📖 DUYÊN MỘNG - CHƯƠNG 5
13
Vì buổi tối ăn quá no, Hạ Chu Thần dẫn tôi đi dạo trong làng để tiêu bớt.
Do ăn quá nhiều, tôi đành chống tay sau lưng mà đi bên cạnh anh ta, trông như đang mang thai vậy.
“Sếp à, người nhà họ Hạ nhiệt tình quá.”
Hạ Chu Thần xoa xoa trán, hiếm khi lộ vẻ phiền muộn: “Lúc Tết mọi người giục kết hôn còn nhiệt tình hơn thế này nhiều.”
Cùng cảnh bị giục cưới, tôi lập tức hiểu nỗi khổ của anh ta, còn vỗ vai an ủi: “Không sao đâu sếp, với mức độ quảng bá của họ hàng anh như vậy, anh chắc không lo ế đâu.”
Anh ta thở dài: “Đúng vậy, hôm qua mẹ tôi còn gọi điện nói nếu tôi không tìm được đối tượng thì sẽ bán tôi theo giá thịt heo, cho ở rể nhà người ta.”
“Cái gì? Gia sản lớn như anh mà đi ở rể?” Tôi kinh ngạc.
Hạ Chu Thần nghiêng đầu nhìn tôi, khẽ cười: “Sao? Động lòng rồi à? Muốn mua không?”
Câu này… quen thật.
Chính là tin nhắn trước đó anh ta từng gửi cho tôi.
Rõ ràng là cùng một câu, nhưng khi nghe anh ta nói trực tiếp trước mặt, tôi lại thật sự có một chút rung động.
… Người này không phải đang thả thính tôi đấy chứ?
Tôi liếm môi, nhìn anh một cái rồi chuyển tầm mắt sang ráng chiều hồng tím phía xa, nhàn nhạt nói: “Có chút rung động.”
Vừa dứt lời, người bên cạnh tôi dừng bước.
Tôi cũng dừng lại, nhưng không quay đầu nhìn anh ta, mà tiếp tục nói nốt: “Sau khi kết hôn, chúng ta có thể mỗi người chơi mỗi kiểu không?”
Hạ Chu Thần bị tôi chọc cười: “Cố Dao, cô đúng là… nỗ lực theo đuổi ước mơ thật đấy.”
Đúng vậy.
Ước mơ của tôi.
Gả vào hào môn, ai chơi việc nấy.
14
Hai năm trước, có lần tôi và đồng nghiệp tán gẫu trong phòng trà về ước mơ, tôi bình tĩnh nhấp một ngụm cà phê rồi nói ra câu được họ gọi đùa là “chân lý” này.
Kết quả tôi không ngờ Hạ Chu Thần đứng ngoài cửa nghe hết.
Ban đầu tôi không biết anh ta nghe lén, cho đến khi Giám đốc Lưu nửa đêm hai giờ đột nhiên đăng một bài viết marketing vào nhóm công ty, rồi làm bộ nói một câu.
“Chấn động!! Một cô gái một lòng chỉ muốn gả vào hào môn, cuối cùng bị bạo hành thê thảm!”
“Hy vọng toàn thể nhân viên sau khi đọc bài này sẽ xây dựng được quan niệm đúng đắn về giá trị và hôn nhân, đến thế gian này vẫn nên tìm một tình yêu chân thật.”
Tôi xem xong liền trực tiếp nhắn riêng cho ông ta.
Cố Dao: “Giám đốc Lưu, nửa đêm ông đăng cái này làm gì vậy?”
Nhân viên quèn hèn mọn họ Lưu: “Đừng nói nữa! Sếp nửa đêm tự nhiên bắt tôi đăng cái bài kỳ quái này, tôi đang ngủ cũng bị một cuộc điện thoại đánh thức, à đúng rồi, hình như sếp còn bảo đừng nói cho người khác biết, cô đừng nói lung tung nhé!”
Tôi bật cười.
Hạ Chu Thần nghĩ gì mà lại để Giám đốc Lưu được mệnh danh là cái miệng to ở công ty giữ bí mật, hơn nữa vừa nói là nói thẳng trước mặt tôi luôn.
Chẳng phải rõ ràng là đang nhắm vào câu “chân lý” của tôi sao?
Tôi nằm trên giường, trực tiếp tìm Hạ Chu Thần.
Cố Dao: “Sếp lớn, anh nghe lén tôi nói chuyện à?”
Dòng “đang nhập…” trên màn hình chớp tắt liên tục, mấy phút sau tôi mới nhận được một câu trả lời.
Hạ Chu Thần: “Ngày mai trừ tiền thưởng cuối năm của Lưu Dịch Nhậm.”
Xin lỗi nhé, Giám đốc Lưu.
15
Nhưng cuối cùng Giám đốc Lưu không bị trừ tiền thưởng, Hạ Chu Thần thậm chí còn tăng thêm tiền cho ông ta.
Tôi không hiểu nổi.
“Thật ra…” Hạ Chu Thần cất lời, kéo suy nghĩ của tôi ra khỏi hồi ức, nhưng nói được một nửa lại dừng.
Tôi quay sang nhìn anh ta: “Hửm?”
Anh ta lại trở về dáng vẻ không cảm xúc: “Không có gì.”
Tôi nhướng mày, không hỏi tiếp.
Bởi vì… tôi đại khái đoán được anh ta định nói gì.
Nhà họ Hạ, cũng coi như nửa hào môn rồi.
Nhưng tôi sẽ không hỏi.
Tôi là kiểu người thích đối phương phải hoàn toàn chủ động, tôi có thể thỉnh thoảng thả một cái móc nhỏ để đáp lại, nhưng tuyệt đối không có chuyện đối phương mới tung đòn nhẹ mà tôi đã tung chiêu cuối.
Huống chi là kiểu nói nửa vời thế này, tôi không thèm đoán.
Từ sau chuyện đó, tôi thích kiểu tình cảm phô trương, không che giấu, tôi chính là người như vậy, tôi không hiểu nổi những cảm xúc nhẫn nhịn kia.
Gió đêm thổi tới, làm rối mái tóc dài màu hồng của tôi.
Tôi vén tóc ra sau tai, quay người đi về phía nhà cũ họ Hạ.
“Sếp lớn, về nhà thôi.”
“… Ừm.”
16
Ngày hôm sau, tôi theo một đoàn người nhà họ Hạ đi tảo mộ cho ông cố trong giấc mơ kia.
Tiết Thanh Minh mưa phùn lất phất.
Đêm qua đã mưa, mộ lại ở nơi hẻo lánh, đường đi toàn bùn nhão, sơ ý một chút là ngã ngay.
Tôi đành phải ôm chặt lấy cánh tay Hạ Chu Thần, vừa nhỏ giọng “ôi trời ơi trời ơi” vừa chậm rãi bước về phía trước.
Hạ Chu Thần ở bên cạnh không ngừng dịu giọng an ủi tôi: “Không sao, đừng sợ.”
Khó khăn lắm mới đến được khu mộ, chân tôi mềm nhũn, hoàn toàn dựa vào Hạ Chu Thần chống đỡ.
Đốt pháo, đốt vàng mã xong, mọi người lần lượt quỳ lạy ông cố.
Cuối cùng đến lượt tôi và Hạ Chu Thần.
“Tiểu Hạ lạy đi, Dao Dao con đứng bên cạnh là được rồi.” Người nhà họ Hạ có lẽ nghĩ tôi không phải bạn gái anh ta, không tiện để tôi lạy tổ tiên, nên mới nói vậy.
Tôi cười: “Không sao đâu ạ, con cũng lạy ông cố vài cái, dù sao cụ cũng từng vào mơ gặp con, con không lạy cũng không hay.”
Nói rồi, tôi cùng Hạ Chu Thần quỳ trước mộ ông cố, nhanh nhẹn dập đầu ba cái.
Trong lòng còn không quên nói: “Ông cố à, chuyện ghép đôi con với chắt của cụ chắc không ổn đâu! Cụ đổi cho con người khác được không? Con thích kiểu thẳng thắn, thẳng thắn cụ hiểu không? Là thích thì nói luôn ấy.”
“Cụ không nói gì à? Không nói thì coi như cụ đồng ý nhé! Cảm ơn ông cố!”
Tôi vui vẻ dập đầu xong, đứng dậy cùng Hạ Chu Thần thì thấy mọi người đều đang nhìn chúng tôi cười.
Tôi khó hiểu nhìn sang Hạ Chu Thần, lại phát hiện anh ta tuy mặt vẫn bình thản, nhưng tai lại hơi ửng hồng, giống như cô gái nhỏ đang ngại ngùng.
“Sao vậy?” Tôi theo anh ta đi sang một bên, nhỏ giọng hỏi.
“Không có gì.”
Anh ta vừa dứt lời, một cậu em họ hơn hai mươi tuổi đi tới, khoác vai anh, cười đầy lưu manh:
“Ơ? Sao lại không có gì? Anh Chu Thần ngại không nói thì để em nói, chị Dao Dao, vừa nãy hai người cùng quỳ lạy nhìn giống như bái đường ấy!”
Nói xong, xung quanh liền bật cười.
Cô Hạ sợ tôi ngại, vội vàng cười hòa giải: “Hạ Hoài Viễn! Thằng nhóc này chỉ biết nói linh tinh! Lại đây!”
Hạ Hoài Viễn cười hì hì buông Hạ Chu Thần ra, lắc lư đi về phía cô Hạ, miệng vẫn nói: “Được được được, em nói linh tinh!”
Hạ Chu Thần lại không nói gì, chỉ cúi đầu nắm cổ tay tôi, giúp tôi lau bùn dính trên lòng bàn tay khi vừa dập đầu, động tác rất nhẹ nhàng.
Tôi theo bản năng muốn rút tay lại, lại bị anh ta nắm chặt cổ tay.
“Đừng động.” Anh ta lạnh giọng nói.
Tôi buộc phải dừng giãy giụa, ánh mắt lại vô thức rơi lên hàng mi dài của anh ta, đầu ngón tay buông bên người khẽ động.
Thật muốn chạm vào quá…
Tôi ho nhẹ hai tiếng, âm thầm mắng một câu “yêu tinh”, rồi gạt đi mấy suy nghĩ không đúng lúc trong đầu, khẽ động tay bị anh ta nắm, ra hiệu anh ta nói vài câu giải thích.
Hạ Chu Thần nhàn nhạt ngẩng mắt nhìn tôi, như không muốn mà khẽ nhíu mày, mở miệng còn mang theo chút ấm ức, như thể rất không muốn giải thích:
“Bọn anh vẫn chưa phải quan hệ đó…”
Mọi người nghe vậy, cười gượng vài tiếng, đánh trống lảng sang chuyện khác.

