📖 CHƯƠNG 2
Từ Miểu nũng nịu: "Ghét ghê, tay anh vụng thế, chém mãi cũng chẳng trúng. Để lần này em làm cho."
Tôi quay lại, quỳ sụp xuống, điên cuồng dập đầu van xin bọn họ: "Xin đừng giết tôi có được không? Các người muốn gì tôi cũng cho. Tôi sẽ tác thành cho hai người, tuyệt đối không hé nửa lời chuyện hai người lén lút qua lại sau lưng tôi đâu!"
Từ Miểu cười hì hì đáp: "Nhưng Tiểu Xuân à, chỉ có người chết mới không biết mở miệng thôi."
Tôi bỗng thấy lạnh toát.
Không phải sự ớn lạnh về mặt tâm lý, mà là cái lạnh thấu xương về mặt sinh lý, một cái buốt giá cực kỳ chân thực.
Một cơn gió âm u quét qua, cả ba chúng tôi đều nghe thấy những tiếng sột soạt.
Lục Tiêu Ngọc quay phắt lại: "Ai đó!"
Nhưng phía sau bọn họ chẳng có bóng người nào, chỉ có đống gỗ mục vương vãi trên mặt đất cùng bụi bay mù mịt.
Từ Miểu bỗng hoảng hốt tột độ. Cô ta bám chặt lấy áo Lục Tiêu Ngọc, giọng căng thẳng: "Cục cưng, tự nhiên em thấy lạnh quá. Có khi nào vì ban nãy anh chém vào tượng thần... nên ngài ấy nổi giận rồi không?"
Lục Tiêu Ngọc vội an ủi: "Đừng sợ, có anh ở đây rồi. Cứ giết nó đi đã rồi tính sau..."
Nói đoạn, Lục Tiêu Ngọc đưa mắt nhìn tôi. Hắn nhặt một chiếc rìu khác dưới đất lên rồi sấn từng bước tới.
Cùng lúc đó, khóe mắt tôi chợt liếc thấy nén nhang mình vừa cắm chẳng biết từ lúc nào đã cháy rụi.
Điều này chứng tỏ... tôi đã thỉnh Thổ địa thành công!
Giữa đêm khuya thanh vắng, một trận cuồng phong bỗng nổi lên. Tôi quỳ rạp trên mặt đất, mặt mũi trắng bệch.
Bởi tôi nhìn thấy thần Thổ địa lúc này đang đứng lù lù ngay sau lưng bọn họ, im lìm không một tiếng động.
Ông ta híp mắt cười nhìn tôi, không thốt một lời, khóe miệng cong lên một nụ cười chuẩn xác đến rợn người.
Bàn tay tôi run lẩy bẩy chỉ ra sau lưng Lục Tiêu Ngọc: "Thổ địa... Thổ địa... đang ở ngay sau lưng hai người..."
Lục Tiêu Ngọc ngoái phắt lại: "Mẹ kiếp!"
Hắn vội vàng kéo Từ Miểu lùi lại một sải dài, ánh mắt đầy cảnh giác: "Lão già này từ lỗ nẻ nào chui ra thế! Rõ ràng bọn tao vừa khóa chặt cửa nẻo rồi cơ mà!"
Thần Thổ địa vẫn giữ nguyên nụ cười híp mắt đó: "Có người thỉnh, nên ta đến."
"Lục Tiêu Ngọc, Từ Miểu, hai người giết người, là vì tiền."
Chiều cao của ông ta mới chỉ đến ngang ngực Lục Tiêu Ngọc, thoạt nhìn chẳng có chút uy hiếp nào. Điều này cũng khiến Lục Tiêu Ngọc dần buông lỏng cảnh giác.
Lục Tiêu Ngọc hằn học văng tục: "Liên quan chó gì đến lão!"
Từ Miểu bấu chặt lấy vạt áo hắn, hạ giọng thì thào: "Cục cưng ơi, lão này tà môn quá, mình mau đi thôi..."
"Mười hai giờ trưa mai đi mua vé số. Sáu giờ chiều, dốc tiền mua lại mã cổ phiếu mà cậu từng lỗ gần bốn trăm triệu đồng cách đây một tháng. Bảy giờ tối, có mặt tại cửa quán bar Hoàng Hôn."
Lục Tiêu Ngọc vẫn giữ vẻ mặt đề phòng: "Dựa vào đâu mà tao phải tin lão!"
Thần Thổ địa vẫn híp mắt cười. Ông ta quay đầu nhìn sang Từ Miểu, cất giọng đều đều như cái máy: "Năm giờ sáng mai đi chạy bộ. Mười hai giờ trưa đến dạo bước ở cây cầu trung tâm thành phố. Chín giờ tối, gọi xe cấp cứu giúp bà lão đầu tiên mà cô chạm mặt."
Từ Miểu sợ hãi ôm riết lấy cánh tay Lục Tiêu Ngọc, giọng run lẩy bẩy: "Lão... rốt cuộc lão là thứ quái quỷ gì?!"
"Ta là thần Thổ địa." Đôi mắt của ông ta sáng lấp lánh, trông cực kỳ chân thành, "Hai người giết người cũng chỉ vì tiền, vì gần hai tỷ đồng trong két sắt của cô ta mà thôi. Cứ làm theo lời ta nói, hai người sẽ nắm trong tay hàng trăm tỷ đồng."
Bị nói trúng tim đen, bọn họ đưa mắt nhìn nhau. Đối với vị thần Thổ địa lai lịch bất minh này, trong lòng hai kẻ đó bỗng nảy sinh vài phần tin tưởng.
Bởi vì những gì ông ta vừa nói đều chính xác mười mươi.
"Không được giết cô ta, nếu không ta sẽ nổi giận đấy." Thần Thổ địa chĩa ngón tay về phía tôi.
Không cần giết người mà vẫn ôm được hàng trăm tỷ đồng, lại chẳng phải nơm nớp lo sợ chuyện giết người giấu xác bị bại lộ.
Bây giờ dừng tay ở đây, bọn họ cũng chẳng sợ tôi báo cảnh sát, bởi hành vi của họ chưa cấu thành tội danh gì thực tế. Cùng lắm cũng chỉ bị vạch mặt là gian phu dâm phụ cắm sừng người khác.
Vụ làm ăn này nắm chắc phần thắng, không thể nào lỗ được.
Quả nhiên chỉ một lát sau, Lục Tiêu Ngọc và Từ Miểu đã quyết định tin tưởng ông ta: "Được thôi, nhưng lỡ như tụi này không vớt được đồng nào thì sao?"
Thần Thổ địa cười gở: "Không có tiền thì hai người cứ việc chém chết ta, ta đền mạng thay cô ta."
Lời này nghe thật quái gở, khiến cả hai kẻ có mặt ở đó đều sởn gai ốc.
Và cứ thế, một vụ án băm thây giấu xác nơi miếu hoang rừng thẳm tưởng chừng sắp sửa diễn ra đã bị vài câu nói của thần Thổ địa hóa giải ngon ơ. Tử cục của tôi cũng bị phá vỡ hoàn toàn.
Thế nhưng, tận sâu trong thâm tâm, tôi vẫn lờ mờ cảm thấy có điều gì đó không đúng.
Mà rốt cuộc sai ở đâu thì tôi lại chẳng thể diễn tả thành lời.
Chuyện đến nước này, tôi và bọn họ coi như đã triệt để xé rách mặt nhau. Từ Miểu lầm lì thu dọn hành lý rồi cùng Lục Tiêu Ngọc kéo nhau xuống núi.
Trong miếu giờ đây chỉ còn lại tôi và thần Thổ địa.
"Thế còn cô."
Giọng nói của ông ta làm tôi giật thót tim. Tôi ấp úng: "Dạ sao cơ?"
Thần Thổ địa nhìn chòng chọc vào tôi, trên khuôn mặt vẫn thường trực nụ cười với độ cong chuẩn xác đến rợn người: "Cô muốn có được điều gì?"
"Thứ con muốn, con đã có được rồi. Con đã giữ được mạng sống của mình. Cảm tạ ngài, thưa thần Thổ địa."
"Chưa đủ."
Đến lúc này, cuối cùng tôi cũng phát hiện ra vị Thổ địa này quái gở ở chỗ nào.
Từ nãy đến giờ, mỗi khi ông ta cất lời, khuôn miệng ấy chưa từng mấp máy hay hé mở dù chỉ một lần.
Bà nội tôi từng kể, chỉ có quỷ thì miệng mới không mở ra được.
"Tiểu Xuân à, Thổ địa không phải là thần, ngài là quỷ."
Mãi đến tận lúc này, tôi mới sực nhớ ra lời dặn dò đó.
Đêm hôm đó, tôi chạy trối chết khỏi ngôi miếu hoang.
Không lâu sau, Lục Tiêu Ngọc quả thực đã phát tài.
Tờ vé số ngày hôm đó trúng giải độc đắc ba mươi lăm tỷ đồng.
Hắn ném hơn mười bảy tỷ đồng vào mã cổ phiếu kia. Giá cổ phiếu cứ thế tăng vọt kịch trần, vỏn vẹn vài tiếng đồng hồ đã bỏ túi ngay khoản tiền lời tương đương vốn gốc.
Đêm đến, ở bên ngoài quán bar, con gái cưng của Thị trưởng bị đám lưu manh quấy rối. Hắn diễn màn kịch "anh hùng cứu mỹ nhân", thế là thành công xin được cách thức liên lạc với nàng thiên kim tiểu thư.
Về phần Từ Miểu.
Cuốc chạy bộ ban sáng đã giúp cô ta tình cờ chạm mặt với cậu ấm nhà giàu, bảnh bao của vị tỷ phú số một thành phố. Thiếu gia nhà giàu vừa gặp đã si tình đắm đuối, hai người thuận nước đẩy thuyền trao đổi phương thức liên lạc.
Đến trưa, cô ta lại nhặt được một chú chó Teacup đi lạc trên cây cầu lớn. Sau khi báo cảnh sát và liên hệ được với chủ nhân, cô ta nhẹ nhàng bỏ túi khoản tiền hậu tạ lên đến hơn mười bảy tỷ đồng.
Buổi tối, người phụ nữ lớn tuổi mà cô ta giúp gọi xe cấp cứu hóa ra lại chính là phu nhân của vị tỷ phú nọ. Phu nhân lên cơn hen suyễn cấp tính, nhờ có cuốc điện thoại kịp thời của Từ Miểu mà giữ được mạng. Cả nhà đại thiếu gia kia vô cùng ưng ý ân nhân cứu mạng này, ngay trong đêm đã đánh tiếng định luôn hôn ước.
Vỏn vẹn trong vòng mấy ngày ngắn ngủi, cuộc đời của hai kẻ đó đã phất lên như diều gặp gió, lật sang một trang mới khiến ai nấy đều phải đỏ mắt ghen tị.
Thế nhưng, tất cả những điều này đều được hợp thức hóa bằng hai chữ "duyên phận", chẳng ai mảy may soi ra được nửa điểm bất thường. Thiên hạ chỉ biết than vãn do bản thân hẩm hiu, còn bọn họ là kẻ sinh ra đã có số hưởng, mang cái mạng phú quý.
Chỉ có mình tôi vẫn giậm chân tại chỗ, sống kiếp lầm lũi vô danh, ôm mức lương còm cõi mười bốn triệu đồng một tháng, trầy trật trong vòng lặp đi làm rồi tan tầm ngày này qua tháng nọ.
Tôi và Lục Tiêu Ngọc lấy cớ chia tay trong hòa bình.
Sau đó, Lục Tiêu Ngọc cũng chia tay Từ Miểu trong êm đẹp nốt.
Mọi người xung quanh đều xôn xao đồn đoán rốt cuộc đã có chuyện động trời gì xảy ra giữa ba đứa chúng tôi. Nhưng chỉ có những người trong cuộc là rõ mười mươi, ăn ý giữ kín miệng như bưng, tuyệt đối không hé nửa lời.

