Menu

📖 CHƯƠNG 3

~6 phút đọc1.158 từ3/8 chương

Biểu muội Liễu Thanh Xu vốn dĩ được nhắm gả cho trưởng công tử.

Trớ trêu thay hắn lại lâm bệnh, một mực nằng nặc đòi cưới ta.

Ta hoàn toàn không rõ tình cảm giữa nàng ta và trưởng công tử ra sao.

Chỉ là sau khi nàng ta đến, đó là lần đầu tiên trưởng công tử không tới thăm ta vào buổi chiều.

Ban đầu ta vẫn luôn mong mỏi được gặp lại Trình Tích của ta.

Về sau lại sợ chuyện chàng quay về bị người khác phát hiện.

Ta chưa từng nghĩ tới chuyện trưởng công tử hiện tại sớm muộn gì cũng phải cưới vợ sinh con.

Hắn vốn dĩ dự định đợi đứa bé ra đời sẽ hòa ly với ta.

Ta cũng từng nghĩ như vậy.

Nhưng hiện giờ, Trình Tích của ta, chàng đã về rồi mà.

Nếu như trưởng công tử thực sự lấy vợ, vậy Trình Tích tỉnh lại vào ban đêm biết đi đâu để tìm ta?

Ta và chàng vốn dĩ đã lén lút chẳng khác nào đi vụng trộm.

Nếu thực sự hòa ly, ta sẽ chỉ có thể làm người tình bé nhỏ được chàng giấu giếm nuôi bên ngoài, lừa gạt trưởng công tử mà thôi.

Ta bước đi thẫn thờ, chợt nghe thấy một tràng cười trong trẻo.

"Biểu ca, huynh gảy khúc Trúc Chi Từ đó đi, huynh gảy đàn, muội hát, giống hệt như hồi nhỏ ấy!

"Biểu ca, muội xin huynh đó~ Muội vừa nghe tin huynh khỏi bệnh là đến ngay, vậy mà huynh lại keo kiệt như thế.

"Huynh không còn là biểu ca thương muội nữa rồi!"

Nhìn theo hướng phát ra tiếng nói, người đàn ông ngồi ngay ngắn trong đình bát giác khẽ gảy dây đàn.

Bên tai liền truyền đến tiếng hát êm ái của người con gái:

“...Phía đông hửng nắng phía tây mưa, bảo rằng không tình mà lại có tình."

Triền miên da diết, như khóc như than.

Nhưng tiếng hát lại bặt ngưng ngay khi nàng ta nhìn thấy ta.

Trưởng công tử nương theo ánh mắt của nàng ta nhìn sang.

Trong lòng ta hoảng loạn, vội vã quay đầu bước đi.

Ta khao khát muốn gặp Trình Tích đến cồn cào.

Ta muốn hỏi chàng phải làm sao mới có thể tìm được cách vẹn cả đôi đường.

Ta không muốn vì sự ích kỷ của bản thân mà phá hỏng hạnh phúc của trưởng công tử.

Nhưng nếu như hạnh phúc của hắn, lại là việc ta và Trình Tích phải xa nhau mãi mãi thì sao?

Một đêm trôi qua, Trình Tích không đến.

Trưởng công tử cũng không tới thăm ta, chỉ sai người mang chút đồ đạc sang.

Gã sai vặt cười tủm tỉm nói:

“Đây là món đồ hôm nay công tử đi dâng hương cùng biểu tiểu thư, biểu tiểu thư rất thích, công tử liền sai con mang về một phần cho phu nhân."

Ta nhìn hộp thức ăn, lòng rối như tơ vò.

Trình Tích vẫn không tới, mãi đến ngày hôm sau ta mới đợi được trưởng công tử.

"Thanh Xu đã lâu không lên kinh thành, nài nỉ ta đưa muội ấy đến chùa cầu phúc, lúc về thì đã muộn, nên không kịp ghé qua.

"Đứa bé có quấy nàng không? Món quà hôm qua gửi đến, nàng có thích không?"

Ta nhìn hắn một cái thật sâu, lơ đãng đáp lời:

“Mọi thứ đều ổn, đa tạ trưởng công tử tặng quà."

Hắn không nói thêm gì, ngồi chưa được bao lâu đã bị biểu tiểu thư cho người tới mời đi.

"Phu nhân, người sao vậy? Sắc mặt sao lại khó coi thế này?"

Đàm Thanh tiễn hắn đi xong, quay lại nhìn ta với vẻ mặt đầy sốt sắng:

“Tay người cũng lạnh ngắt rồi, phu nhân? Phu nhân?!"

Ta mím chặt môi, lắc đầu.

"Không sao."

Trình Tích ròng rã năm ngày trời không đến tìm ta.

Nhìn trưởng công tử lại một lần nữa bị biểu tiểu thư cho người gọi đi, ta bỗng nhiên đứng phắt dậy.

Trưởng công tử khựng bước, quay lại nhìn ta:

“Sao thế?"

Ta nén nghẹn xúc động muốn khóc, khàn giọng nói:

“Bụng hơi khó chịu."

Trưởng công tử nhìn chằm chằm vào ta, ánh mắt sâu thẳm.

Bấy giờ ta mới nhận ra sự thất thố, vội cúi đầu, ôm lấy bụng, làm ra vẻ đau đớn.

"Ta nghỉ một lát là khỏi, nó đạp ta hơi đau."

Sắc mặt ta quá kém, trưởng công tử tưởng ta đau dữ lắm, bèn bế thốc ta lên.

Ta nhìn hắn hốt hoảng sai người đi gọi đại phu.

Ta nhìn hắn nắm chặt lấy tay ta, hỏi ta có phải rất đau không.

Trong đầu mờ mịt lóe lên một ý nghĩ.

Cách vẹn cả đôi đường thực ra rất đơn giản.

Nếu ta giữ chân được trưởng công tử, chẳng phải mọi chuyện sẽ dễ dàng được giải quyết sao?

"Tương Tư, sao không nói gì? Đau lắm à? Hay là cứ đi mời đại phu đến khám xem..."

Ta siết ngược lấy tay hắn, xui khiến thế nào lại buột miệng hỏi:

“Ngài định cưới biểu tiểu thư sao?"

Trưởng công tử sửng sốt một chút, lắc đầu:

“Chỉ là lời nói đùa thời trẻ con của hai nhà thôi, Thanh Xu lần này lên kinh thành, chính là để xem mắt nhà chồng.

"Là tứ công tử của Thượng thư bộ Lễ, hai nhà đã trao đổi bát tự, chỉ còn chờ ngày công khai thôi."

Hắn không thích Liễu Thanh Xu.

Vậy liệu có thể thích ta không?

Bất chợt ta không nghĩ ra cách nào để quyến rũ hắn.

Đành buông tay hắn ra, nhẹ nhàng vỗ về đứa trẻ đang quẫy đạp trong bụng.

Đột nhiên trong đầu lóe lên một tia sáng:

“Thực ra, lúc ngài đánh đàn khi nãy, Thanh Đậu đã không còn quấy nữa."

Đứa bé quả nhiên có tác dụng.

Trưởng công tử sai người lấy đàn tới, gảy cho ta nghe một khúc.

Thanh Đậu đúng là rất thích, nghe êm tai đến mức dường như sắp ngủ thiếp đi.

Trong lòng ta rối bời, vốn dĩ chẳng nghe lọt tai xem hắn gảy khúc gì.

Chỉ đợi lúc hắn đánh xong mới buột miệng khen bâng quơ:

“Thật êm tai, khúc đàn tên là gì vậy?"

Trưởng công tử ngước mắt lên, ta sợ hắn nhìn ra manh mối, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mặt hắn.

"Tân Thiêm Thanh Dương Liễu Chi Từ... Món quà tặng nàng hôm nọ, nàng có thích không?"

"Thích ạ."

Thực ra ta vẫn chưa hề mở ra xem.

Trưởng công tử cúi người, đặt tay lên bàn tay đang che trước bụng của ta.

"Thanh Đậu ngoan, đừng quấy nương thân nhé."

HomeTrước
Sau