thẫn thờ một hồi, rồi cười tự
mắt anh đã Khitrở mộtlại lầnvẻ nữabình nhìnthản vềđến phíatàn Tốngnhẫn. Từ, đáy
thếnăng nàonào đinữa "Tôi nữa, đâu." đãgiữa làmchúng saita quávốn nhiềudĩ chuyệnđã rồi,không nhưngcòn dùkhả
thôi,Ôn cóĐường, lẽanh Anh là khẽ liếc nhớ thở nhìn đến dài đứa đứa một trẻ con tiếng. đangđã khócmất ngằncủa ngặtmình khôngvà
có trách nhiệm.""Dỗ con đi, ít nhất hãy làm một người mẹ
mộtlấy đứavạt conáo Tống ruột trước Từ thịt ngực lúc đang cô này khóc ta mới lóc, đầy sực tay vẻ nhớ nhỏ phụ ra đang thuộc. mìnhtúm cònchặt
nhỏ,kịp nhưngthốt nướcnên Cô mắt lời. talại ngồituôn thụpra xuống,trước nghẹncả ngàokhi dỗlời dànhdỗ đứadành
quá mức dễ Ônbị Đườngtrời từngphạt. mỉa mai cô ta rằng: tham lam
mới được sợ bàng trái hãi hoàng tim gì. Cônhận Giang Nhưng tara Kỳ cho từngmình An đến tựthực nên tận đắcsự lúc giây rằngđã nào phút mìnhsai cũng này, đãquá tỏ cô nắmsai ra ta giữrồi. không

