Menu

📖 CHƯƠNG 8

~11 phút đọc2.294 từ8/8 chương

Ta đã làm một giấc mơ rất dài.

Mơ thấy Trình Tích đúng hẹn mang theo hạnh xanh về tìm ta.

Ta cắn một miếng, chua đến mức gần như ghê răng.

Trình Tích ngồi xổm xuống bên cạnh ta, cũng bốc một quả nhét vào miệng.

Hai người bọn ta nhìn nhau, đều bị chua đến mức đỏ hoe cả mắt.

"Đậu Đậu à, thực ra quả hạnh cũng đâu có ngon đến thế, đúng không?

"Chỉ là mãi không ăn được, nên mới mãi không thể quên."

Ta ngơ ngác gật đầu.

Trình Tích xoa xoa tóc ta:

“Xin lỗi nhé, lâu như vậy mới mang đến bên nàng."

"Không sao."

Trình Tích véo má ta:

“Vẫn dễ dỗ như vậy."

Ta cẩn thận ngắm nhìn chàng, cứ như thể đến bây giờ mới thực sự lại được gặp chàng vậy.

"Đừng dễ dàng tha thứ cho ta như thế. Nàng xem ta này, rõ ràng biết sớm muộn gì cũng biến mất, vậy mà vẫn vì thói ích kỷ của bản thân mà nằng nặc đòi cưới nàng.

"Rõ ràng từng nói sẽ cùng nàng nhìn Thanh Đậu lớn lên, nhưng ngoài một đống rắc rối ra, ta chẳng mang lại được gì cho nàng cả."

Trong lòng ta hoảng loạn, lắc đầu:

“Diệp Lâm, sao tự dưng lại nói vậy? Không phải chàng đã ở bên ta rất lâu rồi sao, ngay cả lúc Thanh Đậu ra đời, chàng cũng đến thăm ta mà."

Trình Tích nhìn ta một cái thật sâu, bỗng nhiên mỉm cười, giọng nói mờ mịt xa xăm:

“Đậu Đậu, đến lúc tỉnh mộng rồi."

Tim ta thắt lại, choàng mở bừng mắt.

Một người đàn ông với khuôn mặt tiều tụy lập tức bước tới:

“Tương Tư?"

Ta cố gắng chớp chớp mắt, cố gắng đem Trình Tích trước mắt hòa làm một với người trong mộng.

Nhưng trong lòng lại trào dâng một cảm giác gượng gạo, sai trái lạ thường.

Tiếng khóc của Thanh Đậu rất nhanh đã xua tan đi cảm giác kỳ lạ trong lòng ta.

"Ta xem con một chút."

Người đó bế đứa bé xích lại gần ta:

“Mắt tròn xoe, giống nàng."

Ta lập tức nhíu mày.

"Thanh Đậu của ta đâu? Sao lại bế một con khỉ đến cho ta thế này?"

Lời vừa dứt, con khỉ nhỏ liền đạp chân khóc ré lên.

Người đó luống cuống tay chân, dỗ mãi không nín.

Cuối cùng đành bất lực hỏi ta:

“Nàng không ôm con một cái sao?"

Ta cũng căng thẳng.

Ta chưa bế trẻ con bao giờ cả.

Tay còn run hơn cả người kia.

Nhưng Thanh Đậu cứ thế không chút chê bai mà ngủ thiếp đi.

Người đó ngồi xuống mép giường, chọc chọc vào má đứa bé.

"Biết chọn người để nũng nịu quá nhỉ."

Thấy ta nhìn sang, khóe miệng chàng nhếch lên một nụ cười quen thuộc:

“Sao vậy? Tương Tư?"

Ta chớp chớp mắt, lại nhớ tới trưởng công tử.

Lần tới gặp hắn, ta muốn nói với hắn một tiếng xin lỗi.

Lần này chàng ở lại đặc biệt lâu.

Cho đến tận khi ta ở cữ xong vẫn không rời đi.

Nhưng dường như ngoại trừ ta ra, chẳng có ai phát hiện trưởng công tử lại biến thành Trình Tích.

Trong phủ tổ chức tiệc đầy tháng.

Mẹ chồng dẫn ta đi tiếp đón khách khứa.

Bà có vẻ như đã chấp nhận số phận, đành phải đón nhận đứa con dâu là ta.

Vừa dẫn ta đi gặp khách, bà vừa nhắc nhở:

"Tỉnh táo nhanh nhẹn lên một chút, sau này ta già rồi, những việc này đều do con làm cả đấy."

Bà có ý nâng đỡ ta, nên người của nhà chính họ Trình đến cũng không dám làm ta mất mặt.

Ta quay đầu nhìn Trình Tích, chàng mặc bộ áo gấm của trưởng công tử, ứng phó giao tiếp vô cùng điêu luyện, tự nhiên.

Ta có chút thẫn thờ.

Khách khứa vào tiệc, chân ta cũng đã hơi bủn rủn.

Mẹ chồng nhìn mồ hôi rịn trên trán ta, vội vàng giục ta về phòng nghỉ ngơi.

Lúc đi đến sân sau, ta bị một người vội vã đi ngang qua đụng phải một cái.

"Tương Tư!"

Trình Tích đỡ lấy ta, một tay tóm chặt lấy kẻ đang định bỏ chạy kia, mặt lạnh như băng:

“Nhị công tử nhà họ Cao say rồi sao? Đụng trúng người ta mà không biết đường tạ lỗi với phu nhân của ta à?"

Kẻ đó khựng lại, lập tức chắp tay với vẻ say khướt:

“Là tại hạ có mắt không tròng, mong thiếu phu nhân rộng lượng bỏ qua."

"Ta thấy nhị công tử say lắm rồi đấy, mau gọi người đỡ đến chỗ Cao đại nhân đi, kẻo lại bước thấp bước cao, đụng trúng người khác nữa."

Ta nhìn người mang phong thái trang nghiêm, không giận mà uy này, khẽ gọi một tiếng:

“Trưởng công tử... là ngài sao?"

Bị ta nhìn chằm chằm không chớp mắt, hắn rũ mắt xuống, giọng nói ôn hòa:

“Sao nàng lại hỏi vậy?"

Không đợi ta kịp hoàn hồn, hắn cúi người xuống, hai tay giữ lấy vai ta, nhìn thẳng ngang tầm mắt ta:

“Là hiện tại ta giả vờ không đủ giống sao, Tương Tư?"

Hiện tại... là có ý gì?

Ta hất tay hắn ra, nhưng lại bị hắn ôm chặt lấy hai má:

“Tương Tư, ta đùa thôi, làm nàng sợ rồi sao?"

Trong mắt hắn chẳng có lấy nửa điểm trêu đùa.

Ta trợn tròn mắt, lý trí bắt đầu sụp đổ.

"Ngài không phải Trình Tích, ngài đang lừa ta!"

Bước chân lảo đảo lùi lại vài bước, ta cảm thấy bản thân cần phải bình tĩnh một chút.

"Tương Tư, sự tình cấp bách, ta cũng hết cách rồi, lúc đó nàng ốm nặng quá. Ta đâu thể trơ mắt nhìn nàng c.h.ế.c, đúng không?"

Giọng ta đã nghẹn ngào:

“Ngài đừng nói nữa, để ta yên tĩnh một lát..."

"Ta không cố ý lừa nàng, nhưng lúc đó nàng—"

"Ngài vẫn còn muốn lừa ta!"

Ta nhẫn nhịn hết nổi liền tát hắn một cái, cả người run bần bật:

“Ngài dám thề với trời, ngài vẫn luôn không cố ý sao?"

Hắn nghiêng đầu, ôm lấy nửa mặt bên trái.

Sắc mặt lạnh nhạt, nhưng trong mắt lại bùng lên một ngọn lửa u tối.

"Là ta cố ý lừa nàng. Nhưng Tương Tư à, người bầu bạn cùng nàng hai năm nay là... Ta và người đó, nàng thực sự phân biệt rõ sao?"

"Những ngày qua, thực ra ta cũng đang suy nghĩ, rốt cuộc là do ta đóng kịch quá mức hoàn hảo, hay Trình Tích trong mắt nàng, từ đầu đến cuối, chỉ là một phiên bản của ta với trong lòng trong mắt đều chứa chan hình bóng nàng?"

Ta lùi lại một bước.

Hắn bước từng bước ép sát.

"Những gì hắn biết ta đều biết, những gì hắn không làm được ta cũng có thể. Tương Tư, thực ra Trình Tích kia từ đầu đến cuối chỉ là một phần của ta mà thôi.

"Nàng đã từng nghĩ tới chuyện, chúng ta thực ra chỉ là một người chưa?"

"Ngài nói bậy!"

Ta quay người định bỏ chạy, lại bị hắn ôm chầm lấy từ phía sau.

Ta cắn răng mắng hắn:

“Trình Tích, ngài buông ta ra! Ngài muốn làm gì?"

Trưởng công tử không nhúc nhích, mặc cho ta vùng vẫy.

Ta rất nhanh đã cạn kiệt sức lực, vừa khóc vừa hờn dỗi:

“Rốt cuộc ngài còn muốn bắt nạt ta đến bao giờ nữa?"

Hắn ôm càng lúc càng chặt, như hận không thể cùng ta c.h.ế.c chung một chỗ.

"Ta sai rồi, là ta cố ý lừa nàng, ta cũng biết làm vậy là đê hèn, chẳng phải hành vi của bậc quân tử.

"Nhưng Tương Tư à, vì nàng mà ta đã biến thành chồng chẳng ra chồng, nhân tình chẳng ra nhân tình, nàng không thể cứ thế mà vứt bỏ ta... Nếu nàng thích, cả đời này ta sẽ đóng giả làm người đó, được không?"

Hắn giống như phải nghiến nát cả răng mới thốt ra được câu nói này.

Sau đó, bàn tay hắn dò dẫm nắm lấy tay ta, như đang dụ dỗ, lại như đang van nài.

"Ta cũng từng nghĩ sẽ thú nhận với nàng, nhưng nàng gầy gò như vậy, mang thai cực khổ như vậy, dẫu là thế, chỉ cần nhìn thấy ta, đôi mắt nàng liền sáng lấp lánh... Tương Tư, ta không nỡ làm nàng buồn.

"Nếu nàng thực sự một chút cũng không thích ta, vậy ta cũng có thể đóng giả người đó cả đời."

Vài câu nói nện xuống làm ta váng đầu hoa mắt.

Nơi cổ họng nóng hổi một mảng, là nước mắt của trưởng công tử.

Có lẽ là nước mắt của hắn quá nóng rực.

Có lẽ là ta cảm nhận sâu sắc sự quan tâm chăm lo của hắn dành cho ta những ngày qua.

Có lẽ là ta không phải hoàn toàn chẳng bận tâm chút nào đến hắn.

Thế nên trong ngực chua xót đến mức khó nhịn.

Ta khóc lóc nói:

“Đồ lừa gạt, ngài căn bản là không đóng kịch được, vừa nãy ngài đâu có nhịn tiếp được đâu."

Hắn từ từ buông lỏng tay ra, kéo ta ôm trọn vào lòng.

"...Xin lỗi, ban nãy ta, ghen tị với hắn đến phát điên."

Ta đương nhiên không thể bắt hắn đi đóng giả làm Trình Tích được.

Dù trong lòng vẫn có chút để tâm đến chuyện hắn lừa dối ta.

Cũng may kỳ thi khoa cử mùa xuân sắp đến gần, Trình Tích đã chủ động dọn ra ngoài.

Thỉnh thoảng ta lại trêu đùa Thanh Đậu, lúc rảnh rỗi thì đem thư hắn gửi ra đọc.

Đàm Thanh dỗ dành đứa bé, mím môi cười:

“Lát nữa phải chuẩn bị thêm chút quà cho Phong tiểu ca, đỡ mất công người ta cứ chạy qua chạy lại giữa hai viện, vất vả đi gửi thơ tình cho mấy vị chủ tử rõ ràng tình trong như đã mặt ngoài còn e này."

Ta lườm em ấy một cái:

“Em cũng hùa theo chàng lừa ta."

Đàm Thanh kêu oan ầm ĩ:

“Tiểu thư tốt của em ơi, lúc trước người ốm đến mức thần trí mơ hồ, cứ túm chặt lấy trưởng công tử không cho ngài ấy đi, mọi người đều hết cách. Phu nhân nhìn mà không đành lòng, lúc này mới để cô gia tạm thời dỗ dành người đấy chứ.

"Nô tỳ cũng đâu thể trơ mắt nhìn người cứ ốm yếu mãi như thế được."

Giọng ta dịu đi mấy phần:

“Vậy nên sao nào?"

Đàm Thanh chớp chớp mắt:

“Vậy nên người cũng đừng chỉ giữ khư khư thư của người ta nữa, cũng viết hồi âm cho cô gia một bức đi chứ?"

Ngày kỳ thi Hội kết thúc, mẹ chồng từ sáng sớm đã kéo ta đến trước cổng trường thi để đợi.

Tiết trời đầu xuân còn hơi se lạnh, hoa ngọc lan ven đường đang nở rộ tuyệt đẹp.

"Công tử!"

Gã sai vặt vội vàng chạy lên đón.

Trình Tích cáo biệt bạn đồng môn, đi tới hành lễ với mẹ chồng:

“Mẫu thân dạo này vẫn khỏe chứ ạ?"

Mẹ chồng lau nước mắt gật đầu đáp khỏe.

Bà vừa bước lên xe ngựa, Trình Tích liền cúi đầu nắm lấy tay ta.

"Tương Tư dạo này vẫn khỏe chứ?"

Ta sờ những vết chai trên ngón tay hắn, đưa lò sưởi tay qua:

“Khỏe hơn trưởng công tử một chút."

"Thanh Đậu thì sao?"

Ta dùng tay ra hiệu một chút:

“Lớn hơn một vòng rồi."

Trình Tích hùa theo:

“Giỏi thế cơ à?"

Mẹ chồng nhịn hết nổi liền vén rèm xe lên:

“Có chuyện gì mà không thể vào trong xe rồi hẵng nói, hai đứa không sợ c.h.ế.c cóng à!

"Mau về phủ thôi, về đến viện rồi thì thiếu gì thời gian cho hai đứa nắm tay nhau!"

Ta ngượng ngùng lập tức buông tay Trình Tích ra, chui tọt vào trong xe ngựa.

Phía sau truyền đến giọng nói mang đầy ý cười của chàng.

"Tương Tư, nàng đợi ta với."

<Hoàn>

P/S: Bộ này mấy bồ đọc có cảm thấy rối không? Lúc mèo làm thấy rối tung lên không hiểu gì hết, nhưng mà coi lại lần 2 thì cũng hiểu rồi.

Trưởng công tử luôn bị gò bó trong khuôn phép, không được làm thế này, không được làm thế kia, phải nỗ lực kiếm lấy tiền đồ cho gia tộc, nên Trình Tích chính là phần nhân cách nổi loạn, muốn vứt bỏ mọi gánh nặng và sự kìm kẹp khắc nghiệt từ nhỏ đến lớn khi Trưởng công tử bị mất trí nhớ.

Ở chương 19: với đoạn hội thoại của Trưởng công tử với nữ 9: "Những gì hắn biết ta đều biết, những gì hắn không làm được ta cũng có thể. Tương Tư, thực ra Trình Tích kia từ đầu đến cuối chỉ là một phần của ta mà thôi.” -> Theo như Mèo hiểu thì giờ 2 nhân cách đã dung hợp lại thành 1, nhân cách Trình Tích không mất đi, mà trở thành 1 phần trí nhớ của Trưởng công tử rùi, chẳng qua thời gian đầu chưa được "khớp" với ổng lại ghen tuông với chính bản thân của mình.

HomeTrước