Menu

📖 CHƯƠNG 3

~8 phút đọc1.657 từ3/6 chương

Ngoài tôi ra, chẳng ai biết được lý do tại sao bọn họ lại phất lên nhanh chóng đến thế.

Thực ra, đêm hôm đó thần Thổ địa đã gặng hỏi tôi thêm một lần nữa, rằng tôi muốn điều gì.

Tôi chẳng dám nhìn thẳng vào ông ta, chỉ biết cúi đầu lặp đi lặp lại câu trả lời ban đầu.

Nhưng ông ta cứ chằm chằm nhìn tôi, chất vấn thêm vài lần bằng cái giọng đều đều như một cỗ máy, khiến tôi sợ đến mức co giò bỏ chạy.

Giờ đây nằm trên giường, lướt đọc tin tức Từ Miểu lên xe hoa với thiếu gia nhà giàu, Lục Tiêu Ngọc kết hôn cùng con gái rượu của Thị trưởng, giá trị tài sản của hai kẻ đó đã chạm ngưỡng vài chục tỷ đồng, trong lòng tôi không khỏi dâng lên niềm cảm thán.

Thế nhưng, ngay sau đó là một cơn ớn lạnh khó hiểu chạy dọc sống lưng.

Nụ cười của Thổ địa trông cực kỳ rợn người. Nhìn ông ta chẳng giống như đang ra tay giúp đỡ bọn họ, mà giống như đang mỏi mắt chờ đợi... chờ bọn họ đạt được mọi ước nguyện thì đúng hơn.

Bà nội tôi từng nói, thỉnh thần thì dễ, tiễn thần mới khó.

Thổ địa nhiệt tình giúp đỡ bọn họ như vậy, rốt cuộc là muốn chiếm đoạt thứ gì từ hai kẻ đó?

Tôi không dám lấy mạng mình ra để đánh cược.

Tôi ngoan ngoãn quay về với guồng quay công việc thường nhật, cho đến tận hai tháng sau, Lục Tiêu Ngọc tự mình tìm đến tận cửa.

Hắn ta bước xuống từ một chiếc xe sang, Từ Miểu cũng lả lướt bước theo. Cả hai đắp lên người toàn hàng hiệu dát vàng dát bạc, khí chất toát ra vẻ sang chảnh khác hẳn ngày xưa.

"Tiểu Xuân, lâu rồi không gặp nha!"

Từ Miểu sấn tới, thân thiết khoác lấy tay tôi, làm ra vẻ hai đứa vẫn là cặp chị em bạn dì gắn bó keo sơn không chút tì vết.

"Các người tìm tôi có việc gì?" Tôi nhíu mày, khó chịu gạt phắt tay Từ Miểu ra.

Lục Tiêu Ngọc và Từ Miểu đưa mắt nhìn nhau, hắn ta lên tiếng trước: "Tiểu Xuân à, bọn này tìm cô đúng là có việc. Chuyện của Thổ địa... cô không hé răng với ai khác đấy chứ?"

Tôi lắc đầu: "Yên tâm đi, tôi chưa từng hé ra ngoài nửa lời."

Ngay lập tức, hai kẻ đó thở phào nhẹ nhõm. Từ Miểu cười híp mắt bảo: "Thế thì tốt! Nhưng mà Tiểu Xuân này, bọn này đến tìm cô còn vì một chuyện nữa."

Lục Tiêu Ngọc cũng híp mắt cười hùa theo: "Thần Thổ địa phán rằng, bắt buộc phải dẫn cô cùng quay lại miếu để tạ lễ."

Nhìn hai khuôn mặt tươi cười nham nhở của bọn họ, tim tôi bỗng giật thót một nhịp.

"Tôi không đi!"

Tôi phản ứng kịch liệt, giật mạnh tay về: "Muốn đi thì hai người tự vác xác đi, dù thế nào tôi cũng tuyệt đối không đi đâu!"

Lập tức lùi về sau vài bước, tôi nhìn bọn họ bằng ánh mắt đầy cảnh giác: "Các người gặp lại thần Thổ địa từ lúc nào thế hả?"

Từ Miểu bật cười, giọng điệu xen lẫn sự khinh miệt: "Thôi đi cô nương, dẹp cái trò giả trân đó giùm cái. Bọn này dắt cô đi tìm Thổ địa là đang chỉ cho cô con đường phát tài đấy, rõ chưa? Đừng có cái kiểu được hời rồi còn làm bộ làm tịch nữa."

Lục Tiêu Ngọc cũng tỏ vẻ mất kiên nhẫn: "Vào thu dọn đồ đạc đi, tối nay chúng ta xuất phát luôn. Tiểu Xuân à, không phải tôi muốn mắng cô đâu, cơ hội ngon ăn lù lù ra đấy mà cô cũng không biết đường chớp lấy? Cô có biết hiện tại bọn này giàu nứt đố đổ vách cỡ nào không? Tiền của tôi bây giờ nhiều đến mức tôi còn chả thèm nhớ đến sự tồn tại của cô nữa là."

"Nếu đêm qua không phải Thổ địa báo mộng cho hai đứa tôi, đích thân sai dẫn cô theo để tạ lễ, thì cô nghĩ miếng bánh ngon này đến lượt cô liếm láp chắc?"

Tôi vừa định lên tiếng từ chối thì chợt nhận ra tên vệ sĩ của bọn họ đang ngồi sẵn trong xe, ánh mắt hình viên đạn nhìn tôi chằm chằm.

Nếu tôi cứng rắn cự tuyệt ngay tại đây, e rằng giây tiếp theo sẽ bị bọn họ tống cổ thẳng lên xe không chừng.

Tôi thừa tin hai kẻ này hoàn toàn dám làm ra mấy trò đó.

Dù sao thì cũng mới cách đây không lâu, chính bọn họ còn hùa nhau định lấy mạng tôi ngay giữa miếu hoang chỉ vì khoản tiền gần hai tỷ đồng cơ mà.

"Được, tôi đi với hai người. Nhưng hiện tại tôi còn chút việc giang dở chưa giải quyết xong, tối nay hai người quay lại đón tôi được chứ?"

Bọn họ nghe vậy liền gật gù như trút được gánh nặng. Từ Miểu vỗ vai tôi: "Tiểu Xuân à, cuối cùng não cô cũng nảy số được chút rồi đấy, haha."

Lục Tiêu Ngọc ngoái lại vẫy tay với tôi: "Bảy giờ tối nay bọn này tới đón cô."

Tôi gật đầu.

Bảy giờ cái khỉ mốc ấy! Mới một giờ chiều tôi đã chốt vé chuồn êm rồi!

Chắc do hai kẻ đó đã quá tự cao tự đại.

Hoặc cũng có thể bọn họ đinh ninh rằng tôi chẳng ngu đến mức một lần nữa dâng cơ hội đổi đời cho người khác.

Thế nên bọn họ chẳng thèm cử người ở lại giám sát tôi.

Bởi vậy, đến lúc bọn họ mò tới dưới sảnh chung cư nhà tôi, căn hộ của tôi đã vườn không nhà trống từ đời thuở nào rồi.

Ngồi trên chuyến xe khách liên tỉnh để về quê, nhìn khung cảnh vụt qua ngoài cửa sổ, lòng tôi nặng trĩu những nỗi phiền muộn, bất an.

Tôi bắt buộc phải về quê. Nếu việc trốn về quê cũng chẳng cứu nổi tôi, thì cái mạng này coi như bỏ.

Không tống khứ được lão Thổ địa kia đi, kiểu gì tôi cũng chết.

Rất ít người biết, thôn của chúng tôi còn có một biệt danh khác, gọi là thôn Sơn Quỷ.

Theo lời các cụ cao niên trong làng truyền lại, mảnh đất này từ thời xa xưa đã là bãi đáp của cô hồn dã quỷ. Lũ quỷ lớn quỷ bé tụ tập cả lại đây, dệt nên một bức bình phong bảo vệ tự nhiên.

Thậm chí đến cả thần Thổ địa trấn giữ một phương cũng chẳng dám tùy tiện bước vào.

Thêm vào đó, cùng với sự phát triển của thời đại, đức tin của con người vào thần linh cũng ngày một phai nhạt.

Lâu dần, vị trí Thần Thổ địa vô tình bị bỏ trống, tạo sơ hở cho một con quỷ già lách luật nhảy vào chiếm chỗ.

Kể từ khi chui rúc vào lớp vỏ bọc của tượng Thổ địa, con quỷ già này chẳng hại người, mà cũng chẳng ban phước, tính tình mười phần cổ quái.

Con quỷ này cực kỳ già, già đến độ chẳng ai biết lão đã ngỏm từ bao nhiêu năm trước.

Và rốt cuộc lão là thể loại quỷ gì, cũng chẳng một ai hay.

Chính vì thế, sự hiểu biết của dân làng về vị "thần Thổ địa" này chỉ vỏn vẹn trong lòng bàn tay. Họ chỉ biết lão có tính khí thất thường, nhưng cứ hễ bị dồn đến bước đường cùng, vẫn luôn có người bất chấp mạng sống để thử đánh cược một phen.

Và giờ đây, có vẻ như con quỷ già này đã ghim tôi mất rồi.

Thỉnh Thổ địa, tiễn lão quỷ.

Đó là quy tắc ngầm mang tính truyền thống của làng. Bắt buộc tôi phải về quê để tự tay hoàn thành nghi thức tiễn quỷ, bằng không hậu quả sẽ vô cùng khôn lường.

Chuông điện thoại chợt réo vang, hiển thị tên một người bạn của tôi.

Chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, tôi vuốt nút nghe, nhưng đập vào tai lại là tiếng gầm gừ đầy phẫn nộ: "Lâm Tiểu Xuân, con mẹ nó mày dám lừa tao?!"

Không nói không rằng, tôi cúp rụp máy ngay tắp lự.

Đưa tay vỗ vỗ lên ngực, trái tim tôi vẫn đang đập thình thịch.

Vừa bước xuống xe khách, tôi bắt vội một chiếc taxi để đi thẳng về làng.

Trong làng giờ đây chẳng còn mấy người ở, chỉ lác đác vài hộ gia đình toàn các cụ già là vẫn nán lại chưa chịu rời đi.

Cả ngôi làng chìm trong vẻ hoang tàn xơ xác, cành khô lá úa rụng rải rác khắp nơi. Chỉ thỉnh thoảng ở vài xó xỉnh nào đó mới có vài mầm non lặng lẽ nhú lên, dệt thành chút sắc xanh ít ỏi đến tội nghiệp.

Bác Phùng đang thui thủi ngồi hút thuốc lào dưới gốc đa lớn đầu làng. Vừa nhìn thấy tôi, ông cụ sững sờ mất một giây, mãi mới phản ứng kịp: "Tiểu Xuân đấy à? Sao cháu lại về quê thế này?"

Cũng phải thôi, bởi kể từ ngày bà nội qua đời, tôi đã không còn mảy may bước chân về làng nữa.

Giọng tôi run lên bần bật: "Bác ơi, cháu đã thỉnh thần Thổ địa rồi!"

Sắc mặt bác Phùng thoắt cái biến đổi. Ông cụ bật phắt dậy, lật đật kéo tuột tôi chạy thẳng về phía từ đường của làng.

HomeTrước
Sau