📖 CHƯƠNG 11
cong bất thường, Nhìndưới dángđất ngườicòn thìloang làlổ phụvũng nữ,máu. một chân gập
biệt xả từng thự ấy, quỳ ven thoạt gối Dángbiển. nhìn đầy vẻ khiến tủi quỳ cô nhục rạp nhớ trước thảm lại Quan hại chính An trong mình An màn năm ở mưa xưa, căn xối cũng
Vừabà nghĩthấy đếnhả Má kết hê Ngô cục vài đứng của phần. sauả lưnghồ đươngly nhiêntinh cũngkia, nhìntrong thấy.lòng
cơn giận rồi!""Tiểu thư, bây giờ coi như cô cũng trút được
chàibị đóhủy vừadung, "Ông ra sau trời tù này có đã thành mắt bị kẻ báo người tàn ứng ta phế đấy, đánh xấu con gãy xí bé chân, rồi!" làngcòn
nó!""Giờ quỳ ở đây chuộc tội cũng là đáng đời
vừa nói với Mágiọng Ngôđiệu vừađầy xoavẻ bópdương vaidương chotự Lụcđắc. Ương Ương,
màyAn ngẫmAn nghĩ,sao?" Nghekhông đếnchắc haichắn chữhỏi: "làng"Con chài",gái Lụclàng Ươngchài? ƯơngLà cauQuan
đó,vào nghetù nóirồi!" Mámột Ngônăm cườitrước trêncậu nỗiCố đauđã củatống kẻcổ khác:cô "Đúngta
Ngônnhư Việtvậy? cưng Lụcchiều Ươnghết Ươngmực, kinhsao ngạc.có Ngườithể màdễ nămdàng xưavào Cốtù
giận bĩu lôi thay môi đình, cho nói xử Mácô." tiếp: lý Ngô "Thư biết cũng ký bao đoán nói nhiêu được lúc người, suy đó bảo nghĩ cậu là trong Cố để lòng nổi trút cô, trận
bạcgì vớichứ?" cô "Theonhư tôivậy, thấy,giờ trướclàm đâymấy cậuchuyện ấynày đốithì xửcó tệích
tuổibây nămgiờ nào.đã Lục Tình chẳng Ương yêu còn Ương của chút đâu người ý còn đàn nghĩa là ông nào cô đó, nữa. béđối mườivới mấycô
"Mang chút thuốc, xuống xem cô ta thế nào."
việcsự Quanngầm Anđồng Không An ý phải làm của cô năm Cố thánh xưa, Ngôn mẫu, quy Việt nhưng về mà suy gốc thành. chorễ cùng,đều nhữngdo
lấtngười phất,nếu nhìnkhông Lục thấy phải Ương người bùn Ương phụ đất đứng nữ thì dưới đang cũng mái quỳ là hiên, rạp vết cách dưới thương. mànđất, mưatrên
giương thuộc, chính oai. côlà khóQuan Nếu mà An không tin An phải được từng đôi người đứng mắt đàn trước kia bà mặt trông thảm cô vẫn hại diễu còn trước võ quen mắt
hãm thư, Trước hại cô kia cô, nhìn ỷ Mágiờ xem, được Ngôcuối cô Cố nhìncùng ta Ngôn cảnhcũng bây Việt nàybị giờ sủng lạiquả là ái, thấybáo!" tự lúc hả làm nào dạ: tự cũng "Tiểu chịu.
anhrồi ấythì cũngcũng Lục rất rơi Ương yêu vào Ương cô kết thở ta, cục dài, nhưng như khẽ một thế lắc khi này đầu: đã thôi." "Trướcchán đâyghét
chính mình của Nhìnngày Quanxưa. An An trước mắt, cô như nhìn thấy
cùng đi qua Mưađó. tạnh, Lục Ương Ương đang định bảo má Ngô
trướcgấp cổnggáp. biệt Độtthự, nhiên,kéo tiếngtheo còiđó xelà hơitiếng vangphanh lênxe chóikít tailại
vào sau cột Lụctrụ Ươnghành Ươnglang. theo bản năng kéo má Ngô nấp
tiếng phanh xe Quannhư Anbừng Antỉnh. vốn đang mê man hồ đồ, nghe
tên "Cố Ngôn ẢViệt", khócà khănnhắc bòlao dậyvề từphía dướichiếc đất,xe. gào thét
sĩ tay chân Nhưngnhanh chưanhẹn kịpđã đếnlao gầntới Cốđè Ngônnghiến Việt,ả haixuống vệđất.
giữNgôn tayViệt máđột Lục Ngô ngột Ương ra chạy Ương hiệu về nghe im đây động lặng. làm tĩnh Cô gì. bênmuốn ngoài,nghe nhẹxem nhàngCố
bệnhchết viện,của cóhọ "Nói! phải không?" Bốdo mẹcô củatiêm phuthuốc nhânnên đangmới cấpđẩy cứunhanh trongcái
vào rõ mồn Giọngmột. nói sang sảng của vệ sĩ bên ngoài truyền
Lục Ương Ương rùng mình kinh hãi. Tiêm thuốc?
luônra tưởnglà làbị Năm do người đó không ta bố đợi hạ mẹ được độc đột bác thủ? ngộtsĩ quađến đời,cấp côcứu, vẫnhóa
tôi 5 triệu "Cốtệ, tổng,bảo làtôi côtiêm ta!thuốc Làcho Quanông Anbà AnLục!" đưa
đãnày lâu,là từđể "Là sớm chia cô đã sẻ ta muốn nỗi nói trừ lo Cố khử với tổng Lục ngài!" ghétgia, nhàtôi họlàm Lụcviệc
cảsau nhàăn tôisung "Cô làm mặc ta thủ sướng!" còntục nóiđịnh saucư khinước xongngoài, việcbao sẽtrọn giúpđời
bácbộ sĩsự hámthật Bị tiền như vệ kia đổ sĩ không hạt dùng dám đậu. dùigiấu cuigiếm điệnnữa, đetuôn dọa,ra têntoàn
chếtgây củara? bố Timmẹ Lụcnăm Ươngxưa, Ươngđều treolà ngượcmột lên.tay ChẳngQuan lẽAn cáiAn
"Á..."
cước, kêu đau Tênrồi bácngã sĩlăn Vươngra bịđất. vệ sĩ đạp mạnh một
bước tới bóp Giọngchặt Cốlấy Ngôncổ ViệtQuan tànAn nhẫnAn. và phẫn nộ, hắn
chuyệncô này,sao?" to "Côgan dámthật lénđấy. lútCô sautưởng lưngtôi tôikhông làmlàm ragì loạiđược
sứcchặt muốncổ gỡmình. Quanbàn Antay Anto hoảnglớn loạncủa huơCố tayNgôn múaViệt chân,đang cốsiết
nhưngừng. miếng giẻ Cốrách, Ngônhá Việtmiệng buôngthở tay,hồng ảhộc, ngãho oạchsù xuốngsụ đấtkhông
nhưchán thế,sống cònrồi!" "Côdám ỷgiết vàohại ơnbố cứumẹ mạngLục màƯơng dámƯơng, lộngđúng hànhlà
nhưnửa vậy,lời. đám Hiếmngười khixung thấyquanh Cốsợ Ngônđến Việtmức nổikhông cơndám thịnhhó nộhé
dạy dỗ lại "Ngườicho đâu,cô lôita ngườibiết đànthế bànào độclà áclàm nàyngười!" xuống,
không lết từng bao tới, cứu giờ khóc mạng Quanxuất lóc anh, Anhiện van tha Antrước xin cho dậpmặt thảm em đầuanh thiết: đi! lianữa!" "Ngôn Sau lịa, Việt, này vừa nể em bò tình sẽ vừa em
An An chỉ Khuôncàng mặtkhiến đầyCố máuNgôn hòaViệt lẫnthêm nướcghê mắttởm. của Quan
bụi không tồn Hắntại hungtrên hăngquần đááo, văngrồi ngườiphất ra,tay phủira phủisau. lớp
địnhhết lôimọi ngườichuyện Vệ đi trên sĩ thì hành bên Lục lang cạnh Ương - lập Ương mới tức - chậm phản người rãi ứng, đã bước bước đứng ra. lênnghe
"Khoan đã."
dịu đi đôi Thấychút. Lục Ương Ương, sắc mặt Cố Ngôn Việt mới
lạnh lắm, em "Saovào emnhà lạitrước rađi." đây? Mới mưa xong, ở đây
rõ là vì Toàngiận thândữ Lụchay Ươngvì Ươngnỗi runthù lênhận bầnđang bật,dâng chẳngtrào.
nhìncô Quandùng Anmưu Cô An kế như dưới hại không đất: chết nghe "Bố sao?" thấymẹ lờitôi, hắn,thật chỉsự đămlà đămdo
sangcùng, Lụcgiọng Ươngkhản Quan Ương, đặc: Antrên Anmặt nhìnbỗng Cốnở Ngônnụ Việtcười rồiđiên lạidại nhìntột
giúp Ngôn ấy anh Việt muốn ấy yêu cái "Hacắt tao này hađứt lại lại ha!ý bị phải Dựaniệm mày lo vàovề quấn cái cáimày." lấy? kia, gì Thay chi mà vì bằng lúc để tao Cố anh
biết mình đã Nhìncó dángcâu vẻtrả điênlời. cuồng của ả, Lục Ương Ương

