📖 CHƯƠNG 4
"Bùi Yến, lần này anh về nước, là vì nhu cầu công việc sao..."
"Không phải." Anh đáp, "Anh sợ không có lý do để đến tìm em."
Bùi Yến cúi gằm mặt, bờ vai khẽ run rẩy. "Nên anh đã tự tay gói món sủi cảo em thích ăn nhất, mượn danh nghĩa mẹ anh, để đến xem em sống thế nào."
Tôi không ngờ anh lại thẳng thắn đến vậy, nhất thời nghẹn lời.
Giây tiếp theo, tôi nghe anh nói: "Bây giờ anh còn cơ hội không? Nếu em vẫn lo ngại ảnh hưởng đến quan hệ hai bên gia đình, không muốn công khai, anh có thể chấp nhận làm người tình trong bóng tối của em."
Lúc lướt mạng thấy ảnh Giang Thời Tự và Khương Tự Nghi đi du lịch, tôi vừa mới đến sân bay.
Địa điểm check-in vô cùng quen thuộc trên màn hình khiến ngón tay đang định lướt qua của tôi bỗng khựng lại. Kiếp trước, gia đình bốn người chúng tôi đi chơi cũng từng đến nơi này, chụp vô số bức ảnh thân mật.
Chỉ khác là, chuyến đi của chúng tôi trải dài qua năm tháng, dắt theo hai đứa con thơ, từ lúc tóc còn xanh đến khi đầu bạc phơ. Còn bọn họ bây giờ đang ở độ tuổi thanh xuân tươi đẹp, phơi phới thanh xuân, chỉ tốn hai tháng ngắn ngủi đã đi kiểu chạy sô lướt qua ngần ấy thành phố.
Nghĩ đến các con, sống mũi tôi không kìm được mà cay xè.
Đang lúc đưa tay lau nước mắt, tôi lại nghe thấy một giọng nói dẫu lâu không gặp: "Thư Nhiễm?"
Giọng Giang Thời Tự tuy lạnh nhạt, nhưng lại loáng thoáng mang theo ý mừng rỡ.
"Thấy lịch trình của tôi rồi à? Biết ngay là em ngồi không yên mà. Kiếp trước cũng vậy, lần nào em cũng lo lắng cho tôi, cứ phải đòi lịch trình từ chỗ thư ký cho bằng được."
Anh ta chậm rãi đưa tay lên xem đồng hồ, cười khẽ: "Thế nên, tôi để Tự Nghi ở lại chơi thêm vài ngày, còn mình thì vội về trước. Bây giờ thời gian vẫn còn sớm, đi ăn cùng nhau nhé?"
Tôi cảm thấy đầu óc Giang Thời Tự hơi có vấn đề, liền lùi lại một bước, cẩn trọng hỏi: "Vứt con bé Khương Tự Nghi bơ vơ ở nước ngoài một mình, làm thế e là không hay lắm đâu nhỉ?"
Anh ta sững sờ. Ngay sau đó, lại nở một nụ cười bất đắc dĩ đầy chiều chuộng: "Em vẫn dịu dàng lương thiện như thế. Khương Tự Nghi mà được một nửa... không, một phần mười của em thì tốt biết mấy. Em không biết đâu, tôi sắp bị cái tính bám người vô tội vạ, không phân biệt hoàn cảnh của cô ta bào mòn đến mức chẳng còn tí kiên nhẫn nào nữa rồi..."
Tiếng loa phát thanh ở sân bay bỗng vang lên. Tôi lấy vé máy bay từ trong túi xách ra, nhìn lướt qua hai cái rồi bình thản ngắt lời Giang Thời Tự: "Đến giờ tôi phải đi rồi."
Nụ cười trên môi Giang Thời Tự cứng đờ. Ngay lúc anh ta vừa định mở miệng hỏi, thì em trai tôi đã sải bước thật nhanh từ nhà vệ sinh đi tới.
Đi sượt qua Giang Thời Tự, thằng bé đứng trước mặt tôi, cười hì hì hỏi: "Chị, cuối tuần này anh rể đến nhà mình chơi đúng không? Anh ấy có chơi game không chị? Em đang thiếu một cạ cứng cày game đây. Vừa hay có thể rủ anh ấy chơi để bồi đắp tình cảm."
Tôi lườm thằng bé một cái, hai chữ "đi mau" còn chưa kịp thốt ra thì Giang Thời Tự đã bất thần lao tới. Anh ta túm chặt lấy cổ áo em trai tôi, giọng run lẩy bẩy hỏi: "Cậu vừa nói cái gì?"
Em trai tôi và Giang Thời Tự chưa từng gặp mặt nhau. Trước kia là vì không có cơ hội. Về sau, là do Giang Thời Tự không muốn dính dáng gì đến người nhà tôi.
Cho nên thằng bé chẳng có phản ứng gì đặc biệt, chỉ ngớ người ra nhìn anh ta, ngơ ngác đáp: "Em bảo là muốn rủ anh rể chơi game để bồi đắp tình cảm."
Thằng bé nuốt khan một cái, gượng cười: "Anh... anh cũng muốn chơi game chung với em hả?"
Sắc mặt Giang Thời Tự tối sầm đáng sợ, đứng chôn chân tại chỗ hồi lâu mà không thốt nên lời.
Tôi không hiểu tại sao anh ta lại hành xử như vậy, chỉ biết muốn mau chóng rời khỏi đây, từ nay về sau tuyệt đối không dính líu gì đến Giang Thời Tự nữa.
Lúc tôi kéo tay em trai quay lưng bước đi, thằng bé như chợt nhớ ra điều gì, thuận miệng hỏi: "Chị đã nói chuyện với anh rể chưa? Em tự có học bổng, cũng đang đi làm thêm rồi, không cần anh ấy phải chu cấp giúp đỡ nữa đâu. Biết là anh ấy có lòng tốt, nhưng em tiêu tiền của anh ấy cứ thấy áy náy không yên tâm kiểu gì ấy."
Tôi định bụng về nhà sẽ từ từ giải thích cho nó hiểu, nên chỉ ậm ừ qua loa một tiếng cho xong chuyện. Mà hoàn toàn không hề hay biết rằng, Giang Thời Tự đứng ở phía sau, đôi mắt vốn đang u ám bỗng chốc lại xẹt qua một tia sáng rực rỡ.
Kể từ lần chia tay ở sân bay đó, đã ba ngày Giang Thời Tự không liên lạc với Thư Nhiễm.
Lúc tụ tập bạn bè, mấy gã anh em cốt cán của Giang Thời Tự cất giọng trêu chọc: "Định bao giờ kết hôn với cô bạn gái nhỏ thế? Suốt ngày nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, cứ cưới xin mang về nhà cho yên tâm mới được, đúng không anh Tự?"
Giang Thời Tự lười biếng ngả lưng vào ghế, giọng điệu bâng quơ đáp: "Mùng tám tháng tám."
Lời vừa dứt, chính anh ta cũng sững sờ. Đó rõ ràng là ngày cưới của anh ta và Thư Nhiễm ở kiếp trước.
Ngay sau đó, Giang Thời Tự lắc đầu, giọng lạnh nhạt hẳn: "Để sau hẵng hay."
Nhìn khung chat trống không, anh ta hơi bực bội ngước mắt lên, thình lình nhắc tới: "Em trai Thư Nhiễm nói, cuối tuần này cô ấy phải dẫn anh rể về ra mắt gia đình. Chắc là cố tình mượn miệng em trai để nói cho tao nghe đây mà."
Giang Thời Tự khựng lại. Nhìn cái chân phải khỏe mạnh của mình, anh ta bất giác thẫn thờ. Nhớ lại kiếp trước, dáng vẻ ân cần chăm sóc của Thư Nhiễm, anh ta thầm nghĩ, trên đời này, e là chẳng thể tìm được người thứ hai yêu anh ta hơn Thư Nhiễm nữa.
"Xem ra Thư Nhiễm phen này quyết được ăn cả ngã về không rồi." Đám anh em phá lên cười ha hả: "Đây chẳng phải là đang trắng trợn ép cưới hay sao? Nhưng mà khoan đã, anh Tự, anh có thóp gì bị cô ta nắm được à? Nếu không sao cô ta lại dám chắc mẩm chuyện anh sẽ bỏ Khương Tự Nghi để đi tìm cô ta nối lại tình xưa thế?"
Giữa những tiếng cười ồ cợt nhả, Giang Thời Tự lại không hùa theo. Anh ta chỉ ngồi im một góc, rít thuốc điếu này nối tiếp điếu khác. Mãi cho đến khi tự sặc khói ho rũ rượi, mới không biết là nghĩ tới điều gì mà dứt khoát dập tắt tàn thuốc.
Anh ta đứng dậy, cười một nụ cười tỏ vẻ thấu hiểu: "Sự ràng buộc giữa tao và cô ấy, tụi mày không hiểu được đâu."
Giang Thời Tự tiện tay rút một chiếc thẻ ném lên mặt bàn, nhạt giọng nói: "Cứ quẹt thoải mái. Tao có việc phải đi trước."
Giữa lúc đám đông còn đang đưa mắt nhìn nhau ngơ ngác, thì Giang Thời Tự đã mua xong vé máy bay đi Nam Thành - quê quán của Thư Nhiễm.
Tôi bận rộn thích nghi với công việc ở công ty mới, chẳng có mấy thời gian bận tâm đến tâm trạng của Bùi Yến.
Anh dường như đang mắc chứng lo âu thì phải.
"Mười một tháng tuổi em đã biết đi, anh lại biết đi chậm hơn em một tháng, bố mẹ em có thấy anh rất ngốc không? Năm tám tuổi, hai đứa mình vì mải chơi mà ngủ quên luôn ở khu vui chơi, báo hại hai bên gia đình suýt chút nữa thì báo cảnh sát, bố mẹ em có thấy anh là đứa không đáng tin cậy không? Năm mười tám tuổi, có một cô bạn nữ mò đến tận nhà anh để gửi thư tình, bố mẹ em có nghĩ anh là kẻ lăng nhăng trăng hoa không?"
Lúc thốt ra những lời này, Bùi Yến đang diện âu phục giày da, toát lên vẻ cấm dục mà nhã nhặn, và đang bận bàn bạc hoàn thiện kịch bản với đạo diễn.
Tôi nhìn bàn tay gõ phím thoăn thoắt bay lượn trên bàn phím của anh, lại ngắm nhìn khuôn mặt lạnh lùng điềm tĩnh kia, lựa chọn mỉm cười đáp lại:
"Cả nhà em đã chuẩn bị sẵn sàng đón anh rồi nhé."

