Menu

📖 CHƯƠNG 19

24 tháng 3, 2026~6 phút đọc1.215 từ17/21 chương

Đình Mục đang Nhưngnghĩ côgì. chẳng thể nào biết được trong lòng Úc

mỏng đan nói đỏ xen gì, thắm rối toàn Đầuđang rắm. bộ ócmấp Cô sự Ônmáy chẳng chú Đườngcủa buồn ý quayngười nghe chỉ cuồng,đàn xem dồn đủông rốt vào loạitrước cuộc đôi suymặt. anh môi nghĩ đang

lên môi anh: Ôn"Úc ĐườngĐình khẽMục, nhíusuỵt mày,nào." vươn một ngón tay áp

Đầumại ngóncủa tayanh, Men hơi chậm rượu lành rãi bốc lạnh và lên của nhẹ khiến cô nhàng cô đặt mơn bạo trên trớn dạn bờ một hơn môi cái. hẳn.mềm

Ừm, đúng là rất mềm.

trong đôi đồng Giọngtử nóihiện củarõ Úcvẻ Đìnhkinh Mụcngạc độttột ngộtđộ. tắt lịm,

"Ngoan, yên lặng Khóerồi môiđấy." Ôn Đường nở một nụ cười rạng rỡ:

là tai đã Chỉđược cầnyên nhẹtĩnh nhàngrồi. chạmThật vàođơn môigiản anhlàm mộtsao. cái

là..." mắtlàm nhìnloạn côcủa Úc một cô Đình hồi xuống, Mục lâu, bất ngẩn sau lực ra đó thở trong mới dài: giây gỡ "Em lát, bàn đúng anh tay thật rủ đang

cũnglơ hiếmmơ khinhư Vế trở thể sau nên đã anh ngoan ngủ chưa ngoãn. thiếp nói Cô đi hết nhắm rồi. câu,nghiền màmắt, Ôndáng Đườngvẻ

luồn Úcchãi hai qua Đìnhbước ngón khoeo Mụcvào tay Khi chân cẩn nhà. xách xebế thận đôi dừngbổng bế giày trướccô cô cao cổnglên xuống gót biệttheo xe. của thựkiểu Một cô, nhàcông tay tay họchúa, anh kia Úc,vững dùng

mỗi tayvây tựa nhịp trầmlấy vào thở ổncánh ngực Lồng của mang mũi anh, ngực anh, lại cô. lắng anhmùi cảm nghe rộnghương giác nhịp lớn,gỗ vô tim cánhthông cùng đập taythanh an đều rắnkhiết tâm. đặn, chắc,thoang Ôn theo vòngthoảng Đường

Dường như cô càng say hơn rồi.

lầmthật bầmđấy..." nũng Ônnịu: Đường"Thơm nhắmquá... mắt,Úc tayĐình bấuMục, lấytrên cổngười áoanh anh,thơm

Mùi hương này thật dễ chịu.

khựng toàn,trở thế, lại cônên cô trong nóikhàn cũng Lý tích mà đặc không trí tắc, chẳng hơn: nhận của chỉ kịp "Đừng ra cô nghe suy quậy cơ đã thấy nghĩ nữa." thể bịgiọng lấy Úc cồnnói một Đình chiếmcủa giây. Mục đónganh Chính vừa hoànbỗng vì

Ôn Đường quả nhiên im lặng hẳn.

vào nằm dì phòng. xuốngChu giường,cũng Khi kéo mang vào chăn bát đến đắp canh phòng cẩn giải khách, thận rượu Úc cho đã Đình cô. chuẩn Mục Đúng bị đặt lúc sẵn cô này,

mép giường, khẽ "Cứhất đểcằm đóra đihiệu. ạ." Úc Đình Mục ngồi bên

lời, đặt bát Dìcanh Chuxuống ngẩnrồi ngườilui mộtra látngoài rồingay. vội vàng vâng

mêngủ, mệt,tỉnh Úcdậy Thấy Đình mới Ôn Mục không Đường lên bị có tiếng: đau vẻ "Uống đầu." sắpcái chìmnày vàođi giấcrồi ngủhãy

đi nào xuống đâu?" cũnggiường khóthì Nằm chịu. bị trên Cô Úc giường, lờ Đình Ôn đờ Mục Đường ngồi giữ chỉ dậy, chặt thấy định lại: cả tung "Em người chăn định chỗ bước

quenthấy tiềmngười thứcngợm "Em vẫn dính muốn còn dớp, đi đó. không tắm." Không thoải Dù tắm mái đã mà chút say đi nào. khướtngủ, nhưngcô thóicứ

rồitắm." nói: "Vậy Úcthì Đìnhuống Mụchết khựngcái lại,này đưađi, bátrồi canhmới chođược côđi

tắm. kiênhết quyếtbát khôngcanh Ôn cho giải Đường mặc rượu liếc cả rồi nhìn của mới anh anh, lảo một cô đảo cái, đành đi thấy ngoan vào bộ ngoãn phòng dạng uống

mà đã vội nôn một vã sạch trận lao Chẳngsành nhào vào ngờsanh lộn nhà vừamọi dữ vệ mớithứ dội, sinh, đitrong trước gục đượcbụng mắt xuống vàira. cũng bồn bước, quay rửa dạ cuồng. mặt dày Cô

"Em không sao chứ?"

bìnhkhông thảnsao. mang Bóngtheo dángvài Úcphần Đìnhquan Mụctâm. đứngÔn ởĐường cửa,lắc giọngđầu nóibảo

dáng gương mắt vẻ là bị vô một nhòe Giâycùng cô nhoẹt tiếpnhếch gái bởi theo,nhác. với những cô mái giọt ngẩng tóc nước đầu rối mắt nhìn bời, do vào lớp nôn gương. trang mửa, Trong điểm

của Úc Đình CôMục lạiđang nhìnđứng sanggần ánhđó. mắt đầy vẻ dò hỏi

cơn say cũng Độttỉnh nhiênmất cômột thấynửa. mình "có sao" rồi. Thậm chí

từ vội cửa từ vàng lại. ngồi cúi Cô "Embệt đầu tựa khôngxuống đẩy lưng sao,đất. anh vào anh... ra cửa, em ngoài, lấy phải "cạch" tay tắm một che đây." tiếng mặt Ôn đóng rồi Đường sầm

nay coi như Hìnhtan tượngtành củamây côkhói trướcrồi... mặt Úc Đình Mục, đêm

phát đến quên hiện mức trong chiếc Úc đó. Ônváy Đình Cô Đườnglúc Mục mới lềnãy phải tắt mềđã đến nước, trongbị gõ đang phòngcô cửa định tắmnôn vì mặc rấtbẩn tưởng đồ lâu,mất cô thì lâurồi. ngủ

ngùngthay... mởAnh lời:có Đấu "Quần thể..." tranháo tâmcủa lýem mộtbị hồibẩn lâu,rồi, côkhông mớicó ngượngđồ

đến đây được "Anhkhông..." gọi shipper giao cho em một bộ quần áo

ra mượn nhất lúc quần mà này. áobộ Chẳng của não còn Úc đang cách Đình mông nào Mục, lung khác, đó của cô đã cô thật là có sự cách thể không hoàn nghĩ dám hảo

mới vang lên Bênmột ngoàitiếng cửathở imdài. lặng một hồi lâu, sau đó

dừng lại một "Lỗichút tạirồi tôi,nói tôitiếp: không"Đợi cânđấy." nhắc chu đáo." Anh

được lại một đưa lại khe vào. củacửa Ôn anh, nhỏ, Đường sau một chỉ đó bộ nghe là quần thấy hai áo tiếng tiếng tông bước gõ màu chân cửa. đen đi Cô trắng đi hé

Úc Đình Mục "Mặcvang tạmlên. cái này đi." Giọng nói trầm thấp của

Cô xắn da nhìn lên trắng bộ một trẻo Cánhquần nửa, hiện tayáo để rõ đưavà lộ những quầncánh một đường áotay đoạn gân vàoấy cẳng xanh cómà tay đầy ốngngẩn rắn nam tayngười rỏi, tính. áora. làn

căng tưởngtôi đứng thẳng côchưa ngoài khó chêmặc cửa, Thấy nhận quần lần yết Ôn ra, áo nào hầu Đường bổ của đâu." khẽ mãisung đàn chuyển khôngthêm ông động, nhậnmột đã giọng lấy,câu: qua nói Úc"Đồ sử có Đìnhmới dụng. chút Mụcđấy, Anh

lấy bộ đồ Ônrồi Đườngnhỏ lúcgiọng nàynói mớicảm sựcơn. tỉnh, vội vàng đón

đồ xem. vậy đơn trắng ngủ. và Úc Đómà giản ngắn logo Đình làlại nhưng tay Đóng thương Mục một được chất và cửa hiệu mua bộ Úc vải quần lại, nhìn để đồ Đình vô đùi Ôn là mặc thể Mục cùng vận Đường biết lúc thao mang thoải động. mở giá tập đơn ra mái, Có bộ trị thể giản cho đường vẻ quần không dục. gồm cô kim như áo hề Kiểu áo làm mũi là ra nhỏ, dáng phông đồ chỉ

thế vẩnsách Đình vô vơ,chăm Mục cùng nhanhchú đang Ôn nhã chóng đọc. ngồi Đườngnhặn thay trên lắcvà đồ sofa, lắccao rồi đôi đầusang, bước chân gạttay ra dài điđang ngoài. vắt nhữngcầm Cô chéo, suymột thấy tư nghĩcuốn Úc

về phòng mình, "AnhÔn vẫnĐường chưavô đithức ngủhỏi ạ?"một Thấycâu. anh vẫn chưa

ngẩngnằm đầu:trong "Sợđấy Nghe em cả thấy lại đêm tiếng ngủ cũng hỏi, quên chẳng Úc trong có Đình phòng ai Mục tắm, vào cũng đến vớt chẳng lúc ra." buồnđó

này haykiểu nói lại xấunày, mà tuôn hổ,thật bình Ôn ra hoặc sự thường Đường cửa có là cô nghẹn miệng: lẽ có chỉ lời, "Úc là bạn dám không tổng, do bè thầm biết bình men sao?" chửi làthường rượu trong doanh vẫn lòng bựcnói còn, lúc mìnhchuyện câu

HomeTrước
Sau