Menu

📖 CHƯƠNG 1

~8 phút đọc1.542 từ1/6 chương

Đi leo núi rồi ngủ lại trong miếu hoang, nửa đêm, tôi bị đánh thức bởi những âm thanh mây mưa đầy nhục dục của cô bạn thân và gã bạn trai.

Tôi rón rén bò dậy nghe lén.

"Anh đúng là thông minh, biết dùng cớ đi leo núi."

"Anh khóa cửa cả rồi, nó không thoát được đâu. Bên ngoài có cái giếng, lát nữa đập nát đầu nó rồi vứt xuống đó."

Nghe đến đây, tôi lạnh toát sống lưng, lặng lẽ trốn ra sau tượng Thổ địa, thắp nhang cúng bái.

Bọn họ không biết, quê tôi chính là ở vùng này.

Và bọn họ càng không biết, Thổ địa ở quê tôi không phải là thần, mà là quỷ.

Nghe xong những lời rỉ tai của gã bạn trai và cô bạn thân, một cơn ớn lạnh xộc thẳng lên đại não khiến tôi buốt dọc sống lưng.

Rừng thiêng nước độc, ngôi miếu hoang lúc nửa đêm, lại có ba người đi cùng nhau.

Người xưa có câu: Một người không vào miếu.

Giờ xem ra, ba người cũng chẳng nên vào.

Hóa ra, rủ tôi đi leo núi chỉ là cái cớ, mục đích thực sự của bọn họ là muốn lấy mạng tôi.

Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà đau buồn vì sự phản bội của bạn trai, cũng chẳng kịp suy nghĩ xem tại sao bọn họ lại muốn dồn mình vào chỗ chết. Ngay lúc này, làm sao để sống sót thoát khỏi đây là ý nghĩ duy nhất trong đầu tôi.

Lúc nãy, Lục Tiêu Ngọc - bạn trai tôi - có nói trước khi ngủ anh ta đã khóa trái cửa chính. Từ Miểu - cô bạn thân - cũng đã cài chặt cửa sổ. Lối thoát duy nhất bây giờ chỉ còn cái lỗ thủng lọt gió trên nóc miếu.

Hiện tại, ngôi miếu hoang này chẳng khác nào một căn phòng đóng kín mít, chỉ cần tôi tìm cách bỏ trốn thì chắc chắn sẽ rút dây động rừng.

Một thân một mình đối chọi với cả hai, tôi nắm chắc phần thua.

Lẽ nào tôi thực sự phải bỏ mạng ở đây sao?

Tim đập thình thịch, tôi chợt liếc thấy bức tượng thần trong miếu.

Nhờ ánh trăng, tôi nhìn rõ hình thù của bức tượng.

Đó là một ông lão nhỏ thó đang ngồi xổm trên bệ thờ, mặt tròn mắt cười, giữa trán có một vầng trăng khuyết nhỏ, râu ria xồm xoàm rủ xuống tận đất, đầu đội chiếc mũ đỏ có hoa văn chạm trổ cầu kỳ.

Là thần Thổ địa.

Theo bản năng, tôi nhìn thẳng vào mắt bức tượng.

Tượng Thổ địa bình thường đều được tạc rõ đôi mắt, nhưng hốc mắt của vị Thổ địa này lại trống rỗng, hệt như hai cái hố đen ngòm.

Đây chính là thần Thổ địa ở quê tôi!

Đến lúc này tôi mới nhớ ra, mình chưa từng nói cho Lục Tiêu Ngọc biết địa chỉ quê nhà.

Vì đã rất nhiều năm tôi không về quê, cộng thêm việc tuyến đường mà Lục Tiêu Ngọc lái xe chở chúng tôi đến đây lại là một con đường mới toanh, thế nên ban đầu tôi không nhận ra mình đã về lại chốn xưa.

Nói cách khác, chỉ cần thoát khỏi ngôi miếu này và cắm đầu chạy, kiểu gì tôi cũng sẽ tìm được thôn xóm quen thuộc gần đó.

Nhưng để rời khỏi miếu, chỉ có duy nhất một cách.

Khổ nỗi, một khi đã thỉnh thần Thổ địa thì sẽ rất khó để tiễn đi.

Tôi cắn răng, nhón chân rón rén đi vòng qua góc tối đang phát ra những âm thanh mây mưa đỏ mặt tía tai kia, tiến đến trước bức tượng, mò mẫm lấy ra một nén nhang từ trong góc.

Đặt nhang ở góc dưới chân tượng Thổ địa là phong tục của vùng chúng tôi, mục đích là để tiện cho người qua đường dừng chân cúng bái.

Ba nén nhang là cúng bái, còn một nén nhang, là thỉnh thần.

Đây là điều đích thân bà nội đã kể cho tôi nghe. Đồng thời, bà cũng từng nghiêm khắc cảnh cáo tôi:

"Nếu bị dồn đến bước đường cùng, hãy dùng một nén nhang vái thần Thổ địa, thành tâm nhẩm đọc mong cầu của mình. Thần Thổ địa quyền năng vô biên có thể giải quyết mọi phiền não cho cháu. Nhưng có thỉnh được ngài hay không thì còn phải xem vận khí, xem cái mệnh của cháu thế nào!"

"Tuy nhiên, nếu chưa đến mức thập tử nhất sinh thì tuyệt đối không được dùng một nén nhang để bái ngài. Thỉnh thần thì dễ, tiễn thần mới khó, sẽ xảy ra chuyện lớn đấy."

Lời căn dặn phía sau đã được bà nội nhắc đi nhắc lại vô số lần.

Nhưng bây giờ tôi thực sự đã đặt một chân vào cửa tử, đành phải làm theo lời bà mà thôi.

Tôi lẳng lặng vặn bật lửa châm nhang. Đốm lửa đỏ rực hiện lên cực kỳ chói mắt giữa màn đêm u tối.

Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cả lưng áo, tôi nhắm nghiền mắt, hai tay run rẩy chắp lại, thầm cầu khấn trong lòng:

"Thưa Thần Thổ địa, Lục Tiêu Ngọc và Từ Miểu muốn giết con, con không muốn chết, con muốn sống, con không muốn chết, con muốn sống..."

Tôi cắm nén nhang đó vào bát hương dưới chân tượng.

Bà nội bảo, nếu nhang cháy hết trong vòng một phút, nghĩa là Thổ địa đã đồng ý thỉnh cầu, ngược lại thì ngài từ chối.

Cả người run lên bần bật, tôi dán chặt mắt vào nén nhang, nôn nóng đợi chờ, chỉ mong nó cháy nhanh một chút.

"Em đang ở đâu thế? Tiểu Xuân—"

Tiếng của Lục Tiêu Ngọc đột ngột vang lên lanh lảnh giữa không gian tĩnh mịch.

Tôi giật bắn mình, lạnh toát cả sống lưng, vội vàng trèo lên bệ thờ, trốn rịt ra sau lưng tượng.

"Tiểu Xuân! Mày đâu rồi? Sao lại biến mất rồi?" Là tiếng của Từ Miểu, qua giọng điệu có thể thấy cô ta đang cực kỳ sốt ruột.

Tôi thu người ngồi xổm xuống, cố gắng để bức tượng che khuất toàn bộ thân hình mình.

"Người đâu rồi?"

"Chẳng biết nữa, em ngoảnh đi ngoảnh lại đã thấy nó biến mất rồi."

"Mau đi tìm đi, anh có dự cảm chẳng lành. Có khi nào nó nghe thấy tiếng chúng ta rồi không?!"

"Tìm thử xem, chắc nó vẫn ở trong miếu thôi, cửa nẻo đều bị chúng ta khóa chết cả rồi."

Tim tôi hẫng đi một nhịp.

Vì tôi đang nghe thấy những tiếng bước chân sột soạt tiến về phía mình.

Tôi bịt chặt miệng, cố gắng kìm nén từng nhịp thở dốc.

Một lúc lâu sau, trong miếu không còn tiếng bước chân nào nữa.

Giọng Từ Miểu lại vang lên: "Tiêu Ngọc, có khi nào nó bỏ trốn rồi không? Tìm không thấy thật này, hay là lúc nãy chúng ta mải mê quá nên không chú ý tiếng động?"

"Hình như thế..."

Ngay khoảnh khắc tôi tưởng mình sắp thoát nạn, thì giây tiếp theo, giọng nói của Lục Tiêu Ngọc lại vang lên khiến tôi nổi bần bật gai ốc.

"Sao ở đây lại có nén nhang đang cháy thế này?"

Sau một khoảng im lặng chết chóc, một lưỡi rìu bổ chát chúa thẳng xuống đầu bức tượng Thổ địa.

"Cốp—"

Nửa cái đầu của tượng Thổ địa bị phạt ngang, rơi lăn lóc xuống bệ thờ, chỉ còn trơ lại nửa cái mũi và một cái miệng.

Nước mắt tôi trào ra, sợ hãi đến mức khóc không thành tiếng.

"Ái chà, trượt rồi." Giọng điệu của Lục Tiêu Ngọc tràn đầy vẻ tiếc nuối. Anh ta trừng trừng nhìn về phía tôi, gằn từng chữ: "Tiểu Xuân à, vốn dĩ lúc nãy anh định một nhát chém bay đầu em, như vậy thì em sẽ không cảm thấy đau đớn nữa."

Chân tôi đã nhũn cả ra, nhưng vẫn nhân lúc anh ta lơ là mà nhảy vọt xuống khỏi bệ thờ, lảo đảo cắm đầu lao về phía cửa chính.

"Tiểu Xuân, mày không nên tỉnh dậy mới phải, dù sao kế hoạch của bọn tao là để mày ra đi êm ái trong giấc ngủ mà." Từ Miểu cười cợt, sau đó quay sang giục gã bạn trai: "Mau lên, đừng lãng phí thời gian nữa."

Tôi dốc hết sức đập cửa, nhưng chẳng thể ngờ cánh cửa trông rách nát tồi tàn này lại kiên cố đến vậy, đập thế nào cũng không lay chuyển.

"Cứu với! Cứu mạng! Có người muốn giết tôi! Cứu tôi với!"

Tiếng kêu cứu của tôi hiển nhiên là vô vọng. Ở cái chốn miếu hoang đồng không mông quạnh này, lấy đâu ra người qua đường.

"Á á á á!"

Lưỡi rìu kia cắm phập ngay sát bên tai tôi, chỉ chệch một phân nữa thôi là tai tôi đã bị chém đứt lìa.

Home
Sau