Menu

📖 CHƯƠNG 1

~6 phút đọc1.279 từ1/6 chương

Mưa Đà Lạt không bao giờ báo trước.

Nó đến như một người quen cũ không cần gõ cửa — lặng lẽ, tự nhiên, và ướt đẫm mọi thứ trước khi ai kịp phản ứng. Linh đứng trước cổng căn nhà gỗ trên con dốc cuối đường Nguyễn Trung Trực, ba lô trên vai, tóc dính bết trán, và nhận ra mình không nhớ nổi lần cuối đứng ở đây là khi nào.

Ba năm. Hay bốn.

Cô không muốn đếm.

Căn nhà trông tệ hơn cô tưởng. Hàng rào gỗ đổ nghiêng một bên, cỏ dại mọc tràn lên bậc thềm, mái tôn phía chái tây bị gió giật cong lên như một trang sách gấp dở. Cô nhớ ngày trước mẹ hay ngồi ở hiên, pha trà trong cái ấm sứ mẻ miệng, bảo: "Nhà nào cũng có hồn, con à. Bỏ nó lâu quá, nó cũng buồn."

Linh nuốt nước bọt. Cổ họng đắng ngắt.

Cô đẩy cánh cổng. Bản lề rít lên một tiếng dài khô khốc, nghe như tiếng thở dài của một thứ gì đã chờ rất lâu.

Bên trong, mùi ẩm mốc trộn lẫn mùi gỗ thông cũ phả vào mặt. Linh bước qua phòng khách, lướt mắt qua bộ bàn ghế phủ bạt, qua bức ảnh gia đình treo lệch trên tường. Trong ảnh, mẹ cô cười. Linh bốn tuổi, ngồi trong lòng mẹ, cũng cười. Hai nụ cười giống nhau đến kỳ lạ — hơi nghiêng sang trái, khóe mắt nheo lại.

Cô quay mặt đi.

Tiếng gì đó vọng từ phía sau nhà. Tiếng búa. Đều đặn, chắc nịch, xen giữa tiếng mưa rơi. Linh đặt ba lô xuống, bước ra hiên sau.

Một người đàn ông đang đứng giữa mưa, sửa cánh cửa sổ.

Anh ta mặc áo flannel xám, tay áo xắn lên khuỷu, tóc ướt rũ xuống trán. Từng nhát búa đóng xuống chính xác, không thừa, không thiếu, như thể việc này đã lặp lại hàng trăm lần. Anh ta không mang áo mưa. Không có ô. Nước chảy dọc theo cánh tay, nhỏ xuống từ đầu ngón út, nhưng anh ta không buồn lau.

Linh đứng ở hiên nhìn ra. Mưa tạt vào chân cô.

"Ai cho anh vào đây?"

Người đàn ông dừng tay. Quay lại. Đôi mắt tối, sâu, nhìn cô một lượt rồi quay về phía cửa sổ.

"Cô Mai."

Giọng trầm. Ngắn gọn. Không giải thích thêm.

Linh khoanh tay trước ngực. "Cô Mai nào?"

"Cô Mai bán bún bò đầu dốc."

À. Cô Mai. Hàng xóm cũ của mẹ. Người duy nhất vẫn gọi điện cho Linh mỗi tháng, dù Linh hiếm khi nghe máy.

"Cô ấy bảo anh đến sửa nhà?"

"Cô ấy bảo chỗ này sắp có người về." Anh ta đóng thêm một nhát búa. "Cửa sổ hỏng hết rồi. Mưa tạt vào trong."

"Tôi không nhờ ai sửa."

"Tôi biết."

Linh muốn nói thêm gì đó — một câu mỉa mai, hay ít nhất là một lời đuổi khéo — nhưng nhìn cánh cửa sổ đã gần xong, cô thấy mệt hơn là bực. Kiểu mệt không phải vì đường xa, mà vì phải tốn sức để quan tâm đến bất cứ điều gì.

Cô quay vào trong.

Tối đó, Linh mới biết tên anh ta.

Ba mươi hai tuổi. Không nói từ đâu đến, không nói ở bao lâu. Cô Mai giới thiệu qua điện thoại bằng giọng bình thản như thể mọi chuyện đã được sắp xếp từ trước: "Nó là thợ mộc, ở tạm phòng sau để sửa nhà giúp con. Cô nhờ rồi, con khỏi lo."

"Con không nhờ cô."

"Thì cô tự nhờ. Nhà mẹ con bỏ hoang kiểu đó, tội lắm."

Linh muốn nói "tội gì", nhưng chữ đó mắc lại ở cổ họng. Cô cúp máy.

Căn nhà có bốn phòng. Linh ở phòng mẹ cũ, trên lầu. Huy ở phòng nhỏ phía sau bếp, sát mái hiên. Giữa họ là phòng khách rộng, bộ bàn ghế cũ, và một khoảng im lặng dày đặc hơn bất cứ bức tường nào.

Đêm đầu tiên, Linh nằm trên giường mẹ. Ga trải giường mới — Huy đã thay trước khi cô về — nhưng nệm vẫn lún ở chỗ cũ. Chỗ mẹ hay nằm. Cô lăn sang bên kia, nhắm mắt. Không ngủ được.

Tiếng mưa rơi trên mái tôn lúc nhanh lúc chậm, nghe như nhịp thở của ai đó. Linh nằm nghe, mắt mở trừng trong bóng tối, nghĩ về lần cuối cùng cô nghe tiếng mưa kiểu này. Ở Sài Gòn, trong căn hộ tầng mười hai. Mẹ gọi điện, giọng nhẹ và mỏng như sợi khói: "Con ơi, mưa ở nhà mình lớn quá." Linh đang họp. Cô nhấn từ chối cuộc gọi.

Hai ngày sau, mẹ mất.

Cô nằm co người lại. Chăn kéo lên tận cằm. Mưa vẫn rơi. Và giống như mọi đêm suốt ba năm qua, Linh chỉ thực sự chìm vào giấc ngủ khi tiếng mưa đều đến mức cô có thể giả vờ đó là tiếng thở của mẹ.

Sáng hôm sau, Linh xuống bếp thì thấy Huy đã dậy từ lúc nào.

Anh ngồi ở bàn ăn, trước mặt là một ly cà phê đen và một miếng giấy nhám. Anh đang mài nhẵn một thanh gỗ nhỏ, tay đều đặn, mắt nhìn xuống. Trên bàn bếp, cạnh bồn rửa, có một tô cháo trắng đậy nắp, còn nóng.

Linh nhìn tô cháo. Rồi nhìn Huy.

"Anh nấu?"

"Cho tôi?"

Huy không ngẩng lên. "Cô ăn hay không thì tùy."

Linh ngồi xuống. Mở nắp tô cháo. Hơi nóng bốc lên, mờ mắt cô một thoáng. Cô ăn. Không ngon, không dở. Chỉ là cháo trắng. Nhưng bao lâu rồi cô không được ai nấu cho ăn?

Cô không nhớ.

"Anh ở đây bao lâu rồi?" Linh hỏi.

"Hai tuần."

"Hai tuần sửa một cái cửa sổ?"

"Không chỉ cửa sổ."

Anh đứng dậy, rửa ly cà phê, rồi quay lại nhìn cô. Lần đầu tiên nhìn thẳng, đủ lâu để Linh nhận ra đôi mắt ấy không lạnh. Nó chỉ… mệt. Kiểu mệt của người đã đi rất xa và không biết dừng ở đâu.

"Tôi sửa xong thì tôi đi," Huy nói. "Cô không cần lo."

"Tôi không lo."

"Tốt."

Im lặng. Tiếng giấy nhám trên gỗ. Tiếng mưa bắt đầu nhỏ giọt ngoài hiên.

Linh đặt muỗng xuống. "Anh Huy."

"Tôi không hỏi chuyện đời tư anh. Anh cũng đừng hỏi của tôi."

Huy nhìn cô. Một thoáng gì đó lướt qua mắt anh — không phải ngạc nhiên, cũng không phải tổn thương. Gần như… nhẹ nhõm.

"Được."

Linh gật đầu. Cô rửa tô, úp lên kệ, rồi bước ra hiên. Mưa lất phất bay vào mặt. Cô ngồi xuống bậc thềm, ở đúng chỗ mẹ hay ngồi, và nhìn ra khu vườn cỏ dại ngập đầu gối.

Phía sau lưng, tiếng giấy nhám vẫn đều đặn vọng ra.

Chúng tôi sống chung một mái nhà. Nhưng mỗi người là một căn phòng khóa kín.

Và không ai — thực sự không ai — muốn tìm chìa khóa.

Chiều hôm đó, Linh tìm thấy một tấm bảng gỗ nhỏ dựng ở góc bếp. Chữ viết tay, mực đã nhòe, nhưng vẫn đọc được:

"Không hỏi chuyện đời tư."

Huy đã viết nó từ trước khi cô về.

Linh cầm tấm bảng lên, nhìn lâu lắm. Rồi cô mang nó ra treo ở phòng khách, ngay cạnh bức ảnh gia đình.

Hai thứ treo cạnh nhau trên tường — một nụ cười cũ, và một luật lệ mới.

Căn nhà im lặng. Mưa vẫn rơi.

Home
Sau