📖 CHƯƠNG 5
"Anh mà không nghiêm túc giải quyết công việc đi là trễ giờ đấy nhé."
Bùi Yến liếc nhanh màn hình điện thoại, bày ra vẻ mặt như sắp phải ra chiến trường đến nơi, rồi hỏa tốc cắm mặt vào guồng quay công việc.
Tôi mãn nguyện tựa lưng vào mép bàn, ngắm nhìn đường nét góc cạnh rõ ràng trên sườn mặt anh. Nhớ lại kiếp trước, mỗi khi đối mặt với những lời giục cưới, anh luôn giữ nụ cười gượng gạo mà đầy lịch sự: "Viết kịch bản đã mệt mỏi lắm rồi, con thật sự không đào đâu ra sức lực mà yêu đương nữa. Tốt nhất là con không nên làm lỡ dở thanh xuân của con gái nhà người ta."
Chúng tôi đã báo trước với cô chú nhà họ Bùi tối nay ghé nhà ăn bữa cơm gia đình. Đợi đến lúc hai bên giáp mặt, các vị phụ huynh mới vỡ lẽ chuyện gì đang xảy ra. Vì quá đỗi vui mừng và chấn động, bầu không khí từng có lúc suýt mất kiểm soát.
Mãi mọi người mới bình tĩnh lại được thì tiếng gõ cửa chợt vang lên.
"Nấu một bàn toàn đồ ăn thế này rồi mà chị còn gọi giao hàng làm gì nữa..." Thằng em tôi vừa ra mở cửa vừa lầm bầm phàn nàn. Đến khi nghe nó ngạc nhiên thốt lên "Sao lại là anh?", tôi mới ngó đầu ra xem.
Đập ngay vào mắt tôi là gương mặt của Giang Thời Tự. Cậu trợ lý theo sau anh ta xách lỉnh kỉnh một đống đồ bổ, quà cáp, cười lấy lòng bợ đỡ nhìn tôi.
Giang Thời Tự thu hết biểu cảm của tôi vào mắt, vô cùng đắc ý, cất giọng kiêu ngạo: "Được rồi, em thắng."
Ngay sau đó, anh ta nghiêng đầu, dõng dạc gọi bố tôi: "Bố, con có mang loại trà bố thích uống nhất đến đây."
Chữ "Mẹ" còn chưa kịp vọt ra khỏi miệng, anh ta đã bị tôi tặng ngay một cái tát trời giáng.
"Anh bị bệnh à? Rốt cuộc là tiểu não anh phát triển không hoàn thiện, hay đại não hoàn toàn không thèm phát triển thế hả? Lúc người ta còn coi anh là con người, thì anh ráng làm người một chút đi có được không?"
Giang Thời Tự bị tát cho bàng hoàng ngơ ngác. Vừa ngước mắt lên, đã đụng ngay ánh nhìn của một hàng người đang ngồi ngay ngắn trên sofa, và cả Bùi Yến.
Anh ta sững sờ: "Hai... hai người... Thư Nhiễm, em quay lại với anh ta rồi sao?"
Bạn bè hay nhận xét tôi là một người "nhạt", cảm xúc luôn bình ổn. Bản thân tôi cũng thấy vậy. Chuyện gì cố được thì nỗ lực, không được thì chấp nhận buông tay. Thế nên đây là lần đầu tiên tôi ra tay đánh người, cũng là lần đầu tiên tôi xảy ra xô xát gay gắt với người khác.
Tát Giang Thời Tự xong, cánh tay tôi cũng tê rần.
"Em quên rồi sao, Vân Chu và Vân Nghê của chúng ta?" Giang Thời Tự bị đuổi ra ngoài hiên, gương mặt vẫn mang nét khó tin tột độ, "Anh đã vì cái gia đình này mà từ bỏ Khương Tự Nghi rồi, sao em có thể..."
"Là do anh hèn hạ." Đứng ở hành lang, tôi lạnh nhạt nhìn anh ta: "Bởi vì không có được nên mới ngày đêm nhung nhớ không quên. Bây giờ có được rồi, lại bắt đầu quay sang tiếc rẻ, không cam tâm với những thứ đã đánh mất, đúng không?"
Vì quá kích động, lồng ngực Giang Thời Tự phập phồng dữ dội. Một lúc sau, anh ta đỏ hoe hai mắt nhìn tôi: "Nhưng người đã cùng em trải qua một kiếp gần như trọn vẹn hoàn hảo là anh. Chúng ta cả đời suôn sẻ, có một cặp sinh đôi..."
"Lúc em vừa sinh xong phải thức đêm trông con, thứ anh nghĩ đến không phải là cơ thể em đã hồi phục chưa, mà là trăn trở xem làm cách nào để ly hôn với em." Tôi thẳng thừng ngắt lời anh ta: "Lúc em vắt óc ra học cách nuôi dạy con cái, thì anh lại đang tơ tưởng đến viễn cảnh hôn nhân ngọt ngào với Khương Tự Nghi. Giang Thời Tự à, kiếp trước em sống tốt là vì em đã tự mình nghiêm túc vun vén cho cuộc đời mình. Con cái ưu tú là kết quả của sự rèn giũa, giáo dục tận tâm của một người mẹ."
Tôi bình tĩnh lại, gằn từng chữ: "Tất cả những thứ đó, chẳng có nửa điểm liên quan nào tới anh cả."
Giang Thời Tự triệt để câm lặng. Anh ta rũ mắt, cơ thể khẽ run rẩy.
Tôi quay người lại, đã thấy Bùi Yến đứng tựa ở cửa từ lúc nào, dáng người cao ráo, hiên ngang. Anh thong dong mỉm cười nhìn tôi, dịu dàng cất giọng: "Thư Nhiễm. Vào ăn cơm thôi em."
Vừa bước vào nhà, tôi thấy tất cả mọi người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Nhất là dì Bùi, dì lén lau mồ hôi hột trên trán, rỉ tai thì thầm với Bùi Yến: "Làm mẹ hú hồn hú vía. Nhìn cái cậu kia có vẻ lắm tiền nhiều của phết, mẹ cứ lo Nhiễm Nhiễm sẽ chọn cậu ta. Bùi Yến này, con phải 'cuốn' lên thôi con ạ. Phát triển sự nghiệp là một chuyện, quan trọng là phải biết bảo dưỡng vóc dáng, da mặt nữa, chứ đàn ông mà bụng phệ mặt bóng mỡ thì chẳng có cô nào thèm đâu."
Đôi tay đang dọn bát đũa của Bùi Yến bỗng khựng lại. Ánh mắt anh bừng bừng kiên định như thể sắp tuyên thệ gia nhập Đảng đến nơi, trịnh trọng "Vâng" một tiếng rõ to.
Tôi vốn dĩ tưởng rằng sự xuất hiện của Giang Thời Tự tối hôm đó chỉ là một sự cố cỏn con. Dù sao thì sau đấy cũng chẳng ai buồn nhắc lại nữa. Ngờ đâu, cả nhà họ Bùi bắt đầu hành động với tư thế chuẩn bị nghênh chiến kẻ thù.
Cầu hôn. Đính hôn. Lên kế hoạch lễ cưới. Tuần trăng mật.
Tất tần tật mọi thứ đều được lên lịch trình rõ ràng, rành mạch.
Bùi Yến thì khỏi phải nói, dù công việc bận rộn đến mấy cũng phải dành thời gian tập gym, sống chết giữ cho bằng được tám múi cơ bụng. Cuộc đời tôi đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác biệt so với kiếp trước.
Điểm chung duy nhất là, tôi của hiện tại, ngập tràn trong hạnh phúc.
Đêm trước ngày cưới, tôi nhận được một cuộc gọi từ số máy lạ. Giữa tiếng gió rít gào bên kia đầu dây, tôi nghe thấy giọng một người đàn ông vang lên:
"Tân hôn vui vẻ. Anh cũng sắp kết hôn rồi, nhưng lần này, người anh cưới không phải là người anh yêu. Sau khi chia tay, cô ta đã gài bẫy bỏ thuốc anh, nên anh lại phải cưới chạy bầu một lần nữa rồi."

