📖 CHƯƠNG 1
Khi ta mang thai được ba tháng, căn bệnh mất trí nhớ của Trình Tích đã khỏi hẳn.
Hắn xách theo túi hạnh chua mà ta thèm ăn, đứng trước cửa, vẻ mặt lạnh lùng xen lẫn hoang mang hỏi gã sai vặt một câu:
“Nàng ta là ai?"
Hắn rốt cuộc đã trở lại làm vị trưởng công tử cao quý, kiêu ngạo của nhà họ Trình.
Cả nhà họ Trình tưng bừng ăn mừng, những người bạn thân thiết ngày trước bị hắn lãng quên nay kéo đến suýt giẫm nát cả bậc cửa.
"Trình huynh! Bệnh của huynh xem như đã khỏi rồi, nay đã nhận ra bọn đệ, hôm nay nhất định phải không say không về đấy!"
"Đúng vậy, hai năm nay cứ như nằm mộng, Diệp Lâm à, huynh cả ngày chỉ biết quẩn quanh nương tử xinh đẹp trong phòng! Nghe nói nay huynh không nhận ra tẩu ấy nữa, chậc chậc..."
"Chuyện này có thể trách biểu huynh ta sao? Thái y đã nói từ sớm, bệnh này của huynh ấy không chừng dăm ba năm là khỏi.
"Là do Lục Tương Tư kia hám sự giàu sang của nhà họ Trình, thừa dịp biểu huynh ta ốm đau mà dỗ ngọt để huynh ấy nằng nặc đòi cưới, nay chẳng qua là tự làm tự chịu mà thôi."
"Vậy theo đệ, nên xử lý thế nào?"
Mấy người mỗi người một ý, cãi qua cãi lại cho đến khi trưởng công tử đặt chén rượu xuống.
"Dù sao nàng cũng là người thê tử ta cưới hỏi đàng hoàng, cho dù có hòa ly, cũng phải đợi nàng sinh đứa bé ra đã."
Nghe những lời ấy, ta lẳng lặng đem bức thư hòa ly đã viết sẵn nhét lại vào tay áo.
Âm thầm rời khỏi sảnh trước.
Khi trưởng công tử về phòng vào lúc đêm khuya, ta đang bảo Thu Nương thu dọn đồ đạc.
Mặc dù đã tự nhắc nhở bản thân vô số lần.
Nhưng khi bất chợt nhìn thấy gương mặt ấy, ta vẫn vô thức nhoẻn miệng cười.
Hai chữ "Diệp Lâm" vừa quẩn quanh nơi cuống họng, nhưng khi chạm phải ánh mắt phẳng lặng không chút gợn sóng kia, ta bỗng chốc bừng tỉnh.
Ta cụp mắt xuống, gọi hắn:
“Trưởng công tử."
Giống hệt như thuở trước khi hắn mất trí, chỉ nhận ra một mình ta.
Giờ đây hắn nhớ ra tất cả mọi người, chỉ độc quên mất mỗi ta.
Hắn hơi nhíu mày, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên miếng ngọc bội bên hông:
“Lục cô nương... đây là muốn dọn ra ngoài sao?"
Ta nhìn chằm chằm vào động tác nhỏ quen thuộc của hắn, khẽ ngẩn ngơ.
Lục cô nương.
Gương mặt giống nhau như đúc.
Giọng điệu khi nói chuyện cũng không sai biệt mảy may.
Thậm chí hắn vốn dĩ chính là cha ruột của đứa bé trong bụng ta.
Thế nhưng, Trình Tích thuộc về ta, cứ như vậy không một tiếng động biến mất rồi.
Có lẽ ánh mắt của ta quá mức đường đột.
Trưởng công tử khẽ nhíu mày:
“Lục cô nương?"
Ta vội vàng cụp mắt:
“Ta đến Tây uyển ở một thời gian."
"Tây uyển hẻo lánh, nàng lại đang mang thai."
Trưởng công tử bình tĩnh phân tích, khẽ mở miệng, giọng điệu có chút gượng gạo:
“Đó dù sao... cũng là máu mủ của ta. Nếu nàng thấy không tiện, ta dọn ra ngoài là được."
Ba năm qua, vô số người từng nhắc đi nhắc lại trước mặt ta rằng vị trưởng công tử nhà họ Trình ngày trước khiêm nhường lễ độ, phong thái có một không hai ra sao.
Nhưng ta chưa từng cảm thấy bản thân không xứng với hắn.
Vị trưởng công tử nhà họ Trình và cái người tên Trình Tích hay cùng ta đùa giỡn, không e dè làm mặt lợn chọc ta cười vốn đâu phải là cùng một người.
Giờ phút này đứng ở đây, ta mới muộn màng cảm thấy nóng ran cả mặt.
Một công tử thế gia nhẹ nhàng như ngọc thế này, cho dù bị chiếm đoạt thân xác suốt ba năm, sau khi tỉnh lại phát hiện mình đã cưới con gái của một viên quan nhỏ, vẫn sẵn lòng để tâm đến đứa bé bỗng dưng xuất hiện trong bụng ta.
Hắn nhân từ lương thiện như vậy, mà ta lại luôn mong hắn mau chóng biến mất.
Để đổi lại linh hồn kia đã biến mất khỏi cỗ thân xác này.
Ta không còn mặt mũi nào đứng đây nữa, cũng không muốn nhìn thấy gương mặt vô cùng quen thuộc nhưng lại mang cảm giác xa lạ này thêm nữa.
"Không cần đâu, không giấu gì công tử, ta ở lại đây, chỉ sợ không dưỡng thai trong bụng cho tốt được."
Ta nghĩ chắc hẳn nụ cười của mình lúc này khó coi lắm.
Trưởng công tử nhìn ta một lúc lâu, gật đầu:
“Cũng được, ngàn vạn lần hãy giữ gìn sức khỏe, Lục cô nương."
Cho dù ta và Trình Tích có ra sao, trong bụng vẫn mang giọt máu của nhà họ Trình.
Mẹ chồng dù có không thích ta đến đâu, cũng sẽ không bạc đãi ta.
Thấy ta ngoan ngoãn ngày ngày thu mình trong Tây uyển không bước ra nửa bước.
Bà đại phát từ bi mở một gian bếp nhỏ cho ta.
Quần áo và thuốc bổ cứ như nước chảy đưa vào.
Có điều ta ốm nghén quá nặng, dẫu được nuôi dưỡng cẩn thận như thế, người vẫn tiều tụy đi trông thấy.
Đại phu đến bắt mạch thay hết người này đến người khác.
Cuối cùng, thái y từ trong cung đến phải thở dài:
“Phu nhân không chỉ là ốm nghén, mà còn là tâm bệnh. Tâm mạch uất kết, sao có thể bồi bổ cơ thể cho tốt được?
"Huống hồ phu nhân nay đang mang thai, cứ tiếp tục thế này, e rằng không phải là cách hay về lâu về dài..."
Ta ngơ ngác mở to mắt:
“Nhưng ta đâu có chuyện gì nghĩ không thông, đại phu có phải đã nhìn nhầm rồi không?
"Mỗi ngày ta đều ăn uống nghỉ ngơi đúng giờ, chỉ là ốm nghén nặng, ăn gì cũng nuốt không trôi."
Thái y nhìn ta chằm chằm.
Lúc này ta mới cúi đầu, nhỏ giọng thừa nhận:
“Ta chỉ là thỉnh thoảng, sẽ nhớ đến chàng."
Đúng vậy, thỉnh thoảng.
Ta sẽ nhớ lại ngày mà Trình Tích rời bỏ ta.
Ta nhớ lại cảnh chàng vui vẻ hớn hở lấy từ trong ngực ra một đôi mũ đầu hổ.
"Ta thấy trên đường phố phía đông, làm còn dễ thương hơn cả cái hồi nhỏ biểu đệ ta từng đội, Thanh Đậu nhà chúng ta đội lên chắc chắn còn đáng yêu hơn."
Ta không hài lòng với việc chàng đặt cho con một cái tên cúng cơm như vậy, cố ý bĩu môi.
"Thanh Đậu với chả Thanh Đậu, tên này sao mà gọi cho khỏi ngượng miệng đây? Bất kể là Thanh Đậu tiểu thư hay Thanh Đậu công tử, chàng không sợ người ngoài chê cười sao, sau này con có trách chàng, ta cũng không cản đâu."
Trình Tích gập gối ngồi trên bệ gác chân, chồm người tới ôm lấy eo ta, cọ cọ vào bụng dưới của ta một cái.
"Nương là Hồng Đậu, con tên Thanh Đậu, nếu nó biết mình được đặt tên theo nương, vui mừng còn không kịp ấy chứ, đúng không, Thanh Đậu bé cưng?"
"Trình Tích, chàng lại không đứng đắn rồi!"
Vì tên thật của ta là "Tương Tư", nên khi chỉ có hai người, Trình Tích luôn thích gọi ta bằng những cái biệt danh trêu ghẹo như "Hồng Đậu", "Đậu Đậu".
Ta ngại ngùng không giữ được vẻ mặt bình thản, lần nào cũng mắng chàng không đứng đắn.
Thực ra trong lòng ta lại rất đỗi vui mừng.
Trình Tích cũng không vạch trần ta, chỉ nói:
“Chúng ta nói đều không tính, đợi nó ra đời rồi, hỏi xem nó có thích hay không."
Ta muốn cười, nhưng lại khó hiểu cảm thấy khát khô cổ, liền đẩy chàng một cái.
"Trình Diệp Lâm, Thanh Đậu của chàng muốn ăn hạnh chua ở thành tây rồi."
Trình Tích ngẩng đầu lên, cười nhéo mũi ta:
“Là Thanh Đậu của ta muốn ăn, hay là Hồng Đậu của ta muốn ăn đây?"
"Mau đi đi, đừng để Thanh Đậu bé cưng của chàng bị đói." Ta đẩy hắn ra khỏi cửa.
Mãi cho đến khi đợi được Trình Tích của hiện tại trở về.
Ta luôn biết " chàng " có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Giống như cách " chàng " xuất hiện không chút điềm báo, thay thế vị trưởng công tử kia.
Nhưng ta cứ không nhịn được mà nghĩ, nếu như ngày hôm đó " chàng " không ra khỏi nhà, liệu có còn lời nào muốn để lại cho ta không?
Nếu như không đòi ăn mấy quả hạnh chua đó thì tốt rồi.
Nếu như chính miệng nói với " chàng ", "Hồng Đậu" và "Thanh Đậu" ta đều thích thì tốt biết mấy.
Nếu như còn có thể gặp lại " chàng " một lần nữa, thì tốt biết bao.

