Menu

📖 CHƯƠNG 12

24 tháng 3, 2026~5 phút đọc1.069 từ12/15 chương

bà điên loạn Hóađó! ra bố mẹ lại chết dưới tay người đàn

đauđó, quặntrước thắt,mắt Lục một cô Ương ngụm chỉ Ương máu còn nghẹn tươi là lời, bất một chỉ ngờ màn cảm phun đêm thấy ra, đen lồng ngay đặc. ngựcsau

mơ,bóng sươngngười. mù Côgiăng nhưkín vừabốn trảibề, quaxung mộtquanh giấctrống mộngtrải dài.không Trongmột

"Ương Ương..."

hếtcủa lầnmẹ. này Trongđến mànlần sương,khác. cóCó aigiọng đócủa cứbố, gọicó têncả côtiếng

họ, đáp lại Nhưngcô Lụcchỉ Ươnglà Ươngsự nỗim lựclặng tìmvô kiếmvọng. bóng dáng

quen một một thuộc. rừngngười hoađang Giữa trà. đứng màn Giữa đó, sương những bóng trắng tán dáng xóa cây vừa mênh nở xa mông, rộ lạ bỗng hoa lại hiện tươi vừa ra có

dáng người dưới Côgốc bướccây từngngày bướccàng lạirõ gần,nét. cho đến khi hình

Đó là Cố Ngôn Việt của thời niên thiếu.

dịu dàng vô Cốhạn: Ngôn"Ương ViệtƯơng, nhìnđi cô,theo đưaanh taynào." ra, giọng nói

hình Ngaybằng sau ảnh khiánh lưng Cố cômắt bỗng Lục Ngôn vừa lạnh chốc Ương Việt định lùng tan Ương đang đưa tàn biến, ngẩn ôm tay nhẫn. khung ngơấp nắm cảnh đứngQuan lấy dần chônAn tay biến chânAn, anh, đổi tạinhìn màn thành chỗ.cô sương

chửng lấy cô.Sự băng giá trong đáy mắt ấy như muốn nuốt

cơn ác mộng.Cô kinh hoàng tột độ, giật mình choàng tỉnh khỏi

yếulên ớtsườn nghiêngmặt Bên đầu, Cố tai ánh Ngôn vang sáng Việt. lêndìu tiếngdịu híttừ thởchiếc kheđèn khẽ.ngủ Côhắt

hắn yên. cằm không Đôi lởm được mày chởm Hắnnghỉ nhíu chút gụcngơi chặt, râu bêntử dưới xanh, méptế. mắt có giường, hằn lẽ giấc lên đã ngủ quầng lâu chập thâm lắm chờn nhàn rồi không nhạt,

đãnày. quên mất Lụcbao Ươnglâu Ươngrồi cứmình thếkhông lặngnhìn lẽkỹ ngắmngười nhìn.đàn Côông

ngô của chàng Khithiếu hắnniên nhắmnăm mắt,nào. vẫn còn vương vấn nét ngây

miệngtừng khẽcó congcuộc Trong lên, chia một cứ ly khoảnh ngỡ nào. khắc,như côbao nhớnăm lạiqua ngàygiữa xưa,họ khóechưa

"Ương Ương, em tỉnh rồi!"

Việtngập bừngtràn tỉnh.mệt Cử Ánh mỏi, động mắt ngay nhẹ hắn cả của vừa giọng Lục vui nói Ương mừng cũng Ương khôn khản làm xiết đặc. Cốlại Ngônvừa

ngoàitrăng. cửa sổ. LụcTrời Ươngtối Ươngđen chậmnhư rãimực, ngồichẳng dậy,lọt liếcnổi nhìnmột ratia

tới để thấm Côgiọng uốngrồi mộtmới ngụmhỏi: nước"Cô ấmta Cốđâu?" Ngôn Việt đưa

hắntai chỉnạn démxe, Cố lại chết Ngôn góc rồi." Việtchăn biếtcho côcô: đang"Đêm hỏiqua Quanbỏ Antrốn, An,bị

một người dưng Giọngnước điệulã hắnchẳng nhẹliên tênh,quan. như thể đang nói về

rõnhường trướcnào. đây NhưngCố mộngNgôn đãViệt tan,đã Lụccưng Ươngchiều ƯơngQuan vẫnAn nhớAn rấtđến

"Anh nỡ sao?"Cô mệt mỏi dựa vào đầu giường, giọng buồn buồn:

ta, nắm anh một lấy từng Lục tay nhìn ĐộngƯơng Lục thấy tácƯơng Ương bóng trêntừng Ương, dáng tayyêu vẻ em Cốanh mặt ngày Ngônmột đầy xưa Việtlòng đau trên khựngmột khổ: người lại.dạ..." "Ương cô Hắn Ương,

vìnào emem khôngcũng "Anh còn đặt chưa yêu gia bao anh đình giờ toàn lên yêu tâm trước cô toàn anh..." ta,ý anhnhư chỉtrước, giậnlúc

hệCòn làđứa dobé "Lần cô đó, duy ta là nhất bỏ chính anh thuốc tay và anh, anh cô đó đã ta chỉ bỏ xảy là đi..." ratai quannạn...

làm, trên mặt Cóhắn lẽtràn nghĩđầy đếnvẻ từnghối chuyệnhận. khốn nạn mình đã

kỷ,chiếm làhữu anhtrọn "Xin quá vẹn lỗi thiếu tình em... cảm yêu Là giác của lỗi an một của toàn, mình anh, lúc em!" lànào anhcũng íchmuốn

mọi người!""Là anh có lỗi với Lục gia, có lỗi với

vợ như của lại xưa, ba nghĩ tưởng anh... "Lúcquẩn rằng Nhưng đómà nhà anh anhnhảy họ không cứlầu Lục ngờ ngỡtự bắt Lục emvẫn." tay gia không với phá còn đứa sản, yêu con bố anh riêng

cảm của Cố DướiNgôn ánhViệt đènkhi vàngnói vọt,những côlời khôngnày. nhìn rõ biểu

bỏ lỡ đi Trảichăng quanữa. bao nhiêu chuyện, dù là hiểu lầm hay

choViệt cùngmang vẫnlại. Nhàkhông họthể Lụctách rarời nôngnhững nỗitổn ngàythương hômmà nay,Cố suyNgôn

sống tự viễn lại!" giễu:không "Vôthể Cô nghĩa bù nhìn cả đắp màn thôi! được, đêm Những bố vô tổn mẹ tận thương tôi ngoài anh cũng cửa gây chẳng sổ, ra thể cười vĩnh

nốt mùa thu "Anhnày biếtthôi." mà, tôi chỉ có thể đi cùng anh

rẩy đã tố Cốcáo Ngônnỗi Việtsợ ấnhãi chặtsâu gócthẳm chăn,trong bànlòng tayhắn. run

tránh sự thật Hắnnày. không dám chủ động nhắc tới, luôn muốn né

không biết gì, Hắnhai tưởngngười làmvẫn vậycó thìthể cóêm thểấm giảbên vờnhau. như

chếtchìm củaxuống mìnhnước, Nhưng như ngay khi vậy, cả Lục hắn thở Ương cảm cũng Ương giác thấy thản như đau nhiên bị đớn. nóiai vềđó cáinhấn

ràng khóe miệng Hắnđang khócười, khănnhưng ngẩngvành đầumắt nhìnđã Lụcđỏ Ươnghoe Ương.từng Rõchập.

lời:đường "Ươngnày?" Ương, Hắnrốt nhẹcuộc nhànglàm nắmsao lấychúng tayta cô,lại nghẹnđi ngàođến cấtbước

họ lên nào Lục." miquên mắtđược Lục hắn, những Ương chậm đau Ương rãi thương cười nói: anh với "Cố đã hắn, Ngôn gây đưa Việt, ra tay tôi cho chạm không nhà nhẹ cách

"Tôi mệt rồi, chúng ta dừng lại ở đây thôi."

đểvà nóiđau thêmđớn Nói lời trong xong, nào, mắt cô cũng Cố mệt chẳng Ngôn mỏi muốn Việt khép nhìn nữa. mi,thấy khôngsự cònhối sứchận

tiếng cười bi Trongthương mànkhông đêm,lời Lụcnào Ươngtả Ươngxiết. nghe thấy hắn cười,

kìm nén, tuyệt Cuốivọng cùng,và tiếngbất cườilực. chuyển thành tiếng khóc nghẹn ngào

"Lục Ương Ương!"

đặc gọi tên Côcô nằmthêm lặngmột trênlần giường,nữa. nghe thấy giọng hắn khàn

cánh cửa cũng Sauđược đóhắn làkhẽ sựkhàng tĩnhkhép lặnglại. kéo dài, cuối cùng

phátmặt. hiện chẳng Lụcbiết Ươngtừ Ươngbao xoaygiờ ngườinước nằmmắt xuống,đã lúcđầm nàyđìa mớikhuôn

vàđược Ươngnữa. Ương Khôngcủa vềanh đượcta, nữađã rồi,vĩnh chàngviễn thiếukhông niênthể nămquay ấylại

nói lát nữa "Tiểusẽ thư,qua côthăm uốngcô." bát thuốc này đi, cậu Cố

thấychưa Lụcthấy ƯơngCố Má Ương Ngôn Ngô lại Việt không không đâu, biết chịu bèn chuyện uống khổ gì thuốc, tâm xảy cứ khuyên ra tưởng giải. tốilà qua,do

đôi mắt vô Lụchồn Ươngnhìn Ươngnhững tựacây ngườihoa trêntrà ghếtrong nằmsân. ngoài vườn,

anhthuốc tanày nữa.tôi "Bà Nếu cũng nói anh sẽ với ta không anh cứ uống ta, cố đâu." tôichấp khôngxông muốnvào, nhìnthì thấybát

cứ như thể Cốchuyện Ngôntối Việtqua vẫnchưa đếntừng thămxảy côra. như thường lệ,

Ươngphòng Ươngngủ, khôngkhông Nhưng muốn dám nghe gặp bước xong mình, vào lời bước thêm má chân nửa Ngô hắn bước. chuyểnkhựng đạt,lại biếtngay Lụccửa

HomeTrước
Sau