📖 CHƯƠNG 6
Mưa dừng vào một buổi sáng thứ Bảy.
Không phải dừng từ từ — lất phất rồi nhỏ giọt rồi tạnh. Mà dừng hẳn. Như ai đó vặn khóa vòi nước. Linh mở mắt, nằm trên giường, và nhận ra thứ đánh thức cô không phải tiếng động — mà là sự vắng mặt của nó. Không tiếng mưa trên mái tôn. Không tiếng nước chảy máng xối. Chỉ có tiếng chim, và nắng — nắng thật, vàng ươm, tràn qua cửa sổ, đổ lên chăn, lên tay cô, lên bức tường nơi bóng tối đã ngự suốt mấy tuần.
Cô nằm im một lúc. Nghe nắng.
Rồi cô xuống bếp.
An đang ngồi ở bàn ăn, trước mặt là một ly cà phê và một phong thư.
Cô mặc áo khoác, vali vàng chóe đã kéo xuống để cạnh cửa. Tóc buộc gọn, không son môi, mắt hơi sưng nhưng sáng hơn — sáng thật, không phải kiểu sáng cô từng cố nặn ra.
"Em đi hả?" Linh hỏi, dù cô đã biết câu trả lời.
An gật. "Em đặt vé rồi. Xe trưa."
Linh ngồi xuống đối diện. Nhìn phong thư trên bàn. "Gì đây?"
"Thư. Cho chị và anh Huy." An cười — nhỏ, nhẹ, và lần đầu tiên nụ cười đó không khiến Linh thấy mỏi mặt thay. "Em viết hồi khuya. Em không giỏi nói mấy thứ này trực tiếp."
"Em viết thư thì giỏi hơn hả?"
"Em cũng không giỏi." An cười thêm lần nữa. "Nhưng ít nhất giấy không nhìn lại em bằng ánh mắt thương hại."
Linh muốn nói — không ai thương hại em cả — nhưng cô hiểu. Cô hiểu vì chính cô cũng vậy. Có những thứ nói trên giấy dễ hơn nói thành lời, vì lời nói có trọng lượng, và đôi khi người nói không đủ sức gánh.
"Em sẽ đi gặp bác sĩ." An nói, giọng bình thản nhưng Linh nghe ra phía dưới là một quyết định đã được cân đo rất lâu. "Lần này thiệt. Không phải kiểu đọc self-help rồi tự chữa nữa."
"Tốt."
"Chị nói vậy thôi hả? Không ôm em một cái?"
Linh nhìn An. Rồi cô đứng dậy, vòng qua bàn, và ôm cô gái hai mươi bảy tuổi đang run nhẹ trong tay mình.
An không khóc. Cô chỉ thở sâu, mặt gục vào vai Linh, và nói rất nhỏ: "Cảm ơn chị đã không tin em mỗi lần em nói em vui."
Linh ôm chặt hơn. Cô không trả lời. Vì câu đó không cần trả lời.
An rời đi lúc mười một giờ.
Cô kéo vali vàng xuống dốc, ngoái lại vẫy tay, nụ cười nhỏ lấp ló sau tóc bay. Bé Bơ chạy theo, dúi vào tay An một con bọ rùa bằng đất nặn — "Cho chị mang theo, để chị không đi một mình." An cúi xuống, xoa đầu con bé, rồi quay đi.
Linh đứng ở hiên, nhìn bóng An nhỏ dần cuối dốc.
Huy đứng ở hiên sau. Cô không thấy anh, nhưng cô biết anh ở đó — vì tiếng bào gỗ quen thuộc hôm nay im bặt.
Chiều hôm đó, Linh mở thư An.
Chữ viết tay, hơi nghiêng, mực xanh trên giấy trắng. Cô ngồi ở bậc thềm hiên trước — chỗ mẹ hay ngồi — và đọc.
Chị Linh, anh Huy,
Em không biết viết thư kiểu gì cho đúng. Em thử mấy lần rồi bỏ, vì em cứ viết thành kiểu caption Instagram — ngắn, dễ thương, vô thưởng vô phạt. Nhưng tối hôm mất điện, em học được một thứ: nói thật không cần đẹp.
Nên em viết thật.
Em đến đây vì em sợ chết. Không phải sợ chết kiểu ai cũng sợ. Mà sợ vì em biết nếu ở một mình thêm, em sẽ tự cho phép mình nghĩ đến chuyện đó. Em cười vì nếu em ngừng cười, em sẽ phải nhìn vào cái hố bên trong mình. Và cái hố đó sâu lắm.
Nhưng ở đây, em thấy hai người — hai người cũng mang theo hố của riêng mình — và không ai lấp. Mọi người chỉ ngồi cạnh cái hố của nhau, uống trà, và nghe mưa. Và chừng đó… đủ rồi.
Em sẽ đi gặp bác sĩ. Em hứa. Lần này em sẽ không cười trước mặt bác sĩ rồi khóc trên đường về nữa.
Cảm ơn đã không cứu em. Cảm ơn đã để em tự thở.
Linh gấp thư lại. Cầm lâu trong tay. Nắng chiếu lên ngón tay cô, ấm.
Ba ngày sau, Huy gói đồ.
Anh không mang nhiều. Một ba lô vải, hộp dụng cụ, vài bộ quần áo. Anh dọn phòng sạch sẽ, gấp chăn vuông vức, lau sàn, để lại căn phòng nhỏ phía sau bếp gọn gàng hơn lúc anh đến.
Linh đứng ở cửa bếp, tay cầm ly cà phê, nhìn anh xách ba lô ra hiên.
"Anh đi thật hả?"
Huy đặt ba lô xuống. Nhìn cô. Nắng chiều hắt lên mặt anh, và Linh nhận ra — lần đầu tiên — khuôn mặt đó không lạnh. Nó chỉ buồn. Kiểu buồn của người đã học cách mang nỗi buồn đi cùng mà không để nó nuốt chửng.
"Tôi cần đi." Anh nói. "Không phải trốn. Lần này… tôi cần đi để về đúng chỗ."
"Chỗ nào?"
Anh im một lúc. "Tôi chưa biết. Nhưng không phải ở đây. Chưa phải bây giờ."
Linh muốn nói — vậy thì ở lại. Nhưng cô không nói. Vì cô hiểu. Có những người cần rời đi để học cách quay lại. Giống như cô đã rời đi khỏi căn nhà này ba năm trước — chỉ là lần đó, cô rời đi vì trốn chạy. Còn Huy rời đi vì anh đang cố tìm đường về.
"Anh sẽ quay lại không?"
Huy nhìn cô. Rồi anh nhìn lên mái nhà, phía chái tây, nơi mái tôn vẫn cong vênh, cột gỗ vẫn chưa xong, cái khung dang dở anh đã bắt đầu từ bốn năm trước.
"Tôi sẽ quay lại." Anh nói. "Khi tôi dám sống như một người bình thường."
Anh xách ba lô, bước xuống bậc thềm, đi qua khu vườn cỏ dại, ra cổng. Anh không ngoái lại. Nhưng ở bậc thềm, cạnh chỗ Linh đứng, anh để lại thanh gỗ nhỏ đã bào nhẵn — thanh gỗ anh mài mỗi sáng suốt bao nhiêu ngày.
Linh cầm lên. Lật mặt sau.
Khắc hai chữ, nét bào gọn ghẽ: Ở lại.
Hai tuần sau.
Linh sơn lại hàng rào. Tự tay. Sơn trắng, dù cô sơn không đều, và cọ bị rụng lông dính lên gỗ, và có chỗ bị lem ra cỏ. Nhưng cô sơn. Lần đầu tiên cô làm một việc gì đó cho căn nhà này — không phải nửa vời, không phải bỏ dở — mà làm hết, từ đầu dốc đến cuối vườn.
Bé Bơ ngồi cạnh, tô màu lên mấy thanh gỗ thừa. Cô Mai mang bún bò sang, ngồi ở hiên, nhìn Linh sơn hàng rào rồi lắc đầu cười: "Mẹ con mà thấy chắc mừng lắm."
Linh không trả lời. Nhưng cô cười. Nhỏ thôi.
Chiều đó, cô đứng ở phòng khách, nhìn tấm bảng gỗ treo trên tường.
"Không hỏi chuyện đời tư."
Cô gỡ xuống.
Đặt lên kệ bếp, úp mặt chữ xuống. Rồi cô lấy giấy, viết lên tờ A4 bằng bút dạ, dán lên cửa ra vào:
"Homestay Mùa Mưa — Đang mở cửa."
Một tháng nữa trôi qua.
Homestay đón khách đầu tiên — một cặp vợ chồng già từ Sài Gòn, đi Đà Lạt kỷ niệm ba mươi năm ngày cưới. Linh dọn phòng, pha trà, kể chuyện khu đồi thông, và nhận ra mình không tệ lắm trong việc tiếp người lạ — hoặc ít nhất, trong việc mở cửa.
Mưa quay lại. Nhưng lần này Linh không nghe mưa để ngủ. Cô nghe mưa vì thích nghe.
Rồi một chiều, trời vừa tạnh.
Linh đang ngồi ở hiên, sửa cái bản lề cổng — sửa dở, sửa sai, nhưng sửa — thì nghe tiếng bước chân trên dốc.
Cô ngẩng lên.
Huy đứng ở cổng. Ba lô trên vai. Áo flannel xám đã thay bằng áo flannel xanh — cũng sờn, cũng bạc, nhưng khác. Tóc dài hơn trước. Mắt vẫn sâu, nhưng không tối nữa. Nó giống mặt hồ sau mưa — lặng, trong, và phản chiếu được trời.
Anh nhìn Linh. Nhìn hàng rào sơn trắng không đều. Nhìn tấm giấy "Đang mở cửa" trên cửa ra vào. Nhìn cây bào cũ trên tay cô — cây bào của anh.
Anh không nói anh nhớ em. Không nói anh yêu em. Không nói gì lớn lao.
Anh chỉ nhìn lên mái nhà, phía chái tây, nơi cái khung gỗ vẫn dang dở giữa trời.
Rồi anh nói:
"Mái nhà bên chái tây… lần này, mình sửa cho xong nhé?"
Linh nhìn anh. Nắng chiều phủ lên vai hai người. Mưa chưa về, nhưng cô biết nó sẽ về. Ở Đà Lạt, mưa luôn quay lại.
Nhưng bây giờ, cô không sợ mưa nữa.
Cô đứng dậy. Đưa anh cây bào.
"Ừ. Mình sửa cho xong."
Có những người đến Đà Lạt để trốn chạy. Có những người đến để quên đi. Còn chúng tôi… ở lại trong căn nhà gỗ dột nát ấy, để học cách sống tiếp với những lỗi lầm không thể sửa.
Và rồi một ngày, mưa tạnh. Không phải vì trời ngừng mưa. Mà vì chúng tôi đã thôi trốn dưới mái hiên.
— Hết —

