📖 DUYÊN MỘNG - CHƯƠNG 6
17
Hôm đó tảo mộ xong, tôi và Hạ Chu Thần ngồi tàu cao tốc buổi chiều trở về nơi làm việc, họ hàng anh ta cực kỳ nhiệt tình, nhét cho tôi một đống đặc sản.
Tất nhiên cuối cùng đều là Hạ Chu Thần xách.
Ra khỏi ga tàu, anh ta lại đưa tôi về dưới chung cư, trước khi xuống xe, tôi còn đang tranh luận với anh ta đòi thêm một ngày nghỉ bù cho hai ngày chạy theo anh ta.
Hạ Chu Thần nghiêng đầu liếc tôi một cái, trực tiếp dùng ánh mắt biểu đạt: cô nằm mơ đi.
Tôi tức đến khoanh tay trước ngực, ưỡn lưng tranh luận về việc Thanh Minh tôi theo anh ta chạy ngược chạy xuôi, mất đi cơ hội nằm nhà liệt hưởng thụ.
Anh ta đỗ xe xong, im lặng nghe tôi than vãn, giữa chừng tôi ngừng lại lấy hơi, anh ta còn “chu đáo” đưa ly trà trái cây mua trên đường cho tôi.
?
“Uống cho đỡ khàn giọng rồi nói tiếp.”
“Hạ Chu Thần! Anh đang khiêu khích tôi đấy à?”
Tôi nghĩ chắc mình gan to rồi, hoặc là anh ta nuông chiều tôi quá mức, không thì sao tôi dám gọi thẳng tên sếp lớn như vậy chứ.
Ai ngờ anh ta không những không giận, mà còn hiếm khi cười, giữa mày mắt là vẻ đàn ông trưởng thành, còn mang theo vài phần bất lực và nuông chiều:
“Tôi đâu dám, cô lợi hại thế, còn muốn trèo lên đầu tôi đi vệ sinh cơ mà.”
Tôi bị cách ví von của anh ta chọc cười: “Hạ Chu Thần anh nói thế sụp hình tượng lắm đấy biết không?”
Anh ta hơi cụp mắt, trông đặc biệt dịu dàng: “Trước mặt cô tôi còn có cái gọi là hình tượng sao?”
… Người này nhận thức về bản thân thật sự quá chính xác.
“Anh nói đúng.” Tôi đồng ý với anh ta, rồi tháo dây an toàn xuống xe: “Tôi về đây, sếp tốt bụng à, nếu anh không cho tôi nghỉ thì ngày mai tôi có thể đến công ty muộn một chút không?”
Nói rồi, tôi ghé lại gần anh, chớp mắt lấy lòng.
Hạ Chu Thần khựng lại, để lại một câu “đừng giả nai” rồi tháo dây an toàn, như chạy trốn mà xuống xe.
Tôi ngơ ra một giây, rồi cũng xuống xe đòi lý lẽ.
“Hạ Chu Thần! Anh nói tôi già đúng không?”
Đến tuổi này rồi, thật sự không chịu nổi mấy từ như vậy, vậy mà người này cứ nhắm đúng điểm yếu của tôi mà đâm.
Anh ta lấy vali nhỏ của tôi từ cốp xe, quay đầu dỗ dành: “Tôi sai rồi tôi sai rồi, cô mãi mãi mười tám.”
Tôi giơ nắm đấm về phía Hạ Chu Thần, giật lại vali từ tay anh ta.
“A Dao…” Đúng lúc này, phía sau đột nhiên vang lên giọng một người đàn ông đầy do dự.
18
Tôi cứ tưởng sau năm năm, mình đã luyện được khả năng giữ bình tĩnh trước mặt Cố Lạc Dục.
Nhưng vào khoảnh khắc nghe thấy giọng anh ta, cả người tôi vẫn cứng đờ, nhớ lại ngày mưa khiến tôi đau khổ năm năm trước.
Tôi đã dốc hết tình cảm của hai mươi lăm năm đời mình cho anh ta, mang theo niềm vui tràn đầy dẫn anh ta đi gặp mẹ tôi.
Thế mà anh ta lại chậm rãi thu ô, gọi mẹ tôi một câu “mẹ kế”.
Anh ta biết.
Biết tôi là con gái của người vợ kế tương lai của cha anh ta, anh ta cố ý trêu chọc tôi, yêu đương với tôi, chỉ để chờ tôi đau lòng, lấy đó báo thù người cha tái hôn của mình.
Ha.
Bây giờ tôi đã không còn nhớ rõ cảm xúc khi ấy, chỉ biết lúc đó tôi lao vào mưa, chạy vô định trên đường phố, trong đầu toàn là nửa năm ở bên Cố Lạc Dục.
Trong nửa năm đó, anh ta luôn đẩy bầu không khí mập mờ lên đến cực hạn, dùng những lời nói khiến người ta liên tưởng, khiến cảm xúc của tôi hoàn toàn bị anh ta khống chế.
Cuối cùng chỉ cần một câu nói đơn giản cũng đủ khiến tôi chủ động dâng hết tất cả cho anh ta.
Còn nữa… hôm đó anh ta không đuổi theo tôi, rõ ràng biết đó là ngày đầu tiên tôi đến tháng.
Có lẽ lúc ấy anh ta còn mong tôi chết luôn ngoài đường, như vậy càng có thể báo thù cha anh ta tốt hơn.
Hôm đó tôi còn ngất xỉu giữa đường, là một người tốt không lộ mặt đưa tôi vào bệnh viện.
Sau khi tỉnh lại trong bệnh viện, tôi thấy cha dượng và mẹ ở bên cạnh.
Không có Cố Lạc Dục.
Từ đó, tôi cực kỳ ghét kiểu tình cảm che giấu, né tránh, tôi muốn tình yêu thẳng thắn.
19
Tôi hít sâu một hơi, cố gắng làm dịu đi dòng suy nghĩ hỗn loạn, rồi quay người, lạnh nhạt nhìn Cố Lạc Dục.
“Có chuyện gì?”
Anh ta mặc áo hoodie đơn giản, trông đầy sức sống, hoàn toàn không giống một người hơn ba mươi tuổi, mà giống như sinh viên đại học.
“A Dao, mẹ bảo anh đến thăm em…” Ánh mắt anh ta vẫn dịu dàng như trước, còn mang theo sự áy náy.
Từ khi cha dượng và mẹ giục anh ta xem mắt, anh ta luôn thể hiện sự hối lỗi trước mặt tôi, nói rằng mình đã sai, mong tôi tha thứ.
Thật buồn cười.
Cũng khá thú vị.
“Tôi rất ổn, anh về đi.” Tôi bình tĩnh nhìn anh ta, đôi mắt, đôi môi đó… năm năm trước đều là những thứ tôi vô cùng yêu thích.
Bây giờ, nhìn thêm một giây cũng thấy ghê tởm.
Cố Lạc Dục tiến lại gần vài bước, ánh mắt đầy đau khổ: “A Dao, em vẫn không chịu tha thứ cho anh sao?”
Ngay khi anh ta lại gần, tôi lập tức lùi lại hai bước kéo giãn khoảng cách, lại va vào vòng ngực của Hạ Chu Thần không biết từ lúc nào đã đứng phía sau.
Lồng ngực Hạ Chu Thần rất rộng và ấm, vào lúc này lại cho tôi một chút cảm giác an tâm.
Đồng thời, bàn tay vững trãi đặt lên tay tôi đang nắm chặt cần kéo vali, nhẹ nhàng xoa vài cái như an ủi.
Trái tim tôi vừa vì sự tiến gần của Cố Lạc Dục mà căng thẳng, dưới sự trấn an của Hạ Chu Thần dần dần bình ổn lại.
Ma xui quỷ khiến thế nào, tôi không muốn rời khỏi vòng tay Hạ Chu Thần, cũng không muốn anh ta buông tay tôi.
Tôi muốn, trước mặt Cố Lạc Dục, có một chỗ dựa.
Cả người tôi bỗng thả lỏng, hiếm khi chủ động dựa hẳn vào lòng Hạ Chu Thần.
Đồng thời, tay còn lại nhẹ nhàng kéo góc áo anh ta, ngẩng đầu chớp mắt lấy lòng.
Anh ta tuyệt đối đừng đẩy tôi ra đấy, không thì tôi mất mặt chết mất…
Sự thật chứng minh, tôi và Hạ Chu Thần vẫn có chút ăn ý.
Anh ta không những không đẩy tôi ra, mà tay đang đặt trên tay tôi còn chuyển xuống eo, ôm chặt tôi vào lòng.
Tôi: anh giai ơi thật ra cũng không cần dính sát vậy đâu…
Hạ Chu Thần nhìn về phía Cố Lạc Dục còn đang kinh ngạc, khóe môi mang theo nụ cười lịch sự xa cách, nói ra lời gây sốc:
“Anh vợ hôm nay sao lại đến đột ngột thế? Cũng không báo trước một tiếng?”

