📖 CHƯƠNG 2
Đơn thuốc thái y kê có vẻ không mấy hiệu nghiệm.
Vốn dĩ ta chỉ thỉnh thoảng mới mơ thấy Trình Tích.
Nhưng sau khi uống thuốc, ta lại như bị nhốt luôn trong cái ngày hôm đó.
Không ngừng sai chàng đi hái hạnh cho ta, không ngừng đưa mắt nhìn bóng lưng chàng khuất dần.
Dần dà, ta có chút không phân biệt nổi đâu là thực đâu là mơ nữa.
Ngày hôm ấy, ta ngồi dưới hành lang đợi rất lâu, rốt cuộc cũng có người đẩy cửa bước vào.
Nhìn thấy trưởng công tử mặc y phục xanh xám, ta vội vã đứng dậy khỏi bậc đá, trong lòng tràn ngập vui mừng.
Hắn lại nhíu mày nhìn ta:
“Lục cô nương, dưới đất lạnh lẽo ẩm thấp, sao nàng lại ngồi ở đây?"
Gió thu cuốn tung đám lá khô trên mặt đất.
Đã không còn là mùa ăn hạnh nữa rồi.
Trình Tích của ta, hình như thực sự không về được nữa.
Ta chìm vào cơn hôn mê bất kể ngày đêm.
Dù biết rõ đứa trẻ trong bụng không thể chịu thiệt thòi, nhưng ta làm cách nào cũng không mở nổi mắt.
Bên tai có người gọi "Trưởng công tử".
Lại có người chép miệng thở dài:
“Vốn tưởng nàng ta chỉ ỷ vào lúc huynh hồ đồ mà thèm muốn sự giàu sang của nhà họ Trình... Không ngờ lại có mấy phần thật lòng.
"Đúng là nghiệt duyên... Dù sao cũng là máu mủ của huynh, chi bằng huynh cứ..."
Khi ta tỉnh lại, bên mép giường đang có một bóng người quen thuộc ngồi đó.
Thấy ta tỉnh, chàng đưa tay sờ lên trán ta:
“Tỉnh rồi à? Còn thấy khó chịu ở đâu không?"
Ta lắc đầu, nắm chặt lấy tay chàng, giống như người đuối nước vớ được cọng rơm cứu mạng.
Cố chấp hỏi:
“Chàng về rồi, đúng không? Diệp Lâm? Có phải chàng về rồi không?"
Trình Tích sững lại một lát, cụp mắt xuống, nắm lấy tay ta.
"Là ta... Tương Tư."
Ta nhào vào lòng chàng.
Trình Tích có lẽ vì đã quá lâu không quay lại cỗ thân xác này, chàng ôm lấy eo ta có chút cứng đờ.
"Cẩn thận khóc hỏng mất người, Tương Tư."
Chàng cất giọng nhẹ nhàng dỗ dành ta, động tác vỗ về trên người ta cũng dần tự nhiên hơn.
Ta khóc một lúc lâu, rồi ôm lấy mặt chàng lắc qua lắc lại nhìn cho kỹ.
"Hình như chàng gầy đi rồi, Diệp Lâm."
Chàng còn chưa kịp đáp lời, ta đã dùng ngón tay ấn lên khóe miệng chàng.
"Ta không khóc nữa, chàng cũng đừng căng thẳng xụ mặt như thế, nào, cười một cái xem."
Trình Tích nhếch khóe môi lên một cách khó nhọc.
Ta hài lòng mỉm cười, cúi đầu hôn chàng một cái.
Trình Tích gần như sững sờ ngay lập tức:
“Nàng..."
Tai chàng đỏ ửng cả lên.
Ta biết mình suồng sã, nhưng vẫn không nhịn được mà mổ từng nụ hôn nhỏ lên mặt chàng.
"Diệp Lâm, Diệp Lâm... Ta rất nhớ chàng...
"Ta thực sự đợi được chàng quay về rồi."
Trình Tích mặc cho ta hôn, cổ cũng đỏ rần, cho đến khi hóa thành một bức tượng đá không biết nói.
Vốn dĩ ta đang muốn khóc, nhưng thấy dáng vẻ này của chàng, lại phì cười thành tiếng.
"Lần trước thấy chàng xấu hổ thế này, đã là lúc chúng ta mới thành thân... Sao mới mấy tháng không gặp, chàng lại giống hệt mấy cậu nhóc tì vậy?"
Đêm đã khuya, ta vẫn luyến tiếc không nỡ nhắm mắt.
"Không được ngủ, ngộ nhỡ lúc tỉnh dậy, chàng lại biến mất thì sao?"
Trình Tích im lặng một hồi lâu, nhẹ giọng dỗ dành ta:
“Sẽ không đâu, ta vẫn luôn ở đây.
"Dù có lỡ vắng mặt một thời gian, rồi cũng sẽ quay lại."
Trong lòng ta "thịch" một tiếng.
Hơi ngẩng đầu lên, gương mặt Trình Tích giấu trong bóng đèn mờ ảo không nhìn rõ được biểu cảm.
Ta nghĩ, có lẽ ta thực sự đã ép chàng phải hứa một điều quá đỗi khó khăn.
Ta càng ôm chặt lấy chàng hơn.
"Quay lại gặp ta có phải rất khó khăn không?”
"Không sao đâu, vốn dĩ ta chỉ mong được gặp chàng một lần là đủ rồi."
"Tương Tư..."
Ta đúng là vô dụng.
Vốn dĩ tự nhủ dù chàng có rời đi, ta cũng phải tỏ ra mạnh mẽ một chút.
Để chàng yên tâm mà đi.
Thế nhưng ta vẫn khóc ướt đẫm vạt áo chàng.
"Ta sẽ sống thật tốt, ngoan ngoãn dưỡng thai, nhìn Thanh Đậu của chúng ta lớn lên.
"Ta cũng không cầu mong chàng có thể kề cạnh ta mọi lúc mọi nơi... Ta không làm khó chàng đâu, Diệp Lâm, ta không ép chàng."
Ta xoay người lại, đưa lưng về phía chàng, cuộn tròn người vùi vào chăn.
"Ta ngủ đây."
Chàng có thể rời đi bất cứ lúc nào rồi, Trình Tích.
Phía sau yên lặng một lúc lâu, chàng nhích lại gần rồi ôm lấy ta.
Rất ấm áp, vô cùng quen thuộc.
Lúc tỉnh lại lần nữa thì mặt trời đã lên cao, thái y đến bắt mạch cho ta.
Ta xốc lại tinh thần chải chuốt bước ra ngoài, liền chạm phải ánh mắt lạnh lẽo kia.
Ta ngoan ngoãn cúi đầu chào theo đúng quy củ:
“Trưởng công tử."
Hắn hơi gật đầu, dường như hoàn toàn không hay biết chuyện đêm qua.
Ta lén lút nhìn hắn mấy lần, liền bị bắt tại trận.
Trình Tích bình thản chớp mắt:
“Sắc mặt Lục cô nương hôm nay có vẻ tốt hơn rồi."
Ta vuốt ve bụng dưới, cố ý dò xét:
“Có lẽ mẹ con nối liền ruột gan, đứa bé xót ta nên hôm nay không còn quấy nữa. Ngược lại quầng mắt công tử lại thâm đen thế kia, có phải đêm qua nghỉ ngơi không tốt không?"
"Không phải, một đêm không mộng mị."
Đêm đến, khi trưởng công tử lại tới tìm ta, ta liền đoan chắc suy đoán trong lòng mình.
Chỉ khi Trình Tích thực sự chìm vào giấc ngủ, Trình Tích của ta mới có thể đến gặp ta.
Chứng bệnh mất trí nhớ của trưởng công tử trở nên thật kỳ lạ.
Giống như trong một thân xác đang chứa đựng hai con người.
Một mặt, hắn vẫn là vị trưởng công tử với tài trí hơn người; mặt khác, hắn lại thỉnh thoảng tỉnh dậy giữa đêm khuya thanh vắng, dịu dàng gọi ta là "Tương Tư".
Nhưng ngoại trừ ta và tỳ nữ hầu cận Đàm Thanh, chẳng có thêm ai phát hiện ra chuyện này.
Rõ ràng là người chồng danh chính ngôn thuận của ta, vậy mà cứ lén lút giấu giếm như đi vụng trộm.
Ta gắt gao giấu nhẹm bí mật này, nhưng trong lòng lại thấy có lỗi với trưởng công tử.
Thế nên ta luôn nghĩ cách để bù đắp cho hắn.
Dù sao thì đối xử tốt với hắn, cũng là đối xử tốt với Trình Tích của ta.
Bởi vậy, sau khi có thể xuống bếp nhỏ nấu nướng, mỗi lần trưởng công tử đến thăm, ta luôn bưng lên cho hắn một phần đồ ăn.
Trưởng công tử vẫn không hề hay biết chuyện bản thân thỉnh thoảng lại đến tìm ta vào ban đêm.
Mỗi ngày hắn đều đến Tây uyển ngồi nán lại một lát, hỏi han cặn kẽ tình hình của ta.
Ta biết hắn không phải người xấu. Kể từ lúc tỉnh táo lại, tuy không thể miễn cưỡng giữ ta lại bên mình, nhưng hắn vẫn luôn hết sức cố gắng bù đắp cho ta.
Còn ta vì giấu giếm chuyện hắn phát bệnh, nên cũng ôm lòng áy náy vô cùng.
Con người vốn luôn ích kỷ, ta cũng hy vọng Trình Tích của ta được sống.
Dẫu chỉ là một tia hồn phách cô đơn tỉnh lại lúc nửa đêm.
Ta cũng đê hèn mong sao chàng đừng biến mất.
Thế nên, đối với trưởng công tử, ta lại càng thêm kính trọng và cư xử chừng mực.
Ta đem bánh trái và canh nóng cho hắn.
Hắn cũng tặng lại ta những món đồ đang thịnh hành ở kinh thành.
Nhờ sự coi trọng của hắn, Tây uyển dẫu có hẻo lánh thì cũng không bị bỏ mặc, lạnh nhạt.
Điều phiền lòng duy nhất là, áo lót và giày tất ta tự tay may cho Trình Tích lại chẳng có cách nào đưa đi.
Mọi trang phục của trưởng công tử giờ đây đều do một tay mẹ chồng lo liệu.
Nhìn đống quần áo gấp gọn gàng trên bàn, ta thở dài một tiếng. Đang định dọn cất đi thì Trình Tích - người đã mấy đêm không gặp - bỗng đẩy cửa bước vào.
"Tương Tư."
Chàng cởi tấm áo choàng trên người xuống, thuần thục đưa tay ôm lấy ta:
“Sao giờ này còn chưa ngủ? Hôm nay Thanh Đậu có ngoan không?"
Trông thấy xấp quần áo chưa cất trên bàn, ánh mắt Trình Tích càng thêm phần dịu dàng.
"May cho ta sao?"
Ta ảo não cúi mặt:
“Vốn dĩ định may cho Thanh Đậu, nhưng dạo này trời trở lạnh, nên nghĩ tới chuyện sắm thêm áo thu cho chàng."
Tùy hứng may xong, mà lại chẳng có cớ gì để gửi đi.
Trình Tích ôm ta ngồi xuống, thân mật cọ cọ vào má ta.
"Không sao, ta lén mang về, đều là áo mặc bên trong, không ai nhìn ra được đâu."
"Thật ư?" Ta lại phấn chấn hẳn lên, ôm lấy chàng hôn mấy cái, "Vậy ta may thêm cho chàng vài bộ nữa nhé, thêu cả hạt đậu đỏ ở cổ tay áo luôn."
Mấy ngày hôm sau, ta luôn chăm chú quan sát cử chỉ của trưởng công tử, quả nhiên nhìn thấy họa tiết hạt đậu đỏ lấp ló nơi tay áo trong lúc hắn vô tình để lộ.
Đang lúc trong lòng khấp khởi mừng thầm, bụng bỗng bị thứ gì đó đạp cho một cái.
Ta trố mắt đứng phắt dậy, chằm chằm nhìn phần bụng đã nhô lên của mình.
Rồi lại ngước nhìn người đàn ông đối diện với vẻ mặt ngập tràn mừng rỡ.
"Diệp Lâm, Thanh Đậu hình như vừa đạp ta một cái này!"
Hắn vội vàng đặt chén trà xuống bước tới, hai tay giữ lấy vai ta:
“Đạp có làm nàng đau không?"
"Không có không có, chàng đừng dọa nó, nó lại không nhúc nhích nữa rồi..."
Ta nũng nịu ngẩng đầu lên. Ánh nắng bên ngoài đang rực rỡ, nhưng đôi mắt của trưởng công tử lại trong veo lạnh lẽo.
Ta vội vã lùi về sau mấy bước.
Trưởng công tử nhìn đôi bàn tay trống hơ trống hoác của mình, nét mặt không chút cảm xúc ngước nhìn ta.
Giây tiếp theo, tiếng của gã sai vặt từ bên ngoài vọng vào.
"Công tử, biểu tiểu thư đến phủ rồi, phu nhân đang tìm ngài qua đó ạ."

