📖 DUYÊN MỘNG - CHƯƠNG 4
Tôi đang định nhân cơ hội nói anh ta không quan tâm nhân viên rồi gây sự một chút, thì điện thoại reo lên.
Là mẹ.
Tôi thu lại nụ cười, mím môi, cuối cùng vẫn nhận cuộc gọi.
“A Dao à! Thanh Minh con không về nhà sao?” Đầu dây bên kia vang lên giọng nói dịu dàng của mẹ tôi.
Bà là kiểu phụ nữ Giang Nam điển hình, nói chuyện dịu dàng, cãi nhau cũng như đang làm nũng, thường xuyên nói sao lại sinh ra đứa con gái hay cãi như tôi.
“Công ty bận, con không về được.” Tôi thành thạo tìm cớ.
Tôi cúi đầu nhìn mũi giày của mình, nghe mẹ than thở trong điện thoại, bỗng trong tầm mắt xuất hiện thêm một đôi chân khác.
Là Hạ Chu Thần.
Anh ta giống như trẻ mẫu giáo, chạm mũi giày vào mũi giày tôi.
“Anh làm gì vậy?” Tôi ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt nhạt màu của anh ta, dùng ánh mắt hỏi không tiếng.
Hạ Chu Thần không nói gì, chỉ lấy từ túi ra một viên kẹo dẻo, bóc ra, dứt khoát kéo khẩu trang xuống nhét kẹo vào miệng tôi, trong lúc đó đầu ngón tay ấm nóng còn lướt qua môi tôi.
Tôi sững lại, đầu lưỡi lập tức bị vị đào ngọt ngấy chiếm lấy, lan thẳng lên đầu.
Hình như hơi choáng…
Đúng lúc này, tôi nghe thấy người mà mẹ nhắc tới trong điện thoại.
“Anh con nó chuẩn bị tìm đối tượng rồi, con có muốn về…”
Tôi lập tức tỉnh táo lại, lạnh nhạt từ chối: “Không đâu mẹ, bên con đang bận, không nói nữa, dịp 1/5 con đón mẹ lên chỗ con.”
Mẹ thở dài một tiếng, cuối cùng cũng không nói gì thêm, chỉ dặn tôi chăm sóc bản thân rồi cúp máy.
Tôi cất điện thoại, nhai viên kẹo trong miệng, quay sang người vẫn luôn im lặng đứng bên cạnh, mỉm cười: “Đi thôi, sếp.”
Hạ Chu Thần trầm mặc một giây, cuối cùng khẽ “ừ” một tiếng.
11
Trước khi đến, Hạ Chu Thần đã đảm bảo với tôi rằng nhà cũ của anh ta chỉ có ông bà nội đang dưỡng già.
Nhưng khi tôi đến nơi… trong nhà chính ngồi ít nhất cũng phải mười mấy hai mươi người…
Nam nữ, già trẻ đều có, từng người đồng loạt “xoẹt” một cái, dồn hết ánh mắt về phía tôi đang đứng ở cửa.
Tôi không nhịn được kéo kéo góc áo Hạ Chu Thần, anh ta phối hợp nghiêng đầu về phía tôi, tôi nhỏ giọng nhưng vô cùng nghiêm túc hỏi: “Cái này… đều là ông bà nội anh à?”
Anh ta nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt mang theo vài phần thương hại: “Về rồi tôi duyệt cho cô nghỉ, cô đi khám não đi.”
??? Cái tên này!
Không phải chính anh ta nói trong nhà chỉ có ông bà nội sao!
Tôi còn chưa kịp nói gì, một người phụ nữ trung niên trong nhà đã nhiệt tình tiến tới, câu nói của dì ấy khiến tôi chấn động tám trăm năm.
“Ôi chao! Đây chính là cô bé mà ông cố báo mộng nhắc tới à? Trời ơi, xinh xắn thật đấy!”
… Hóa ra ông cố là trực tiếp báo mộng cho toàn bộ nhà họ Hạ luôn à?
Cứu mạng.
12
Ông cố của Hạ Chu Thần thật sự đã báo mộng cho tất cả người nhà họ Hạ.
Điều này khiến tôi vốn chỉ định đối phó với ông bà nội anh ta, nay bị ép phải đối phó với gần hai mươi mấy người, có điều phần lớn đều là Hạ Chu Thần trả lời thay tôi, còn tôi chủ yếu là giữ nụ cười gượng gạo giữa vòng vây, gật đầu, thỉnh thoảng bổ sung vài câu.
“Hai đứa quen nhau năm năm rồi à? Ôi chao, ông cố chọn người chuẩn thật, Tiểu Hạ, con phải đối xử tốt với cô bạn gái nhỏ này đấy.” Cô của Hạ Chu Thần ngồi bên cạnh tôi, nắm tay tôi cười vô cùng vui vẻ.
Tôi vừa định mở miệng giải thích, Hạ Chu Thần đã nhanh nhẹn nói trước: “Cô ơi, cô ấy hiện tại vẫn chưa phải bạn gái của cháu.”
Tôi vội vàng gật đầu: “Đúng đúng đúng, bọn cháu chỉ định về tảo mộ cho ông cố, tiện thể giải thích với cụ là bọn cháu không có cảm giác gì với nhau, làm phiền cụ phải báo mộng se duyên cho hai đứa.”
Cô của Hạ Chu Thần nghe vậy, nghiêng đầu chớp mắt với anh ta đang ngồi bên kia tôi, tôi vừa quay đầu lại, phát hiện tất cả mọi người ở đây đều đang nhìn anh ta bằng ánh mắt kỳ kỳ lạ lạ.
Tôi thấy khó hiểu.
Đúng lúc này, cô Hạ dùng giọng đầy ẩn ý lặp lại lời tôi: “Không có cảm giác gì với nhau?”
Hạ Chu Thần sắc mặt không đổi, hàng mày vẫn lạnh nhạt: “Đúng vậy.”
Bầu không khí trong phòng đột nhiên yên tĩnh một giây đầy quỷ dị.
“À không sao không sao! Chuyện của người trẻ chúng ta đừng hỏi nhiều!” Bác gái của Hạ Chu Thần xuất hiện giải vây, rồi thân thiết nắm tay còn lại của tôi, bắt đầu nói tốt cho Hạ Chu Thần.
Nào là đẹp trai nhiều tiền, nào là bố mẹ đều ở nước ngoài, sau này kết hôn không có mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu, nào là không trọng nam khinh nữ…
Một đống lộn xộn khiến tôi không nhịn được lén lấy điện thoại, tranh thủ nhắn cho Hạ Chu Thần: “Nhà anh muốn bán anh đi đến vậy à?”
Hạ Chu Thần bị bác trai kéo đi sắp xếp chuyện tảo mộ ngày mai, một lúc lâu sau mới trả lời tôi.
Chỉ một chữ rất đơn giản.
“Ừm.”
Người này! Thà không trả lời còn hơn!
Không ngờ, hai phút sau anh lại gửi thêm một tin nhắn.
“Thế nào? Động lòng rồi à? Muốn mua không?”
Tôi cạn lời.
“Đừng! Sếp lớn như anh, tôi mua không nổi.”
Hạ Chu Thần không trả lời nữa, chắc là lại bận, tôi cũng không để ý chuyện này.
Đến bữa tối, đồ ăn trong bát tôi gần như chưa từng vơi đi, cuối cùng tôi thật sự không ăn nổi nữa, đành cụp mày nhìn sang người nào đó đang bị cả nhà họ Hạ “bỏ rơi” bên cạnh.
Trên bàn ăn ồn ào, Hạ Chu Thần nhận được ánh mắt cầu cứu của tôi liền đặt ly rượu xuống, một tay chống lên lưng ghế phía sau tôi, nghiêng người về phía tôi, giọng lạnh nhưng trầm:
“Có chuyện gì?” Anh ta khẽ nhíu mày, trong mắt có chút quan tâm.
Tôi sợ bị người khác trên bàn nghe thấy, nên cũng nghiêng người về phía anh ta, gần như ghé sát tai anh ta thì thầm:
“Anh có thể bảo bác gái đừng gắp nữa không, tôi thật sự ăn không nổi rồi…”
Người Hạ Chu Thần cứng lại, cúi mắt nhìn tôi một cái rồi khẽ “ừ”.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, đang định lén ngồi thẳng lại, kết quả vừa ngẩng đầu lên thì phát hiện mọi người đều đang nhìn về phía chúng tôi.
Tôi lập tức cứng đờ, vẻ mặt đầy xấu hổ.
Đúng lúc này, Hạ Chu Thần đột nhiên động đậy, anh ta vậy mà lại kéo bát của tôi về trước mặt mình!
Đó là bát tôi đã ăn rồi đấy!
Sự xấu hổ trên mặt tôi chuyển thành kinh ngạc.
Anh ta dường như không thấy hành động của mình có gì không ổn, còn nhìn về phía bác gái: “Bác ơi, Cố Tiểu Dao dạ dày không tốt, không thể ăn nhiều, bác đừng gắp nữa.”
Bàn ăn lập tức im lặng.
Mà tôi lúc này lại chú ý đến một điểm kỳ lạ.
Tại sao anh lại đột nhiên gọi tôi là Cố Tiểu Dao vậy?!
Nghe… hơi mập mờ…
Tôi cắn môi, lặng lẽ quay đầu nhìn Hạ Chu Thần đã bình tĩnh gắp đùi gà lên ăn.
Anh ta… rốt cuộc là có ý gì vậy.

