Menu

📖 CHƯƠNG 7

~7 phút đọc1.394 từ7/8 chương

Trình Tích quả nhiên vẫn để tâm.

Ta không ngừng cam đoan chỉ thích một mình chàng, chàng liền không ngừng cắn ta.

Cắn rách cả môi ta luôn.

Chàng quả thực là người không có cảm giác an toàn mà.

Ta thở dài một tiếng, vừa dùng xong bữa trưa, đã nghe báo trưởng công tử đến.

Ta nhớ tới hai viên xúc xắc kia, lại nghĩ đến chiếc yếm bị mất.

Đang lúc luống cuống rối bời, hắn mặc một bộ áo dài màu xanh lục ngồi xuống trước mặt ta.

Tinh thần sảng khoái hỏi:

“Đồ bị mất đã tìm thấy chưa?"

Bát thuốc trong tay ta suýt nữa thì đổ ập ra ngoài.

Trưởng công tử lại vẫn giữ dáng vẻ như chuyện không liên quan đến mình, vô cùng bình thản ung dung.

Ta tức tối đặt bát xuống:

“Không tìm nữa, ta may cái khác giống hệt là được."

Hắn khẽ nhíu mày:

“Đương nhiên là phải may mới rồi. Nhưng đồ bị mất dù sao cũng là đồ của nàng, sao lại không tìm nữa?"

Ta có ngốc đến mấy cũng biết hắn đang cố tình bắt nạt ta.

Đang định gọi Đàm Thanh mời hắn ra ngoài, chớp mắt một cái, trong phòng lại chỉ còn hai người chúng ta.

Đám hầu hạ này đúng là vô dụng.

Trưởng công tử đột nhiên đứng dậy, bước đến trước mặt ta.

"Đó dù sao cũng là đồ lót của nàng... Tương Tư, tại sao lại không tìm nữa?

"Ngộ nhỡ để gã đàn ông hoang dã nào trộm mất, nàng không sợ kẻ đó làm ra chuyện vấy bẩn nàng sao?"

Một trưởng công tử thế này, làm ta nhớ lại dáng vẻ của hắn trong đêm tắm rửa kia.

Ta muốn đi, hắn lại chống tay lên hai bên tay vịn ghế, chặn ta lại.

Tự mình lầm bầm:

“Tuy nói ta đã biết, nhưng lại không thể làm chứng cho nàng, nếu có lời ra tiếng vào thì không giải thích rõ được, hay là cứ điều tra cho cẩn thận nhé?

"Hay là nói, nàng đã biết là ai rồi, cho nên không muốn điều tra?"

Ta ngẩng phắt đầu lên.

Trưởng công tử dịu dàng hỏi:

“Nàng nhìn thấy rồi, đúng không?

"Nếu đã nhìn thấy, tại sao không vạch trần ta, Tương Tư?"

Ta chưa từng thấy dáng vẻ này của hắn.

Nhưng trong lòng đã có dự liệu, nên cũng chẳng hề bất ngờ.

Thế là ta ngẩng đầu hỏi lại:

“Trưởng công tử trời sinh thông minh, không bằng đoán thử tâm tư của một tiểu nữ tử như ta xem?"

Ta nghiêng đầu suy nghĩ một chút, lại nói:

“Hai viên xúc xắc kia, ta rất thích."

Trưởng công tử cúi đầu, hôn lên môi ta.

"Nàng thích là tốt rồi, Tương Tư."

Trong tiểu thuyết nói quả không sai.

Kẻ đọc sách còn mãnh liệt hơn cả hổ dữ.

Bên cạnh hắn không có thê thiếp, nhưng khi hôn người khác lại quen cửa quen nẻo, thành thạo vô cùng.

Giỏi hơn Trình Tích lúc trước nhiều.

Lẽ nào nói, đều dùng chung một bộ não, hắn thực sự thông suốt hơn Trình Tích một chút?

Lúc gã sai vặt bước vào, ta vẫn đang ngồi trong lòng trưởng công tử vuốt ngực thở dốc.

Gã cúi gằm mặt không dám ngẩng lên, nhỏ giọng bẩm báo:

“Ngày mai nhà họ Lý sẽ đến cửa đưa sính lễ, gia đình bên nhà ông ngoại đều đến rồi, phu nhân mời công tử và thiếu phu nhân ra sảnh trước dùng bữa tối."

Ta và họ hàng nhà họ Cố không hề thân thiết.

Đi rồi chỉ sợ làm mất vui.

Trưởng công tử nhìn một cái liền hiểu ý ta:

“Yên tâm."

Từ sau khi trưởng công tử trở về, đây là lần đầu tiên hai người bọn ta cùng tham dự tiệc gia đình.

Nhìn từ xa đã thấy rất nhiều người.

"Ngày mai còn cần những người khác giúp đỡ, hôm nay cũng tiện thể mời đến tụ họp một chút."

Không cần nghĩ cũng biết, đều là những kẻ trước đây vốn không ưa gì ta và Trình Tích.

Bọn họ khinh thường Trình Tích không lo chí tiến thủ.

Cũng chướng mắt xuất thân cửa nhà thấp kém của ta.

Mặc dù chúng ta chẳng hề trêu chọc đến ai.

Thấy ta và trưởng công tử sóng vai bước đến, đã có người thu lại nụ cười, cúi đầu to nhỏ thì thầm.

Ta mím chặt môi, người bên cạnh lại đột nhiên dừng bước.

"Dây giày lỏng rồi."

Do tháng thai đã lớn, chân ta bắt đầu sưng phù.

Sáng nhẹ chiều nặng, giày chỉ có thể đi cỡ rộng hơn một chút, Đàm Thanh liền khâu thêm dây giày cho ta, để tránh lúc đi không ôm chân bị vấp ngã.

Chắc là ban nãy đi lại nên bị lỏng ra.

Trưởng công tử ngồi xổm xuống giúp ta buộc lại cho chặt, lại kiểm tra nốt bên kia, lúc này mới đứng dậy nắm lấy tay ta.

Lần này, hứng chịu những ánh mắt soi mói rủa thầm "con hồ ly tinh này đúng là bám dai như đỉa" của những người xung quanh, ta lại thấy vui vẻ một cách khó hiểu.

Lục Tương Tư ta có lẽ đã định sẵn là vợ của Trình Tích rồi.

Bất kể là Trình Tích nào cũng không ngoại lệ.

Đây mới thực sự gọi là nghiệt duyên chứ.

Có thêm một vị trưởng công tử cũng không khó chịu như ta tưởng tượng.

Suy cho cùng, "Trình Tích" thực sự cũng chỉ có một cỗ thân xác.

Ta không chịu dọn khỏi Tây uyển, hắn đành phải dọn đến đây để chiều theo ta.

Trên danh nghĩa là không yên tâm cái thai của ta.

Thực chất là mỗi người một tâm tư, đều tự lấy thứ mình cần.

Ngày thường hắn đọc sách viết văn, ta liền ở bên cạnh may áo nhỏ cho Thanh Đậu.

Trời lạnh dần.

Có thêm một người sưởi ấm, dường như cũng không còn quá khó khăn.

Chỉ là Trình Tích ngày càng ít xuất hiện.

Những tháng cuối thai kỳ, tính tình của ta cũng dần trở nên kỳ lạ.

Bụng tụt xuống nặng nề, tay chân sưng phù càng thêm khó nhịn.

Cứ nhớ tới Trình Tích, cả người lại như bị kim châm.

Canh cánh trong lòng, như hóc xương cá.

Nhưng cứ đối diện với ánh mắt vô tội xen lẫn lo âu của trưởng công tử, ta lại chẳng thốt nên lời.

Ta đã đổi cách xưng hô, gọi hắn là Diệp Lâm.

Có đôi khi nửa đêm tỉnh giấc, ta cũng chẳng phân biệt nổi người đàn ông mình vừa gọi rốt cuộc là ai.

Đầu tháng Giêng, ta lỡ tay làm đổ chén trà trên đầu giường.

Bụng bắt đầu đau quặn.

Ta vốn tưởng mình đã thực sự thích ứng với sự rời đi của Trình Tích.

Nhưng lúc đau đến mức ý thức mơ hồ, ta lại muốn cầu xin trưởng công tử.

"Có thể nào... trả lại Trình Tích cho ta không?

"Một ngày cũng được, một nén nhang cũng được... Cầu xin ngài, hãy để chàng ở bên ta..."

Ta thực sự đã thốt ra khỏi miệng.

Cũng nhìn thấy trưởng công tử trước mặt cứng đờ cả người.

Bà đỡ ở phía sau lớn tiếng kêu gào ồn ào nói thế là điềm gở.

Quanh mũi toàn là mùi máu tanh.

Ta nhìn thấy hắn rũ mắt, liên tục gật đầu.

"Tương Tư, nàng phải cố gắng chống đỡ. Ta... trả hắn lại cho nàng."

Ngực bỗng nhói đau âm ỉ.

Ta muốn nói lời xin lỗi với hắn, nhưng lại chỉ phát ra được một trận nức nở.

Lúc sinh Thanh Đậu ra, ta chẳng còn lại bao nhiêu ý thức.

Thấp thoáng nhìn thấy một bóng người áo xanh đang ngồi xổm trước giường, thấy ta nhìn sang, liền khó nhọc nặn ra một nụ cười.

"...Đã nhìn thấy Thanh Đậu của chúng ta chưa?"

Người đó nắm lấy tay ta, không ngừng gật đầu:

“Là một thằng nhóc mập mạp, khóc khỏe lắm."

Ta gật gật đầu, ngất lịm đi.

HomeTrước
Sau