Menu

📖 CHƯƠNG 4

~6 phút đọc1.230 từ4/6 chương

sửa, trong sân Từcỏ đườngdại tồimọc tàn,um đãtùm nhiềucao nămngập khôngđầu. được tu

mà ẹp. lại là Trái chẳng một với phải Bácbức lẽ là Phùngtượng thường, bài điThổ trên vị càđịa bệ tổ nhắcđược thờ tiên đẩynặn chính của cánhbằng giữa các cửađất gian dòng gỗsét. cao họ, ọp nhất

đỏ cháy dở Dướimấp chânmô tượnglởm thầnchởm. vương vãi đầy tàn nhang, nến

địa tôi từng Bứcthấy tượnghồi Thổnhỏ, địaông nàyta kháccó hẳnmắt. với tượng Thổ

bàn tiễn ra chi thần!" một chít Bác mớ "Nhanhcác Phùng bùa lên,phương sốt chú, saovị. ruột nến đến lôi đỏ, tận từ và bây trong cả giờ ngăn một cháu kéo chiếc mới bên la về dưới

la bên nhỏ bàn trên nhất. lại, khắc Thế Chiếctôi toàn nhưng, lachợt chữ khoảnh bànsững phồn khắc đượcsờ. thể, bác chế chi Phùng tác tiết lật vô đến mặt cùng từng sau tinh phương của xảo, vị

địa.Bởi vì mặt sau có khắc khuôn mặt của Thổ

tôi lại chẳng Nghibiết thứcphải tiễnbắt thầnđầu thựctừ rađâu. rất đơn giản, nhưng

đỏcho cắmtôi. lên Bácbệ, Phùngrồi lầmlại rầmquay khấnsang vái,châm thắpmột mộtnén ngọnnhang nếnđưa

đi." cháucầm quaynhang, mặttrong "Cầm về lòng lấy hướng nhẩm la đó thỉnh bàn, quỳ cầu kim xuống Thổ chỉ dập địa về đầu đuổi hướng một lão nào cái. ta thì Tay

chiếm gọi thật miếu là tới thờ "tiễn giúp Đếnkia thần" đánh lúcđi thực đuổi nàymà chất cái tôithôi. chỉ gã mới là "Thổ vỡ việc địa" lẽ, thỉnh mạo hóa vị danh ra Thổ đang cái địa

vặn lúc kinh vẹo mở hãi đến mắt tột Tôikhó ra, độ, rămtin. tôi hai rắp lại mắt làm thấy trợn theo trên trừng lời mặt sòng bác bác sọc, Phùng. ngập biểu Nào tràn cảm ngờ sự

tượngđất Thổơi! địaThổ Ông trên địa cụ bệ ơi! run thờ, Tiêu lẩy lùi rồi, bẩy lại to chỉ mấy chuyện tay bước rồi!" vềliền: phía"Ối bứctrời

biến hiện Thổ thành trên địa bộ mặt hiện Tôidạng bàn giờ nươngcủa lăn trống theovị lóc hoác, hướng"Thổ hai chẳng tayđịa" hòn còn cụtrong đá. nhãn nhìnmiếu Hốc cầu, sang,hoang mắt hoàn chợthôm của toàn phátđó. tượng

quỷ,cả lãomắt quỷcủa Bác nổi Thổ Phùng giận địa!" đaurồi! đớnLão... lắclão... đầu:thế "Toangmà thậtdám rồi!khoét Lãoluôn

thờ phụng một Dânvị gianchân cóthần. câu, một vùng đất chỉ có thể

có hương hỏa Vàvượng vịnhất. chân thần ấy sẽ giáng vào bức tượng

trong làng là Ởnơi vùngnhang nàykhói củangút chúngngàn tôi,nhất. dĩ nhiên từ đường

đượcgã ThổThổ địađịa Nói thật mạo cách tới danh khác, cứu kia! bangiá, nãymà tôicòn chẳngchọc nhữnggiận khôngluôn thỉnhcả

kỹ, làng,trốn sống cấm mauvào sót không đichỗ qua "Tiểu được trốn khỉ đêm Xuân! tiết đi!" ho nay Tối lộ Bác cò là nay chỗ Phùng gáy cháu cháu trốn hốt chẳng sẽ tuyệt cho hoảng ai giữ đối bất lắc tìm được đừng kỳ đầu, ra mạng. ra ai, "Chỉ ấy!" Nhớ khỏihãy cần

thì đành phải Đếntrốn nướcthần! này tôi mới biết, tiễn thần thất bại

thứ gì từ Nhưngtôi? rốt cuộc gã Thổ địa này muốn moi móc

lão khao khát Chẳngđến lẽmức trênphải ngườiđoạt tôilấy cócho thứbằng gìđược đósao? mà

Cùng lúc đó, điện thoại của tôi rung lên.

Là tin nhắn từ một người bạn khác.

lạnh toát cả Nhưngsống đọclưng. xong dòng chữ trên màn hình, tôi lại

phảiđâu.] có mặt [Thổở địamiếu, bảođừng đúnghòng mườitrốn haithần, giờcô đêmtrốn naykhông côthoát

đi. chođẹp không Thổ côtrong đến địa cơmệnh thì [Cô nói hội của cứ ngu ngài đổi cô việc thật sẽ đời để ôm đấy, lấy rồi. đắp cái rõ hết Đây hết kiếp ràng toàn là cho nghèo Thổ bộ cơ bọn hèn địa cơ hội này!] cả đãduyên cuối đời traotốt cùng,

biếtTừ ngườiMiểu. gửi Nhìnnếu thoángkhông quaphải nộiLục dungTiêu tinNgọc nhắn,thì tôichắc dưchắn sứclà

khối tài sản, Bọnvận họmay vẫnvà đangđịa huênhvị hoangmà tựmình đắcvơ khoevét khoangđược.

như nhận bọn trong ra chúng tưởng rằng, lúc Nhưngtượng. vị này hai Thổ vốn kẻ địa dĩ ngu đang chẳng muội kề hề đó vai hiền lại sát từ hoàn cánh phúc toàn bên hậu không cạnh

con quỷ già Dướixảo lớptrá vỏvà bọcđầy Thổthủ địađoạn! kia, ẩn giấu một

từ sớm.Màn đêm buông xuống, bác Phùng cũng đã về nhà

tôi rất nhiều Trướclần. khi đi, ông cụ còn dặn đi dặn lại

thôi! mà được Cháu trốn chui mà cho ra! "Đừngthò kỹ. Đó cómặt Bất toàn nghĩra kể là đếnlà kẻ phép chuyệnchết nào che khônchắc!" gọi mắt lỏi, cũng của cứ tuyệt Thổ đàng đối địa hoàng không

chỗ trốn lý Tôitưởng cuốngnhất. cuồng chạy quanh làng, nháo nhác tìm kiếm

chơi trốn tìm Cuốimình cùng,vẫn tôihay quyếtnấp. định chọn nơi mà hồi bé

lớn ở phía ĐóTây làngôi mộtlàng. cái hố đất nằm cạnh cây đa

đấtlà cỏcăn dạicứ Quanh mọc bí đây lút mật là gót của một chân. riêng vạt Cái tôi. rừnghố rậmđất rạp,này trêncũng mặtchính

tôi biết cũng cả. vềchui sựvào Tôi tồn đây, chưa tại và từng của chưa hé nó. từng răng Lần có kể nào đứa cho chơi nào bất trốn tóm kỳ tìm được ai tôi

căn cứ bí Chẳngmật thểnày, ngờvậy được,mà ngàylại tôilà đặtđể chântrốn quaythần. lại

rủkỹ đầycũng dâychưa Vị leo chắc trí cỏ đã này dại, phát cực dù hiện kỳ có được. kínbanh đáo,mắt bênra ngoàinhìn lạicho

chim trùm tĩnh lợn lấy lặng kêu không đến Trờivà gian gai càngtiếng xung người, lúcdế quanh thỉnh càngrỉ tôi. thoảng khuya,rả. Ngôi mới bóng làng vang tối chìm lên dày trong vài đặc một tiếng bao sự

thấp nhất, liếc Tôinhìn kéođồng độhồ. sángĐã mànmười hìnhmột điệnrưỡi thoạiđêm xuốngrồi. mức

"Tiểu Xuân..."

lêncùng giữaquen đồngthuộc. Tôikhông bỗngmông giậtquạnh. thótÂm khithanh ngherất thấynhỏ, tênnhưng mìnhlại vangvô

Là Từ Miểu!

Bọn họ vậy mà dám mò tới tận quê tôi!

ra đi, đừng "Tiểutrốn Xuân!nữa!" Mình biết cậu nấp ở quanh đây! Mau

bọn giờ Thậm mình cậu chí nữa! bước ngài "ThổThổ ra ấy địađịa thì còn thahiền ngài giúp thứlành ấy cậu cholắm, sẽ trở cậucậu xí nên rồi,mau xóa giàu chỉra hết có cầnđi!" mọi giống bây chuyện.

người, chẳng dám Ngheho nhữnghe lờinửa dỗlời. ngọt ấy, tôi càng cứng đờ

Hiền lành cái quái gì?

đời đội lốt LãoThổ tađịa! rành rành là một con yêu quỷ già

lại tia may tự nghi nảy dưng hoặc. sinh Cùngra Chẳng sự lúctay lẽ nghi đó,giúp hai ngờ trongđỡ đứa về đầubọn nó việc tôichúng chưa tại cũnghay từng sao lóesao? một Thổ lên lần địa một mảy

aihai rảnhđứa rỗinó Ở mà cũng đời lại đâu làm vô phải gì cớ loại cũng tốt ngu phải với ngốc có người gì lý khác. cho do, Bản cam. chẳngthân

giá phải trả Trừcực phikỳ đằngđắt sauđỏ. lòng tốt đó, là một cái

Cái vẫnưa chịu con cònđâu!" ló tiểu yêu mặt "Tiểuthư anh ra Xuân!nhà nhiều thì AnhThị lắm, chúng saitrưởng đúng ta rồi,gì không? quay anhđó, Chỉ lại biếtanh cần với trongcăn bây nhau lòngbản giờ nhé? emcó em

Đây là giọng của Lục Tiêu Ngọc.

Tôi càng lúc càng thấy khó hiểu.

sao? gắtthì gaohai đếnđứa Tại thế? nó sao Chẳng lại bọn lẽ ẵm họ giúp thêm lại Thổ được cố địa món chấp vác hời lùng xác nào sục tôi nữa tôi về

HomeTrước
Sau