📖 CHƯƠNG 20
chuyện thì tốt Cáibiết miệngmấy. đẹp thế kia, giá mà đừng biết nói
khoảnhnhịp, khắcđồng ánhtử Úc mắt hơi Đình chạm co Mục vào rút. lúcngười nàyÔn mớiĐường, ngẩnganh đầukhựng lên,lại ngaymột
dâng trên đồ lên người của một Ôn mình Vớicảm Đường bước chiềugiác trông ra caokhó quá từ 1m88tả đỗi phòng củabằng rộng tắm, anh,lời. thùng trong bộ thình. lòng quần Nhìn anh áo cô bỗng khoác diện
nhiều gấp bận bạn cuốn tâm bè." sáchđến Đáy lại lời mắt đặt "kết Úc sang tội" Đình một của Mục bên, cô: ẩn vẻ "Tôi hiện mặt không ý hoàn cần cười, toàn quá anh không
ngào Ônđây." giường, từ Đường trùm trong dứt chăn Cảmchăn khoát kín giáctruyền không mít nhưra: thèm từ vừa"Tùy chấp đầu đấmanh anh đến mộtđấy, nữa. chân, cútôi... Cô giọng vàotôi lao nói bôngđi thẳng nghẹn gòn,ngủ lên
ngơi cho tốt, Úcnhớ Đìnhgọi Mụcđiện khẽcho ừbạn mộtmột tiếng:tiếng." "Vậy em nghỉ
gọi nên chăn. cho yên Nhớ Ngải tĩnh tới SauThiến lạ lời khibáo thường, anh Úcbình Ôn dặn, Đìnhan. Đường cô Mục mới mò rời dám mẫm đi, thò lấy căn đầu điện phòng ra thoại trở khỏi
rời rơichịu, đầu ập vàođêm quay đến. tĩnhấy, cuồng, Tán Chăn lặng. Ôn kéo gẫu gối Ôn Đường theo vài vương Đường ngủ đó câu vấn nằm một là rồi một trên giấc một cúp mùi giường, cực cơn máy, hương đầu kỳ mệt không thanh óc an mỏi gian khiết lại ổn. rã lạidễ bắt
gòkéo má,đến. cảm Ngàygiác hômkhó sau,chịu ánhsau nắngmột ấmtrận ápsay mơnxỉn trớnlặng trênlẽ
nhìncô vàobừng điệntỉnh Ôn thoại hoàn Đường đã toàn. đấugần tranhmười mãihai mớigiờ mởtrưa. đượcTrong mắttích ra,tắc,
Đã quá giờ làm việc ở bệnh viện rồi!
bóng sinh ăn dáng cá ở quen nhân. phòng Côthuộc Vừa khách nénđang mở bày cơnbận cửa sẵn chóngrộn, phòng mấy mặt,cô ra, món vộiđứng cô mặn. vãsững đã Trong xuốngtại thấy bếp, giườngchỗ. trên một vệ bàn
nấu ăn sao?Úc Đình Mục... mà cũng biết tự mình xuống bếp
Phía trong bếp.
đang khu cẩn đứng bếp thận. đờ mở, Anh Bànngười Úc bưng taynhìn Đình món thonmình Mục cuối dàitrân cúi cùng sạchtrân. đầu ra sẽ rửa thì vặn tay thấy tắt rồi Ôn đèn lau Đường của khô
"Đứng ngốc ra đấy làm gì, lại đây ăn cơm."
tay:đi "Thôilàm khôngmuộn Ôn cần mất Đường đâu, rồi." lúcgiờ nàytôi mớiphải sựcvề tỉnh,thay vộiđồ vàngngay, xuatôi
Đình Mục gọi Nóigiật đoạn,lại. cô định lao ra cửa thì bị Úc
bù sao?""Hôm nay là Chủ Nhật, chẳng phải em được nghỉ
thấy xuống Chủ một nhìn Nhật. cuộc kỹ Hèn Ônđiện ngày chi Đườngthoại tháng cô khựngnào trên "đi lại,gọi điện muộn" chậmđến. thoại, lâu rãi quả như quay nhiên vậy đầu. hiển mà Cô thị chẳng cúi là
lúng túng của Cômình, thởcô phàokhẽ nhẹcười nhõm,gượng nhưhai đểtiếng. che giấu sự
biệncó mónthể ănyên Khóe ra tâm môi bàn, ngồi Úc giọng xuống Đình điệu ăn Mục nhẹ cơm hơi nhàng: chưa?" nhếch"Vậy lên,bây anhgiờ bàyđã
đẹp cơmlinh. kèm mắt, trông theo ánh khá một Ônđèn bắt đĩa Đườngtrần mắt. tôm ngượngtỏa Trên xào nghịuxuống bàn trà cúimột bày Long đầuvùng bốn Tỉnh ngồisáng đĩa vừa xuống,ấm sứ thơm nhìnáp tinh vừa mâmlung tế,
Toàn là những món Ôn Đường thích.
sao?"Cô ngập ngừng hỏi: "Cái này... đều là anh làm
muốn nói "không Úcthì Đìnhcòn Mụcai liếcvào côđây mộtnữa?". cái, như thể đang
nghĩabát làcô: không"Nếm "Tôi biết." thử chỉ Úc đi." làĐình ítMục khigắp làmmột thôi,miếng chứthức khôngăn cóvào
lên, hương vị Ônngon Đườngđến cúibất đầungờ. nếm một miếng, mắt bỗng sáng
ăn thôi sao?""Ngon thật đấy. Nhưng mà... chỉ có hai chúng ta
điviệc dunghỉ lịchluôn." Úcnước Đìnhngoài Mụcrồi, khẽhôm nhếchnay môi:tôi "Ừ,cũng bốcho mẹngười tôigiúp
vừa Ăn đóng người xong gói không." xuôi,vô Ôn Úc cùng Đường Đình tinh gật Mục tế: đầu, đưa "Mở chuyên cho ra tâm cô xem cúi một đi, đầu chiếc xem ăn hộp có uống. được
biết dàiđã ra món bằngchuẩn những đồ lụabị tia Ôn này satin từ sáng Đường đắt trắng, bao lấp mở đỏ ánh giờ. lánh hộp,đến nắng như bênmức chiếu ngọc. trongnào, vào Chẳng làcũng trông cần mộtkhông như nhìn chiếcbiết đang cũng váyanh tỏa
lạitới gấpthôi." rút "Tôinên khôngchỉ biếtbảo emngười thíchta kiểuchọn dángbừa gì,một thờibộ gianmang
biết anh đã Dùbỏ anhtâm nóitư vậy,vào nhưngđó. nhìn cách đóng gói là
"Chuyện này không..."
Mụcthì nhưở đãđây Lời dự cũng từ liệu chẳng chối trước có còn mà ai chưa lên mặc kịp tiếng: được thốt "Em đâu." ra,mà Úckhông Đìnhnhận
lời cảm ơn.Ôn Đường im lặng một hồi, rồi nhỏ giọng nói
đâu." Giọng anh "Khôngthản cầnnhiên. lúc nào cũng nói cảm ơn với tôi
ánháp. trăngThế củanhưng, Ôn anh, câu Đường trong tiếp ngẩng lòng theo đầu bỗng của nhìn dâng Úc gương lên Đình mặt một Mục lạnh dòng lại lùng nước là: nhưấm
nhầm số rồi "Chỉcoi cầntôi lầnlà sautài emxế uốngcông say,nghệ đừnglà cóđược." gọi
lùng việc, cạnh vơi ánh trên đi sáng gương Anhvài lạnh mặt, ngồiphần. của khóe trên màn môi sofa, hình khẽ dùng hắt nhếch máy lên lên tính những khiến xử đường vẻ lý nét lạnh công góc
là ngoài ý Ônmuốn Đườngthôi." ôm trán, bất lực nói: "... Đó chỉ
cũngphiền khônganh gọiquá, "Lần nhầm lần sau số sau tôi đâu." gặp sẽ Ôn tôi không Đường mời uống áy anh nhiều náy: ăn như "Lần cơm thế này nhé..." nữa,làm
mànkhông hìnhsợ máyphiền." Tầmtính, mắtanh Úcnhìn Đìnhcô, Mụcđôi cuốimôi cùngmỏng cũngkhẽ rờimở: khỏi"Tôi
"Cái gì cơ?"Ôn Đường ngẩn người, nhất thời không phản ứng kịp:
thấp đầy cuốn Mộthút tiếngcủa thởÚc dàiĐình khẽMục vanglại lên,vang giọnglên nóilần trầmnữa:
"Nếu là em, thì không tính là phiền."
đó, hoạch, cũng anh càng vì cũng ghét Ôn Úcđã bất Đường Đìnhnhìn cứ mà Mụcthấu sự phá vốntrái phiền lệ. ghéttim phức Ngay nhữngmình. nào, khi chuyện nhưng nhận nằm lần ra ngoài nào điều kế anh
dườngràng. như cô Ônchỉ Đườngcòn khôngnghe nóithấy gì,tiếng trongtim khôngmình gianđang tĩnhđập lặng,rộn
em giả em cũng vờ không sẽ như gọi Thấyđi vô nhầm côtheo tình cho imhọ hỏi: tôi lặng,sao?" "Nếu mà Úc hôm là Đình qua bất Mục cuộc cứ chuyển điện ai chủ thoại khác, đề, đó
bảntrong năng,đáy nhưngmắt "Làm rồi anh. saolại cósững thểsờ chứ?"khi Ônthấy Đườngý phảncười bácđắc theothắng
nhìnngười vềđó, phíachồng "Vậy Ôn cũ thì Đường của tốt." như em Úc sực ấy, Đình nhớ còn Mục ra quấy gấp điều rầy máy gì em tính đó: không?" lại,"Cái
này thì không."Ôn Đường ngẩn ra một lát rồi lắc đầu: "Dạo
không còn tìm Kểđến từcô ngàynữa. hôm đó rời đi, Giang Kỳ An

