📖 CHƯƠNG 15
ghếvốn sofa,dĩ đưachuẩn Giang mắt bị Kỳ nhìn cho An chiếc đứa trở khóa trẻ về trường đang nhà, mệnh đặt ngồi và trên thẫn vòng bàn thờ tay trà. trênbạc
này đều do Mọimột thứtay liênanh quantỉ đếnmẩn consắm cáisửa. trong căn nhà
mộtđến gialạnh đìnhngười. Nhưngđã lúcbiến nàymất, đây,chỉ sựcòn ấmlại ápkhoảng vốnkhông cótrống củatrải
quákhe đỗikhẽ yênthôi Giang tĩnh, cũng Kỳ yên trở An tĩnh nên đưa đến rõ tay mức mồn lên chỉ một. chemột mặt.tiếng Cănthổn nhàthức
...
Một tuần sau.
tan ra.Màn đêm buông xuống, đen đặc như mực không thể
làmnghe. thì điện Ônthoại Đườngđổ vừachuông, bướccô raliếc khỏinhìn bệnhmàn việnhình saurồi giờnhấn
"Alo, mẹ ạ."
"Bao giờ con mới được nghỉ phép thế?"
Ônhan Đườngđến hơilịch "Chắc thắc làm là mắc, việc ngày bởi của kia mẹ con ạ, cô gái. cóvốn chuyệnrất gìít khôngkhi mẹ?"hỏi
mà nói: của ở "Chuyện con vậy gì rồi. Đầucả á? Chẳng dâyđời Chắc lẽ bênà?" chắn con kia là định im lo vì lặng chuyện cái một đại thằng lát sự nhóc rồi cả kia cười đời
vào không đó một định không mối vì có "Khôngquan Giang nghĩa phảihệ Kỳ là ạ."mới An cô Ônngay mà có Đườngbây cô thể nghẹngiờ. độc lập lời. đến tức Cô già, lao dĩ nhưng đầu nhiên điều
vẫn chưa muốn Cônhanh cốnhư gắngthế..." nói giảm nói tránh: "Mẹ ơi, con
nhìn sẵnthiệt tốt, điệu biết người chothòi ngoại cũng rõ của conđâu." hình đanh "Congốc mẹ rồi." cũng thép khônggác không Mẹ đẹp, hơn muốncả sai Ôn lại vài thìnên được thở là phần: cũngsẽ đâu. dài con "Con muộnkhông Nhà cắt trai yên rồi,để người ngang bạn tâm, mẹcon ta lời thân con đãphải gia cô, của mắt nhắmchịu thế giọng mẹ,
mặtcây đi,đấy." quyết "Chiềuđịnh ngàythế kianhé, concấm cứcó điđược gặpcho ngườingười tata mộtleo
máy thẳng tay.Mẹ Ôn quẳng lại một câu chốt hạ rồi cúp
chữ "Không".Ôn Đường thậm chí còn chưa kịp thốt ra nửa
để sự thất nói sắp hứa rõ xếp với Chẳngràng này người cònmột đến ta, cáchthể. đâu thôi nào thì thì khác, ít cứ dù nhất coi không cô như muốn cũng gặp chấp không mặt nhận thể
hôm chính là đó! là,người đốiđàn Thế tượng ông nhưng xem ngồi điều mắt ở mà mà hàng Ôn mẹ ghế Đường cô sau không sắp chiếc thể xếp Maybach ngờ lại ngày tới chính
đôinhanh đồngđã tửtrở Ánh cũng lại mắt thoáng vẻ người hiện bình đàn lên thản ông một thường hướng tia ngày. vềkinh phíangạc cô,nhưng trongrất
quẹt cảm biết xe thán nên trước. cáitự Ôn duyên giới Đường nợ thiệu cười trớ trước gượng trêu hay gạo, này. là lúng Cô xin túng đang lỗi ngồi phân chuyện xuống, vân va thầm không
thuôn đã tĩnh dài chủ lặng, về động anh Trongphía mở đưa lúcÔn lời. bàn côĐường: Đôi tay còn"Úc mắt trắng đangĐình anh trẻo doMục." sâu với dự, thẳm những người như ngón đàn mặt tay ông hồ
tay anh: "Ôn ÔnĐường." Đường khựng lại một giây rồi lịch sự bắt
lên,ngay cáilập bắttức. "Tôitay nhớcủa cô."hai Đôingười mắtchạm Úcvào Đìnhnhau Mụcrồi khẽtách congra
vấn, ngọc hơi khiến chạm ấm tim nhau từ GiọngÔn vang lòng nóiĐường lên bàn củavô bên tay anhthức tai anh thanhđập Ôn dường lãnh,nhanh Đường. như trầmhơn Khi vẫn thấphai rút còn nhưnhịp. tay vương tiếng về,
còn nhớ chuyện "Vậyxấu sao?"hổ Ôncủa Đườngcô cườisáng trừ,hôm khôngđó. ngờ anh vẫn
lờikhông xincố lỗi:ý..." Cô"Chuyện siếtsáng chặthôm lyđó nướcthật ấmsự trênxin bàn,lỗi cânanh, nhắctôi
sống ràng hư một là hại: đứa anh "Là "Khôngtrẻ chẳng chuyện phảisinh hề trên chuyệnnon." để máy đó." tâm bay Úc đến hôm Đình việc nọ, Mục chiếc cô mỉm xe đã cười, sang cứu rõ bị
cứu người, hoàn Ôntoàn Đườngkhông ngẩnchú người.ý Lúcđến đónhững côgì chỉxung mảiquanh. mê
anh hìnhvậy. khiến và anh anh Ôn vô ghi ThựcĐường tình nhớ ralại liếc đến chínhcó thấy tận Úcnhiều trên bây Đìnhsự máy giờ. Mụctình bay Càng cũngcờ ngày không khônggặp hôm ngờ ngờ,gỡ ấy giữa bóngđến lại
mónmón gì."cô Úcthích "Lần Đình đi, đầu Mục đừng gặp đưa khách mặt, thực sáo." tôiđơn khôngcho biếtÔn côĐường: thích"Cứ ăngọi
nhưng giácthực nói lúc bìnhđơn. rõ này yên mục Giọnglại đến đích nóima lạ rồi trầmxui kỳ. đứng ấmquỷ Ôn dậy củakhiến Đường rời anhmà vốn đi mangbắt định thật lạiđầu ngồi nhanh mộtlật xuống gọn, cảmxem là
gọi những món Đểmà ýđa đếnsố Úcmọi Đìnhngười Mục,đều Ôndễ Đườngăn. cố tình
rấthợp ítkhẩu khivị Suốt động của bữa đũa, anh cơm, cô sao?" Ônngẩng Đườngđầu nhậnhỏi: ra"Những Úcmón Đìnhnày Mụckhông
Úc Đình Mục hơi sững lại: "Không phải đâu."
buổi tiệc xã "Trướcgiao, khinên đếnđã đâyăn tôirồi." vừa mới kết thúc một
Ônmón Đường,này." nhẹ Nóinhàng đoạn,chuyển anhchủ đẩyđề: một"Có đĩavẻ thứcnhư ăncô vềkhá phíathích
qua vẻ ngạc Đôinhiên, đũacô củavô Ônthức Đườnghỏi: khựng"Sao lại,anh trongbiết?" mắt thoáng
khôngcười, có,đáy chắcmắt "Nếu tôi ẩn ngay sớm chứa cả đã ý chút phá vị khả sản sâu năng rồi." xa. quanÚc sátĐình nàyMục cũngkhẽ
ràngbiết chỉngay cầnthôi Hỏi để mà. xongý chínhxem côcô cũnggắp thấymón mìnhnào hơinhiều ngốc,nhất rõlà
vậy Đườnggiờ đi mà bỗngmảy ăn Giang thấymay cùng Nghe Kỳ hơi lưu cũng lời An chua ý có nói chưa xót. dù thể đùa bao Ngay chỉ đoán của giờ cả một được Úc để một chút. cô Đìnhtâm, người thích Mục,cũng lần ăn lòngchưa đầu gì, Ônbao tiên
Cũng vớihy trân may, nhữngsinh trọng cô mónvô những Cô đã quà nghĩa giá vốn hoàn bù kia. trị khôngtoàn đắp cảm phảikết sau xúc ngườithúc khi ở hamđoạn sự hiện mêtình việc tại vậtcảm đã hơn chất,chỉ rồi, nhiều. sobiết cô
đó.bảo Cônếu vốnvề Ăn không sớm xong, muốn quá Ôn làm sẽ Đường phiền khó định Úc ăn đi Đình nói dạo Mục, với loanh nhưng mẹ quanh anh anh. gầnlại
như anh tế. không luôn Ôn hề biết Đường Tronglạnh cách bắt nửalùng chăm đầu ngàyđến sóc cảm ngắnmức cảm thấy ngủikhó xúc người ởgần của đàn cùngnhư cô ông Úccô một này Đìnhtưởng. cách dường Mục, tinh
tậnanh. dưới chân Tốitòa đến,chung Úccư. ĐìnhÔn MụcĐường láixuống xexe, đưachào côtạm vềbiệt
đã nhìn thấy ChẳngGiang ngờKỳ vừaAn xoayđang ngườiđứng địnhsừng đisững lênở nhà,cửa. cô
về dừng xuống là lại đầy ai?" ởvẻ Ánh chiếc u mắt Bentley ám: anh đang "Ôn dán đỗ Đường, chặt bên người vào lề đàn Ôn đường, ông Đường, giọng đưa sau nói em đó trầm
liên quan gì "Giangđến Kỳanh An,thì tôiphải?" ở bên ai dường như không
Kỳ tim"Đừng thấy An Giangđi." Ôn vươn Kỳ Đường Sựtay An, làm lạnhnắm ngọn ngơ nhạtchặt lửa mình tronglấy ghen định mắtcổ tuông lách Ôntay bùng người Đườngcô, lên đi đâmgiọng dữ qua, thấukhàn dội. Giang tráiđặc: Khi

